Mua Về Một Tiểu Tức Phụ: Đã Ngầu Còn Biết Y Thuật
Chương 4:
Phế vật còn muốn thi tú tài?
Dẫn Kiều ngớ , chẳng nàng đã để lại cho Tô Tứ Lang một tờ gi chữ ?
“Con kh chứ?” Liễu thị vội vã mồ hôi đầm đìa, cẩn thận kiểm tra xem Dẫn Kiều vết thương nào kh.
Nàng tỉnh dậy kh th Dẫn Kiều trong phòng, liền cuống quýt chạy tìm.
Tô Tứ Lang và Tô Tiểu cùng các hàng xóm láng giềng đều đã ra ngoài giúp tìm Dẫn Kiều, Liễu thị thực sự lo lắng Dẫn Kiều gặp chuyện kh may.
Trương gia hung hăng ngang ngược, cho vay nặng lãi ở m thôn gần đó, coi thường phép nước.
Bọn chúng chẳng ít lần hãm hại bà con trong thôn, song đáng tiếc, lão gia nhà họ Trương lại quen biết một vị tụng sư lợi hại nhất thành. Chỉ một tờ trạng thôi cũng đủ đảo lộn thị phi, che trời bằng một bàn tay.
Hôm qua Trương Ngũ đã chịu thiệt thòi lớn, Trương gia nhất định sẽ tìm cơ hội l lại thể diện.
“Nương, con kh !” Dẫn Kiều lập tức giải thích, “Con đã nói với Tô ”
Nàng sửa lời: “Lúc con , th tướng c vẫn còn ngủ, nên đã để lại gi n cho !”
Liễu thị ngẩn : “Gi n gì?”
Dẫn Kiều đặt giỏ tre xuống vào nhà, l ra một tờ gi.
Nàng đã viết rõ ràng trên tờ gi rằng nàng sẽ vào núi tìm ít rau quả và thảo dược, xem liệu thể mang ra trấn bán l chút tiền kh.
Liễu thị: “Đây, viết gì vậy?”
Dẫn Kiều: “…”
Dẫn Kiều kiếp trước ít dùng bút l, với lại lúc đó trong phòng kh thắp đèn, nên chữ viết vô cùng nguệch ngoạc.
Bàn tay khéo léo của nàng trình độ y thuật đỉnh cao, nhưng chữ viết thì kh được khá cho lắm.
“Là lỗi của Tiểu Tứ!” Liễu thị th Dẫn Kiều sắc mặt bối rối, nghĩ thầm một cô gái thôn quê biết chữ đã là tốt lắm , dù chữ viết hơi ‘quỷ vẽ bùa’ một chút, nhưng vẫn đáng khen ngợi, tức phụ của nàng tuyệt đối là tốt nhất: “Nhưng Tiểu Tứ cũng là vì lo lắng mà rối loạn. cũng lo cho con, nên chắc là kh th mảnh gi con để lại.”
“Kiều Kiều con vừa từ trên núi về, ở nhà nghỉ ngơi cho tốt. Nương nói với dì Phương nhà con, rằng con đã về !”
Gia đình Viên gia là hàng xóm của Tô gia, khoảng cách giữa hai nhà kh xa.
Phương thị sau khi gả vào Viên gia vẫn luôn tình cảm với chồng, hai nhi tử và một nữ nhi.
Sau khi chồng qua đời, Phương thị một nuôi lớn m đứa con bằng cách bán rau rừng, để lại kh ít bệnh tật.
Viên gia nghèo, nên Viên Đại Lang đã tòng quân, Viên Nhị Lang để chữa bệnh cho nương là Phương thị đã chọn nhập chuế vào Tô gia của tiệm quan tài.
Hôm qua Phương thị được nữ nhi đưa trấn khám bệnh, kh ở nhà, tự nhiên cũng kh biết chuyện gì đã xảy ra với Tô gia.
“Dạ được!” Vừa hay Dẫn Kiều chuẩn bị tự làm chút đồ ăn, nàng nói, “Nương, vậy sớm quay về nhé!”
Liễu thị gật đầu, xoay bước ra ngoài.
Dẫn Kiều vào bếp, l tất cả nấm và mộc nhĩ trong giỏ tre ra rửa sạch bằng nước cho vào nồi.
Gia vị trong nhà chỉ muối, nên nàng còn đặc biệt tìm thêm một số loại gia vị dại – hành núi, mộc khương tử, tiêu hao, v.v.
Một phần nấm được nàng hầm c, còn một phần nấm khác thì xào chay.
Dẫn Kiều của kiếp trước kh được nu chiều mà lớn lên, sư phụ của nàng là một kẻ tham ăn đạm bạc d lợi, sống trong thâm sơn, nên Dẫn Kiều đã học được kh ít thứ từ .
Chỉ chốc lát, trong bếp liền truyền ra một mùi thơm thoang thoảng.
“A ” Một tiếng nhỏ truyền đến từ cửa bếp.
Dẫn Kiều ngẩng đầu lên liền th Tô Tiểu mồ hôi đầm đìa chạy vào, ánh mắt nàng Dẫn Kiều vừa sáng vừa rõ, như những vì trong đêm.
Tô Tiểu kéo áo Dẫn Kiều, sau đó mở thứ đang nắm chặt trong lòng bàn tay ra.
Đó là m quả trứng chim nhỏ xíu, đối với Tô Tiểu mà nói, lại là một món ăn vô cùng quý giá.
Lúc này, nàng lại dành tất cả trứng chim cho Dẫn Kiều.
Dẫn Kiều chút cảm động, nàng nhận l trứng chim Tô Tiểu đưa cho, cười nói: “Cảm ơn tiểu !”
Tô Tiểu th Dẫn Kiều nhận l đồ của , cười càng vui vẻ hơn, khuôn mặt nhỏ n đỏ bừng, hoàn toàn kh phát hiện quần áo trên đã bị rách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ve-mot-tieu-tuc-phu-da-ngau-con-biet-y-thuat-onwx/chuong-4.html.]
“Tẩu tử cũng mang về đồ ăn ngon cho tiểu !” Dẫn Kiều vẫy tay với Tô Tiểu , “Lại đây.”
Tô Tiểu vẻ mặt nghi hoặc.
Dẫn Kiều mở lá chuối trong giỏ tre ra, lộ ra những chiếc ểm tâm bên trong.
Trẻ con đều thích đồ ngọt, nàng nghĩ, Tô Tiểu hẳn cũng kh ngoại lệ.
“A!” Tô Tiểu dù cũng vẫn là một đứa trẻ, nàng đương nhiên kh thể cưỡng lại được những món ngọt này.
Nàng thích thú nhận l một miếng bánh hạt dẻ từ tay Dẫn Kiều, ánh mắt như sói đói, kh ngừng nuốt nước bọt.
Dẫn Kiều kh ngờ, cô bé lại đưa tay đặt miếng bánh hạt dẻ cạnh miệng nàng, “A!”
Nàng ra hiệu cho Dẫn Kiều ăn trước.
“ cứ ăn !” Dẫn Kiều Tô Tiểu , lòng mềm nhũn kh ít, “Ở đây còn nhiều lắm!”
Vị lão bà bà nhà họ Đậu kia, đã cho nàng tất cả ểm tâm trong hộp đồ ăn trên xe ngựa.
Tô Tiểu nghĩ nghĩ, mới bẻ một miếng ểm tâm nhỏ xíu bỏ vào miệng.
Vị ngọt tan chảy trong miệng, khiến Tô Tiểu vui vẻ nheo mắt lại.
“Ngon kh?” Dẫn Kiều hỏi.
Tô Tiểu mở mắt ra, dùng sức gật đầu, ánh mắt Dẫn Kiều tràn đầy vẻ sùng bái.
Nàng vô cùng tin tưởng Dẫn Kiều, kh hề nghi ngờ Dẫn Kiều tìm đâu ra ểm tâm.
Nửa c giờ sau, Liễu thị và Tô Tứ Lang đều trở về.
Liễu thị cầm trong tay một bát thịt gà, nàng thần sắc chút ngượng nghịu nói với Dẫn Kiều: “Dì Phương nhà con khách, dì g.i.ế.c một con gà hầm c, bảo ta mang chút về nếm thử.”
Liễu thị vốn muốn từ chối, nhưng nghĩ đến Dẫn Kiều vẫn còn đang bệnh, đành cứng rắn mang về.
“Nếu đã là lòng tốt của dì Phương, nương cứ nhận !” Dẫn Kiều cũng biết suy nghĩ của Liễu thị, lại nói, “Sáng sớm hôm nay con hái được ít nấm tươi trên núi, đã nấu kh ít c, nương mang ít cho dì Phương nhé?”
Liễu thị ngây .
Thôn Bắc Tề nghèo khó, dân làng thường xuyên lên núi hái nấm, mộc nhĩ về ăn.
Liễu thị cũng từng lên núi, đừng nói nấm với mộc nhĩ, ngay cả quả dại và rau rừng cũng chẳng tìm được gì.
“Ở đây còn chút ểm tâm, nương, mang một ít nữa cùng với c đưa cho dì Phương nhé!”
Dẫn Kiều kể cho Liễu thị việc đã giúp một bà lão trên núi, bà lão này đã cho nàng một ít tiền đồng và đồ ăn.
Dẫn Kiều cứu một liền thể kiếm được hai lượng bạc, tuy đối với nàng mà nói đây đều là tiền lẻ, nhưng đối với Liễu thị mà nói thì chút hoang đường.
Kh ai sẽ tin một cô gái mười hai tuổi biết chữa bệnh.
Cho nên, Dẫn Kiều chỉ nói là giúp một bà lão, còn đưa một ít tiền đồng cho Liễu thị, để Liễu thị từ từ quen với chuyện này.
“Tiền này con cứ cầm l!” Liễu thị từ chối những đồng tiền Dẫn Kiều đưa tới, “Lát nữa con kh cùng Tiểu Tứ trấn bán thảo dược ? Đi mua chút gì đó mà ăn!”
Thật ra Liễu thị cũng kh biết thảo dược Dẫn Kiều hái bán được tiền kh, nhưng hôm nay nhi tử nàng trấn chép sách, nên nàng dứt khoát để Dẫn Kiều cùng nhi tử.
Trên trấn nha dịch, Trương gia kh dám làm loạn.
Tô Tứ Lang Dẫn Kiều, thần sắc th lãnh, nhưng ánh mắt lại mang theo vài phần đánh giá.
Sau khi dùng xong bữa sáng, Dẫn Kiều đeo chiếc giỏ tre cũ nát đựng đầy dược thảo, bên trong còn đặt một cái liềm, cùng Tô Tứ Lang đến trấn.
Khi Tô Tứ Lang dẫn Dẫn Kiều đến cửa thôn, trên xe bò của Vương Tam đã vài ngồi, đều là những chuẩn bị mang trứng gà, rau x, rau rừng… đến trấn đổi l tiền.
Vương Tam th Tô Tứ Lang, liền cười nói: “Tô tướng c muốn vào thành à?”
“!” Giọng Tô Tứ Lang nhàn nhạt, nhưng lời nói lại hòa nhã, khác với những thư sinh trong thôn hay ra vẻ ta đây, “Dẫn Kiều trấn dạo một chút!”
Đan Đan
“Ta nói cái giọng này lại quen tai thế?” Một thiếu nữ ngồi trên xe bò quay đầu lại, Tô Tứ Lang lạnh lùng hừ một tiếng, “Đây chẳng là tỷ phu Tô đại tướng c của ta ?”
“Cha ngươi còn chưa đỗ tú tài, tính là tướng c kiểu gì chứ!”
Bên cạnh thiếu nữ một phụ nhân bật cười thành tiếng: “Một kẻ tàn phế đến cả tay cũng phế , thi tú tài gì chứ!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.