Mưa Lúc Mai Vàng Chín
Chương 3
7
thật, năm vạn tệ đối với một khoản tiền lớn.
dám tiêu, chỉ lặng lẽ gửi tiết kiệm.
tối hôm đó, trong một thời gian dài, và Đoàn Dã gần như ngày nào cũng vô tình gặp vài .
Xếp hàng trong siêu thị.
Chúng .
ngoài hành lang giờ học để thư giãn cũng sẽ tình cờ chạm mặt.
chúng ít khi chuyện.
Cho đến một ngày nọ.
Khi đang đối diện , chiếc cốc nước trong tay vô ý nghiêng , làm nước đổ lên đồng phục .
Đoàn Dã nhướng mày, chẳng hề để tâm, chỉ rút khăn giấy lau qua loa với :
“Trùng hợp thật đấy, bạn học Hoàng Thời Vũ.”
“ vẻ chúng khá duyên.”
Từ ngày hôm đó, liên lạc giữa chúng dần nhiều hơn.
Thành tích học tập Đoàn Dã thực .
Giống như Tưởng Kính Tây.
Dường như họ sinh thuộc kiểu cần quá cố gắng vẫn thể thành công.
khi quen hơn, cũng thường hỏi những bài toán làm.
Mà cũng sẵn lòng giúp đỡ.
Chỉ một duy nhất.
gửi đề bài sang lúc đang chơi game.
gọi thẳng cho một cuộc gọi thoại.
“Lúc đang bận, để ý . Tưởng Kính Tây đang cạnh đây, để giảng cho nhé?”
thấy cái tên .
cầm điện thoại, tim đột nhiên đập nhanh hơn, cổ họng cũng khô khốc.
“... cần ...”
còn hết câu.
thấy một giọng khác vang lên từ đầu dây bên .
Giọng trong trẻo, lạnh mát như nước.
“ đề , ở đây một điều kiện cho...”
giảng bài mạch lạc.
Chẳng bao lâu giải thích xong.
khi giảng xong, giọng khẽ ngừng .
“ giảng như , hiểu ?”
mím môi.
“Hiểu ạ.”
“Cảm ơn.”
Bên thêm gì nữa.
Chắc đặt điện thoại xuống .
đang định cúp máy thì thấy giọng Đoàn Dã.
“ còn nhớ cô gái nhặt đồng hồ ?”
Tưởng Kính Tây khẽ đáp:
“Nhớ.”
“ với cô từ khi nào ?”
Đoàn Dã chậc một tiếng.
“Bí mật.”
Tưởng Kính Tây im lặng một lát :
Diệu Linh
“Chiếc bàn học trong tấm ảnh cô chụp đề bài quen, hình như giống Lệnh Gia.”
Gợi ý siêu phẩm: Thập Niên 70: Thần Y Quân Tẩu Mang Theo Không Gian đang nhiều độc giả săn đón.
8
đến đây, lòng chợt thắt .
lập tức cúp máy.
Chiếc bàn học đó, đây cũng từng chụp gửi cho Tưởng Kính Tây.
rằng Chung Lệnh Gia cũng một chiếc giống hệt.
suy nghĩ một lúc.
Đầu óc rối bời.
Đột nhiên nhớ tới đêm từ bỏ tài khoản WeChat .
Khi rằng tìm .
Lẽ nào...
nhầm Chung Lệnh Gia thành bạn mạng vẫn luôn trò chuyện với ?
Thậm chí hơn thế nữa.
chính vì điều đó mà mới ở bên Chung Lệnh Gia ?
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/mua-luc-mai-vang-chin/chuong-3.html.]
lẽ vì nghĩ đến khả năng .
Nên đêm đó gần như ngủ .
do dự.
nên dùng tài khoản cũ kết bạn với Tưởng Kính Tây .
hỏi cho rõ chuyện.
lưỡng lự suốt mấy ngày.
Cho đến khi cuối cùng cũng hạ quyết tâm.
Thì đường tan học, thấy Chung Lệnh Gia khẽ kiễng chân.
Hôn nhẹ lên khóe môi Tưởng Kính Tây.
Gợi ý siêu phẩm: Đừng Hành Nữa! Ông Trùm Đang Theo Đuổi Vợ Anh đang nhiều độc giả săn đón.
Xung quanh nhiều .
thứ đều yên tĩnh.
nấp trong một góc khuất.
thấy cô dùng giọng điệu ngọt ngào hỏi :
“Gia đình em em nước ngoài du học, cùng em ?”
Một cơn gió thổi qua.
Lá cây xào xạc rung động.
Tưởng Kính Tây khẽ .
“Em lên tiếng , chẳng lẽ còn thể từ chối ?”
mím chặt môi.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
cần hỏi nữa.
Cho dù thật sự nhận nhầm thì ?
Lẽ nào chỉ cần với rằng chính bạn mạng đó, sẽ thích ?
lẽ chỉ thất vọng mà thôi.
Bởi trò chuyện với suốt thời gian qua.
Chung Lệnh Gia.
Mà .
Một cô gái bình thường, mờ nhạt chẳng ai chú ý tới.
9
quyết định từ từ buông bỏ Tưởng Kính Tây.
Chiếc dây buộc tóc , cũng vứt .
Hai chữ “thích” đối với một cô gái ở độ tuổi mà , nhẹ nặng.
dù thế nào nữa...
Tương lai vẫn quan trọng hơn.
dồn bộ tâm trí việc học.
Đoàn Dã đầu tiên nhận điều đó. nhắn WeChat hỏi :
[ dạo chẳng thấy khỏi lớp mấy nhỉ?]
Đương nhiên, cũng ít khi gặp và Tưởng Kính Tây.
trả lời:
[Sắp lên lớp 12 , tớ tập trung học hành.]
Bên lâu mới nhắn :
[.]
Trò chuyện kết thúc, nghĩ sẽ tìm nữa.
ngay ngày hôm , khi tiết tự học buổi tối kết thúc, Tưởng Kính Tây xuất hiện bàn học .
đưa cho một chồng sách tham khảo cùng ghi chép.
“Đoàn Dã nhờ chuyển cho .”
ngẩn , theo phản xạ hỏi:
“ ?”
Tưởng Kính Tây một lúc:
“Tối qua nửa đêm kéo sân chơi bóng, kết quả ngã gãy chân. Giờ đang viện .”
giật , lập tức bật dậy.
“ ?”
“ gì nghiêm trọng. Vài hôm nữa xuất viện.”
khi hỏi đang ở bệnh viện nào, Tưởng Kính Tây chịu .
đành lén lấy điện thoại nhắn tin cho Đoàn Dã.
lâu , mới trả lời.
[ , chỉ vết thương nhỏ thôi. Nếu để thấy thì mất mặt quá, giữ chút thể diện cho !]
[Tài liệu nhờ Tưởng Kính Tây chuyển cho , nhận ? Trong đó còn hai quyển ghi chép nữa đấy. khó khăn lắm mới xin , giờ tặng luôn.]
trả lời:
[Nhận , cảm ơn .]
[Đợi xuất viện , để tớ mời ăn cơm nhé?]
Chưa có bình luận nào cho chương này.