Mưa Sao Băng
Chương 1:
01
Chơi game lại bị bạn trai mắng.
"Kh chứ, em lại đặt kỹ năng ở đó? Che c cho chứ, em đang làm gì vậy? Thôi bỏ , em đừng theo nữa."
ều khiển nhân vật trong game xoay một vòng vẫn trở về bên cạnh Trần Th.
Sau đó, ta đột ngột quát lên bằng giọng ệu cực kỳ nóng nảy: " đã bảo em đừng theo nữa! Cút , kh hiểu ?"
Giọng nói thiếu kiên nhẫn của đàn truyền ra từ kênh thoại đội.
Cả đội im lặng như tờ.
Một lúc sau, một cô gái khác trong đội dùng giọng ngọt ngào nói: " Th, đừng giận, chỉ là chị dâu kh giỏi chơi game thôi."
Kh nói thì thôi, vừa nói ra, cứ như đổ thêm dầu vào lửa.
"Kh biết chơi thì đừng chơi nữa. Cứ bám l chơi làm gì, vừa gà lại vừa chiếm mất một suất đánh rank. Vui chưa?"
trợn mắt , càng chơi càng mơ hồ.
Game kết thúc, lập tức thoát ra chằm chằm vào màn hình máy tính đen ngòm.
Sống mũi cay xè.
Quả thật là nhạt nhẽo cùng cực.
02
"Chị dâu, chị đừng giận. Chỉ là tính cách Th hơi kém chút thôi, muốn tg."
Một lúc sau cô gái đó liền gửi tin n cho .
vào ảnh đại diện của cô ta là một cô gái tóc hồng đang ôm một con gấu nhỏ.
"Chị đừng giận làm gì. Em sẽ bắt đến đây để chị mắng cho một trận!"
…
Từ sau khi tốt nghiệp đại học và yêu xa, mâu thuẫn giữa và Trần Th ngày càng nhiều hơn.
Ban đầu chỉ là những cuộc cãi vã nhỏ nhặt nhưng sau này lại trở thành thế này.
ta quen một đám bạn trên mạng.
Còn khi muốn tìm ta chơi, ta đã kh còn vui vẻ nữa.
Điện thoại trên bàn rung lên là Trần Th gọi đến: "Bà cô, bàn chuyện này chút, lần sau đừng tìm chơi game nữa nhé. Mọi đều đánh rank, trình độ của em kém xa bọn , thật sự kh gánh được em."
"Được." mím môi, khẽ đáp.
"Trò này thật sự kh hợp với em, em..."
ta vẫn còn nói mãi kh dứt, ện thoại rung lên là một tin n th báo đặc biệt.
[Mẹ Thẩm Dữ Tinh: Cô giáo Tiểu Tây, xin lỗi vì đã làm phiền cô vào giờ này. Ngày mai A Tinh một bài kiểm tra nhỏ, cô rảnh đến dạy kèm thêm cho nó một buổi được kh ạ? Vì là đột xuất nên tính chi phí hai buổi học cho cô nhé?]
Ánh mắt chỉ tập trung vào "chi phí hai buổi học".
"Ừ, kh cãi nhau với nữa."
Thế là ngay cả lời bạn trai nói gì cũng kh nghe rõ mà vơ vội áo khoác chạy xuống lầu.
03
thậm chí còn nghĩ nếu kh là dạy ở đây thì chung cư nhà Thẩm Dữ Tinh sẽ kh bao giờ dấu chân của một chiếc xe ện nhỏ.
Chiếc xe ện nhỏ lướt qua khu vườn mang phong cảnh hữu tình được cho tốn hàng triệu tệ để thiết kế đỗ gọn gàng vào chỗ đậu xe riêng của .
"Đến chậm thế."
Vừa ngẩng đầu lên, thiếu niên đang dựa vào khung cửa thong dong nghiêng đầu .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cả mặc bộ đồ ở nhà màu trắng tinh giản dị, chưa nói đến giọng ệu trêu chọc.
Khuôn mặt đó thực sự đẹp đến mức vào là th dễ chịu.
Từ lần thứ ba bị lạc đường trong nhà , vị thiếu gia này đã đích thân dẫn vào thư phòng của .
"Lần trước giao bài tập cho , làm đến đâu ?"
vừa l hộp bút và tài liệu giảng dạy từ trong túi ra vừa hỏi : " nghĩ thể làm được bao nhiêu ểm?"
"Ừ, khoảng một trăm năm mươi ểm."
Nghe câu trả lời này, lòng đã nguội lạnh một nửa.
Sửa xong bài kiểm tra của , suýt nữa thì nôn ra ba lít máu.
"Thẩm Dữ Tinh, rốt cuộc làm bài này kiểu gì vậy hả? Câu trắc nghiệm này đáp án là A, C, D, lại thể chọn mỗi B được vậy chứ? Cái này, cái hàm số này, đã giảng nhiều lần, nhiều lần đó!"
Ngòi bút trong tay run run, quay đầu chất vấn kẻ đầu sỏ.
Phát hiện đang nhàn nhã ngồi bên cạnh , chống cằm chằm chằm . Cười.
"…"
04
Thẩm Dữ Tinh đã thi lại ba năm.
Thế mà mẹ vẫn thể yên tâm giao cho .
"Ôi dào, kh đâu. Nó muốn học thì cứ học. Nó thích cô thì cứ để cô tiếp tục dạy nó."
…
thực sự muốn Thẩm Dữ Tinh học tốt, đạt được ểm cao.
Nhưng thi ba năm đều kh đỗ, cũng chỉ thể tiếp tục dạy.
"Làm bài này trước . Câu đầu tiên đơn giản, m câu sau hơi khó một chút, nhưng kh vượt quá khả năng của đâu."
lại thở dài một tiếng bảo làm bài, còn thì l dữ liệu thí nghiệm lần này ra xem.
Tính toán vài lần mà kết quả đều kh đúng lắm.
Dữ liệu này đã làm bận tâm khá lâu nên nhất thời hơi chìm vào suy nghĩ.
Khi hoàn hồn lại, đột nhiên quay đầu.
Bắt gặp một đôi mắt hoa đào đẹp đẽ lại đầy vẻ trêu chọc.
"…"
Mà bài kiểm tra của vẫn còn trống trơn.
"... Thẩm Dữ Tinh, trên mặt đáp án đúng à? Nếu kh thì làm gì?”
Th vẻ mặt dở khóc dở cười của , khẽ cười một tiếng, những ngón tay thon dài đẩy gi nháp về phía .
"Cô giáo."
" sai . Cô dạy lại một lần nữa nhé?"
chính là vì cái miệng và cái vẻ mặt mặc ta "giày vò" của thằng nhóc này mà luôn bị sập bẫy.
" nói cho hướng giải của nhé, kh thể lần nào cũng hỏi..."
giật l gi nháp của , nhưng đột nhiên sững sờ.
Bởi vì vài hình vẽ nguệch ngoạc trên gi nháp của lại vừa hay khơi gợi cho ểm khúc mắc về dữ liệu thí nghiệm.
thề, hóa ra là thế này.
Vậy thì đúng !
Chưa có bình luận nào cho chương này.