Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mua Về Một Tiểu Tức Phụ: Đã Ngầu Còn Biết Y Thuật

Chương 85:

Chương trước Chương sau

Dẫn Kiều lắc đầu, “Ít nhất cũng hai quan tiền!”

Hai quan tiền chính là hai lượng bạc.

Lần này, Lý thị kinh ngạc.

Nàng và Ô Chính Quang cũng đã ở quê một thời gian, rõ vật giá nơi đây.

Một gia đình bình thường muốn kiếm hai quan tiền, cả nhà cần mẫn phấn đấu một năm, mới được khoản thu nhập này.

Vậy mà giờ đây, Ô Chính Quang và Tô Tứ Lang chỉ viết vài chữ đã kiếm được nhiều như thế.

Tuy Ô Chính Quang là tiến sĩ, nhưng dù cũng là bị biếm, trong mắt những khác ít nhiều cũng là sự tồn tại xúi quẩy.

Đan Đan

Nhưng làng Bắc Tề lại khác với kinh thành, họ chẳng quan tâm ngươi bị biếm hay kh, họ chỉ th Ô Chính Quang là tài học.

Chữ của Ô Chính Quang còn đắt khách hơn nhiều so với của Tô Tứ Lang!

“Sư nương! cầm l !” Dẫn Kiều đưa cái giỏ cho Lý thị, “Bá phụ hôm nay chắc c đã mệt lả !”

Lý thị vội vàng lắc đầu, “Chúng ta ở đây ăn uống đầy đủ, nào thể cầm tiền được!”

Dẫn Kiều kh nói gì, chỉ Lý thị như vậy.

Lý thị hiểu ý của Dẫn Kiều, cũng là ý của Tô Tứ Lang, nàng kh tiện nói gì thêm, đành nhận l.

Đợi dân làng đều cầm đối liên và chữ hết, Lý thị mới trở về phòng.

Ô Chính Quang đang xoa bóp tay

mệt ?” Lý thị đặt cái giỏ xuống, bước tới đứng sau lưng Ô Chính Quang, bắt đầu xoa bóp vai và cổ tay cho y, “Mai hãy nghỉ ngơi thật tốt nhé!”

Ô Chính Quang vui, y lắc đầu nói, “Kh mệt đâu!”

Y kh cảm th mệt, ngược lại còn vui.

Kể từ khi bị biếm, y bị trong lòng ruồng bỏ, ngay cả trong gia tộc cũng cho rằng sự tồn tại của y là một sự sỉ nhục!

Ô Chính Quang lúc cảm th thà c.h.ế.t quách cho .

Nếu kh Lý thị đến, y căn bản sẽ kh cầm cự được lâu đến thế.

Y sợ Lý thị sẽ bỏ .

Ô Chính Quang làm ngờ được, ngày lại chỗ để dùng cái bụng đầy học vấn này.

Dân làng Bắc Tề căn bản kh hề ghét bỏ y là bị biếm, khác hẳn với những kẻ ở kinh thành.

Hơn nữa ều quan trọng nhất là, giờ đây y thực sự đã được một lòng yêu mến y.

Đối với y mà nói, những ều này lẽ là phúc chứ kh họa.

“Còn nói kh mệt đâu chứ!” Lý thị cũng chút bất lực, “ xem cái này!”

Nàng đưa cái giỏ đến trước mặt Ô Chính Quang, “Kiều Nương đưa đó!”

“Cái này…” Ô Chính Quang cũng giật , y mải mê viết chữ nên kh để ý việc thu tiền.

Là Dẫn Kiều ở một bên tính toán sổ sách.

Hơn nữa, Ô Chính Quang còn phát hiện Dẫn Kiều cực kỳ th minh.

Nàng căn bản kh cần gi nháp gì cả, mà trực tiếp tính nhẩm.

khác mua bao nhiêu chữ và đối liên, nàng đều thể tính toán rõ ràng rành mạch.

vài đến vội vàng, kh mang theo đồ ăn, Dẫn Kiều cũng thu thêm một ít.

Y vốn tưởng, kh bao nhiêu.

Kết quả cả cái giỏ đầy tiền đồng lại khiến Ô Chính Quang ngớ .

“Kiều Nương nói, đều cho chúng ta cả!” Lý thị thở dài, “Đứa trẻ này giống như Tứ Lang, thật là tốt bụng!”

Ô Chính Quang cũng hiểu lời Lý thị, y giơ tay vỗ vỗ mu bàn tay Lý thị, an ủi nói, “Vậy cứ nhận l !”

“Bọn trẻ muốn báo hiếu đó!”

“Ừm!” Lý thị kh phản bác, lại nói, “ giúp viết một phong thư về nhà nhé?”

Ô Chính Quang nhướng mày, “Hửm?”

Thật ra Lý thị cũng biết chữ, nhưng giờ đây Lý thị lại muốn Ô Chính Quang viết lá thư này, rõ ràng là muốn nhấn mạnh với nhà rằng, nàng đã ở bên Ô Chính Quang .

viết !”

Lý thị lại nói.

Nói xong, Lý thị còn cúi đầu, kh muốn cho Ô Chính Quang th thần sắc của .

Ô Chính Quang ha ha cười lớn, “Được!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ve-mot-tieu-tuc-phu-da-ngau-con-biet-y-thuat-onwx/chuong-85.html.]

………………

Ngày hôm sau, vẫn từ làng bên đến cầu chữ, chỉ là hôm nay Tô Tứ Lang lại kh ở nhà.

Dẫn Kiều cùng y lái xe la làng Nam Tề.

Song thân của Dẫn Kiều đã qua đời được một năm, bọn họ đến tế bái.

“Chính là nơi này!” Nương theo ký ức của nguyên chủ, Dẫn Kiều tìm được một ngôi mộ đã chút đổ nát.

Bên trên viết tên Dẫn Nhân và Lô thị.

Mộ phần chẳng qua chỉ là một đống đất nhỏ.

Nếu kh Liễu thị mua Dẫn Kiều về, th đứa trẻ này đáng thương, giúp sửa sang lại mộ phần của Dẫn Nhân và Lô thị, thì đống đất nhỏ này e rằng cũng chẳng còn.

Xung qu mọc đầy cỏ dại, cho dù giữa ngày đ vẫn tràn đầy sức sống.

Tô Tứ Lang cúi bắt đầu dọn dẹp cỏ dại qu mộ, Dẫn Kiều lại ngẩng đầu lướt qua xung qu...

Khu mộ ở Nam Tề thôn đa số đều tập trung ở một nơi khác, xưa cho rằng hướng về phía nam là hướng phú quý, nhưng khu mộ của Dẫn Nhân và Lư thị này lại quay về phía bắc.

Xung qu hầu như đều là những nấm mồ đất nhỏ cũ nát, tr thật thê lương.

“Nhạc phụ, nhạc mẫu!” Tô Tứ Lang sau khi dọn dẹp xong cỏ dại, mới bắt đầu thắp hương cho Dẫn Nhân và Lư thị, “Ta và Kiều Kiều đến thăm hai !”

“Hai yên tâm, ta nhất định sẽ đối xử tốt với Kiều Kiều!”

Dẫn Kiều xưa nay kh tin thần Phật, nàng vẫn luôn cho rằng, c.h.ế.t như đèn tắt.

Thi thể cũng chỉ là thứ trở thành chất dinh dưỡng mà thôi.

Tính cách Tô Tứ Lang thực ra chút giống nàng, cũng kh tin những ều này.

Nhưng vì nàng, thỉnh thoảng lại bằng lòng tin vào những ều này.

Dẫn Kiều chút cảm động.

Hai lại l ra đồ cúng, nói chuyện một lát trên mộ mới định rời .

Tô Tứ Lang định đợi sang năm chọn một ngày, đến sửa sang lại mộ phần của cha nương Dẫn Kiều.

Tìm thợ đá giỏi hơn một chút, lát đá xung qu mộ, để thể chịu được mưa gió dãi dầu!

“Trong thôn chúng ta một nhà họ Thạch làm thợ!” Tô Tứ Lang nói, “Tay nghề của kh tệ!”

Tay nghề thì kh tệ, nhưng giá cả cũng kh thấp.

Dẫn Kiều đáp, “ cứ quyết định là được!”

là hiền tế của họ mà!”

Tô Tứ Lang nhướng mày, còn muốn nói gì đó thì liền nghe th gọi, “ Kiều Kiều kh?”

“Ôi chao, đúng là Kiều Kiều nhà ta đã về !”

Dẫn Kiều ngẩng đầu lên, liền th Cao thị, vợ của đại cữu cữu và biểu ca Lư Thành.

Vài tháng trước, Cao thị từng đến Tô gia làm ầm ĩ một trận, gần đây còn bị Dẫn Kiều đánh cho chạy té khói.

nhà họ Lư về thôn liền bắt đầu nói Dẫn Kiều là một đàn bà đ đá, Cao thị càng hận kh thể mắng Dẫn Kiều là kẻ vô lương tâm.

Kết quả là bây giờ, bọn họ lại mặt dày đến nói chuyện với Dẫn Kiều.

“Ôi chao, Kiều Kiều con đúng là hiếu thảo!”

Cao thị bước tới, Tô Tứ Lang, cười càng vui vẻ hơn, “Đây kh là tôn tế ? Hai đứa thật sự hiếu thảo!”

“Đã đến thì cứ vào nhà dùng bữa hãy !”

Nói , Cao thị liếc cái giỏ trong tay Dẫn Kiều, lại nói, “Chúng ta đều là một nhà, kh cần khách sáo như vậy!”

“Tuy rằng sắp đến Tết , nhưng ta đây làm mợ, cũng sẽ kh hỏi các con đòi hỏi bất cứ thứ gì để ăn đâu!”

“Nhưng Kiều Kiều, con là hiếu thảo, con làm tròn chữ hiếu với ngoại tổ mẫu chứ!”

“Cho vài lạng bạc là được !”

Dẫn Kiều nghe vậy, cười khẩy.

Cao thị kh hề cảm th gì kh ổn, ngược lại là nhi tử nàng ta, Lư Thành, đang chăm chú Dẫn Kiều.

Một năm kh gặp, nha đầu nhỏ này lại trổ mã .

Tuy rằng trước n.g.ự.c vẫn chưa gì nhấp nhô, nhưng khuôn mặt non nớt kia lại ngày càng tươi tắn, linh động, dần dần đã dáng dấp một mỹ nhân tương lai.

Y lại gần, thử ngửi ngửi mùi hương trên Dẫn Kiều.

Y thầm nghĩ, nha đầu nhỏ này hẳn vẫn chưa bị khác v bẩn…

Y cũng thể thử xem.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...