Mưa Thụy Sĩ
Chương 22:
Kiều Nguyên l ra một chiếc nhẫn để cầu hôn Nhan Hám, kh quỳ gối, cũng chẳng hoa tươi.
Dưới ánh chằm chằm của , Nhan Hám chỉ im lặng trong giây lát, đưa tay nhận l chiếc nhẫn.
--- 029 ---
Bên trong quán cà phê.
Nhan Hám nhận l chiếc nhẫn, quan sát viên kim cương trên đó vài giây: " nhận nhé, vậy nó thuộc về đúng kh?"
Kiều Nguyên cô đắm đuối: "Dĩ nhiên ."
Vừa dứt lời, ngay khoảnh khắc sau, Nhan Hám đã mỉm cười trả lại nhẫn cho : "Viên kim cương này khoảng 5 carat, nước khá đẹp, giá thị trường rơi vào tầm hai triệu tệ. dùng nó để cấn trừ khoản nợ hai mươi vạn, chỗ thừa kh cần thối lại đâu."
Ánh mắt Kiều Nguyên hơi ngẩn ra, cúi đầu chiếc nhẫn kim cương, nheo mắt lại: "Ý cô là, dùng nhẫn của để trả nợ cho ?"
Nhan Hám chỉnh lại lời : " đã nói nhận l thì nó là của , vậy thì vì nó là đồ của , muốn dùng thế nào là quyền của chứ?"
"Hừ." Kiều Nguyên bất chợt bật cười vì tức, chằm chằm Nhan Hám, "Cô thú vị hơn tưởng đ."
Nhan Hám nhếch môi cười: "Dùng nợ để ép hôn, còn trơ trẽn hơn tưởng nhiều."
Nghe vậy, sắc mặt Kiều Nguyên vẫn kh đổi: " chỉ muốn tìm hiểu chân tướng về các thực thể linh hồn."
Nói xong, dừng lại một chút, ánh mắt chân thành đặt lên mặt Nhan Hám: "Mà cô chính là gần với câu trả lời cuối cùng nhất."
"Nhưng kh th như vậy là bất c ?" Nhan Hám nói, " muốn giúp tìm ra sự thật mà muốn, nhưng thực tế chẳng kể gì cho cả. Tại lại trọng sinh, và tại lại đột nhiên xuất hiện?"
Kiều Nguyên cúi đầu im lặng một lúc như đang suy nghĩ, ngước lên: "Khi cô trọng sinh, đã th ba làn khói x."
Nhan Hám ngẩn : "Ba làn khói x?"
"Ý nguyện mãnh liệt sau khi c.h.ế.t đang tìm nơi nương náu, vì thế đã dẫn dắt cô nhập vào cơ thể của Tần M vừa mới qua đời." Kiều Nguyên tiếp tục, "Những gì biết chỉ b nhiêu, còn tại cô thể trở về, đó chính là câu trả lời mà đang tìm kiếm."
Ánh mắt Nhan Hám trầm xuống, cô cố gắng nhớ lại nhưng kh tài nào nhớ ra được gì.
khẽ khựng lại: " thế?"
Trần Thiển sâu sắc: "Thiệu Khiêm, em sắp Thụy Sĩ ."
Phong Thiệu Khiêm im lặng một lát: " chỗ nào kh hài lòng ? Trần Thiển, đã nói , chỉ cần là thứ cô muốn, đều sẽ cho cô."
"Nhưng cũng từng nói, một thứ mà vĩnh viễn kh thể cho em."
Trần Thiển nhếch môi, sống mũi hơi cay cay: "Nhưng em chẳng muốn những thứ khác, thứ em muốn từ trước đến nay chỉ duy nhất một ều đó thôi."
Phong Thiệu Khiêm kh trả lời, bầu kh khí nhất thời trở nên tĩnh lặng.
Trần Thiển nói khẽ: "Thiệu Khiêm, em xin lỗi, lúc ở Thụy Sĩ em đã kh nói thật với ."
Cô mím chặt môi, nước mắt trào ra: "Ba năm nay, nỗi dằn vặt này luôn hành hạ em. Thật ra em biết tất cả mọi chuyện giữa và Nhan Hám, bao gồm cả việc năm đó vì cứu em mà chia tay cô ... và cả lần đầu tiên gặp cô ở Thụy Sĩ, em đã sai ều tra và biết được cô thực chất là đến đó để an tử."
Ánh mắt Phong Thiệu Khiêm chợt khựng lại, đầu ngón tay bấu chặt vào mép bàn.
Trần Thiển che miệng khóc nức nở: "Nhưng em chưa bao giờ nói với . Suốt bao nhiêu năm qua em luôn hối hận, em tự hỏi nếu lúc đó em nói cho biết, nếu em kh cướp khỏi tay cô , liệu cô c.h.ế.t kh..."
"Nhưng đã kh còn cơ hội nữa . Em nghĩ việc kh thể kết hôn với chính là sự trừng phạt của trời cho sự ích kỷ của em. Nhưng lúc đó, em thật sự kh đủ dũng khí để nói ra, em sợ vừa nói ra là sẽ lập tức bỏ rơi em để tìm cô ."
Cô níu l tay áo Phong Thiệu Khiêm: "Em cứ ngỡ thời gian sẽ xóa nhòa tất cả, nhưng ba năm qua, như thế này, lòng em cũng bị dày vò từng phút từng giây. Em kh chịu nổi nữa , xin lỗi , thật sự xin lỗi..."
Phong Thiệu Khiêm mím môi, chậm rãi bước tới bên cạnh Trần Thiển, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu cô.
trầm giọng: " nói lời xin lỗi là mới đúng. Ba năm qua, cảm ơn cô, và cũng xin lỗi cô."
Trần Thiển ngẩn ngơ .
Phong Thiệu Khiêm nói: "Chuyện này kh trách cô được. Là chính đã luôn trốn tránh cô , vì thế mới vô thức trốn tránh việc tìm hiểu mục đích cô đến Thụy Sĩ. lẽ vào cái đêm xảy ra chuyện năm đó, nên nói rõ ràng với Nhan Hám để cả hai cùng đối mặt, nhưng vì quá sợ mất cô nên đã trốn chạy đến tận Thụy Sĩ."
mím môi, lồng n.g.ự.c như bị một luồng khí nghẹn đắng chặn lại: "Lần này, sẽ kh trốn chạy nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-thuy-si/chuong-22.html.]
"Dù trả bất cứ giá nào, cũng sẽ kh trốn chạy nữa."
--- 030 ---
Khi Trần Thiển rời , cô kh để bất kỳ ai tiễn .
Phong Thiệu Khiêm để lại căn nhà ở Thụy Sĩ cho Trần Thiển, và định kỳ hàng tháng vẫn chuyển tiền vào thẻ cho cô.
D phận bạn đời kh thể trao cho cô, nhưng những gì một cha hay thể làm, đều sẽ cố gắng đáp ứng.
đến một ngày sau Nhan Hám mới biết tin Trần Thiển đã rời .
Cô nhận được một tin n chuyển vùng quốc tế từ Trần Thiển.
【Cảm ơn cô thời gian qua đã chăm sóc cho Thiệu Khiêm. Buổi triển lãm bắt đầu vào hôm nay, tiếc là kh thể xem được, hy vọng cô thể giúp quan tâm nhiều hơn, dù là buổi triển lãm hay là con , cảm ơn cô.】
Nhan Hám sững sờ một lát thở dài thườn thượt. Cô vô cùng đồng cảm với những gì Trần Thiển đã trải qua, nhưng kh thể thật sự thấu cảm hết được.
Tai nạn năm đó kh chỉ giam cầm Phong Thiệu Khiêm, mà còn giam cầm cả Trần Thiển.
Với tư cách là ngoài cuộc, cô chẳng thể can thiệp được gì, chỉ thể thầm chúc cho Trần Thiển tìm th cuộc sống của riêng .
Ba ngày sau, lễ khai mạc triển lãm diễn ra.
Bất kể bao nhiêu ân oán với nhóm Phong Thiệu Khiêm, Nhan Hám vẫn vô cùng mong đợi buổi triển lãm này.
Đó là triển lãm trang sức trong mơ của cô, một buổi triển lãm mà cô hằng khao khát thực hiện nhưng vẫn chưa thể hoàn thành.
vào chủ đề của buổi triển lãm, Nhan Hám bỗng th một luồng sáng xẹt qua trong đầu. Hình như cô đã nghe th cái tên này ở đâu đó , nhưng nghĩ mãi vẫn kh tài nào nhớ ra nổi.
Nhưng mà...
Bầu kh khí tĩnh lặng đến lạ thường, kh gian nồng đượm vị mặn chát của nước mắt, một Phong Thiệu Khiêm đầy đau thương và cả một bản thân sắp sửa tan biến.
Nhan Hám chậm rãi nhắm mắt lại, cô đưa tay ôm l cổ Phong Thiệu Khiêm, hốc mắt dần trở nên ướt đẫm.
Cô thể chấp nhận kết cục của chính , nhưng thâm tâm cô vẫn khát khao, cực kỳ khát khao thể được gặp lại Phong Thiệu Khiêm thêm lần nữa.
Kim đồng hồ vẫn chạy tích tắc, một tiếng "nh" vang lên, tiếng chu mười giờ đã ểm.
Trong lòng Nhan Hám thầm nói: "Tạm biệt , Phong Thiệu Khiêm."
Cô nhắm nghiền mắt, sẵn sàng tâm thế cho sự tan biến của linh hồn.
Thế nhưng.
Một giây trôi qua, hai giây trôi qua... mười giây trôi qua...
Cảm giác lạnh lẽo trên môi vẫn chưa biến mất, Nhan Hám đầy nghi hoặc mở mắt ra, bắt gặp ánh mắt cũng đang ngập tràn sự bàng hoàng của Phong Thiệu Khiêm.
Cô hơi ngả ra sau để kết thúc nụ hôn, Phong Thiệu Khiêm vẫn lặng lẽ cô chăm chú.
Nhan Hám ngẩn , đột nhiên cô nhớ đến lời Kiều Nguyên từng nói: chỉ khi tâm nguyện mãnh liệt mới thể ở lại nhân gian.
Tâm nguyện mãnh liệt nhất vừa của cô là được gặp lại Phong Thiệu Khiêm, mà thực tế là từng giây từng phút trôi qua, nguyện vọng của cô vẫn luôn là muốn được th .
Chẳng lẽ, những nguyện vọng đó đã cộng dồn vô hạn với nhau ?
Đây là đang "lách luật" của hệ thống ?
Nhan Hám kh biết nên khóc hay nên cười, đôi mắt Phong Thiệu Khiêm sâu thẳm: "Em... còn nữa kh?"
, trong lòng Nhan Hám dâng lên một nỗi xót xa xen lẫn niềm hạnh phúc như vừa từ cõi c.h.ế.t trở về.
Cô ngẩng đầu, đặt lên môi Phong Thiệu Khiêm một nụ hôn: "Em kh nữa."
Nếu như tâm nguyện của cô thực sự thể trở thành hiện thực, vậy thì xin hãy để cô mãi mãi kh bao giờ xa rời Phong Thiệu Khiêm, cho đến tận muôn đời sau.
(Toàn văn hoàn)
Chưa có bình luận nào cho chương này.