Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Xuân Của Riêng Tôi

Chương 11: hết

Chương trước

đã đổi trợ lý, và bảo ta mang về cho bản báo cáo giám định quan hệ huyết thống thứ hai.

ta dùng giọng ệu may mắn, ta hoan nói: “Giang Tổng, đứa bé kh của .”

ta chờ đợi câu trả lời từ , nhưng chỉ th dáng vẻ sững sờ của .

ta thăm dò đặt bản báo cáo vào tay .

Ngoài cửa sổ là bầu trời London xám xịt.

cứ chằm chằm vào m chữ lớn đó hết lần này đến lần khác, các khớp ngón tay nắm chặt bản báo cáo vì dùng lực quá mạnh mà trắng bệch ra.

Kh con .

Nhận thức này giống như luồng khí lạnh. Bao bọc l từ mọi phía bằng một sự tĩnh lặng cực độ, băng giá.

Vậy là, cô rời ba tháng, nh chóng kết hôn, và m.a.n.g t.h.a.i đứa con của đàn khác.

Một mùi vị khó tả lan tỏa trong khoang miệng. Đắng chát, hoang đường, còn kèm theo chút… đau đớn sắc nhọn.

Hóa ra, cô thực sự thể dứt khoát quay lưng như vậy.

Bước vào một cuộc đời kh , thậm chí còn đang m.a.n.g t.h.a.i một sinh linh hoàn toàn kh liên quan gì đến .

Vậy thì sự tức giận, nghi ngờ, và cả những bồn chồn mất kiểm soát mà đến chính cũng kh hiểu nổi trong m ngày qua, rốt cuộc là cái gì?

Một trò hề, một câu chuyện cười hoàn toàn tự đa tình, từ đầu đến cuối?

chợt nhớ đến đứa bé mà từng yêu cầu cô bỏ . Đó là một… đứa con của .

Trái tim đột nhiên cảm th một cơn đau nhói, cùn và sắc.

Bàn tay đang cầm ếu t.h.u.ố.c của hơi run lên.

tự cho là một tỉnh táo, bắt đầu sắp xếp lại suy nghĩ lúc b giờ.

Lúc đó tại kh muốn? Vì rắc rối? Vì luật lệ?

Vì cảm th kh đủ tư cách? Hay vì tin rằng tương lai sẽ chỉ thừa kế “d chính ngôn thuận”?

mới hai mươi tuổi đã khu đảo thương trường, hiếm khi đưa ra quyết định sai lầm.

Nhưng đối với chuyện này, lại cảm nhận được một chút đau đớn và hối hận.

Tất cả suy nghĩ đều bị bản báo cáo trước mắt làm cho rối tung.

đã con của đàn khác. Cô lại kiên quyết bảo vệ con của đàn khác đến thế.

Sự đối lập này, sự khác biệt này. Khiến nghẹn lại trong cổ họng, gần như nghẹt thở.

cuối cùng cũng nhận ra.

dường như đã mất cô .

Kh là ba tháng trước khi cô rời bỏ bay đến xứ . Mà là vào một khoảnh khắc sớm hơn, khi ra lệnh cho cô phá bỏ đứa con.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mượn cớ xin lỗi, chúng gặp nhau lần cuối.

chọn địa ểm là nhà hàng nơi đã xảy ra chuyện kh vui, cố ý chọn chỗ ngồi cạnh cửa sổ.

Ngoài cửa sổ là bầu trời London âm u thường th, xám xịt, khiến ta cảm th khó thở.

Dáng vẻ m.a.n.g t.h.a.i của cô đã rõ ràng, sắc mặt tốt, cô đưa tay chặn lại chai rượu định rót cho cô .

“Là rượu trái cây, độ cồn kh cao.” cố gắng để giọng nói nghe tự nhiên hơn, vừa như giải thích, vừa như biện bạch một cách yếu ớt cho mười năm của .

Nhưng cô lại nói với rằng, cô kh thích uống rượu.

Đây là câu trả lời kh hề đoán trước được.

Giọng khô khốc, muốn hỏi cô tại kh nói sớm hơn cho biết.

Nhưng lại nhớ ra, cô đã ở lại bên nhờ những ly rượu như thế này.

Và những ều này trước giờ cô chưa bao giờ được lựa chọn.

Lúc cô vệ sinh, đặt chiếc nhẫn mua với giá cao trong buổi đấu giá vào túi áo khoác của cô .

nghĩ, đó là thứ nợ cô .

Bữa cơm đó ăn mà chẳng cảm th mùi vị gì.

Lúc kết thúc, nhất quyết đòi đưa cô về.

Tuyết lại bắt đầu rơi, kh lớn, nhưng dày và mịn, làm ướt vai áo. Chúng im lặng bước trên con đường mà từng theo cô . Lần này biết, đây là ểm cuối cho mười năm của chúng .

Câu hỏi đã luẩn quẩn trong lòng b lâu, câu hỏi mà từng nghĩ sẽ kh bao giờ thốt ra, một câu hỏi sáo rỗng nhưng lại chí mạng, cuối cùng vẫn bật ra khỏi miệng :

“Trần Diễm, cô đã từng yêu chưa?”

Thật ra vừa nói xong, đã hối hận. Điều này kh giống . Thật khó coi, thật hèn mọn.

Nhưng vẫn c.h.ế.t dí mắt , trái tim như bị treo lơ lửng giữa kh trung.

kh trả lời ngay, sự im lặng ngắn ngủi tựa như kéo dài cả thế kỷ.

trơ mắt l chiếc hộp nhung trong túi ra.

Kh thèm l một lần, cô dứt khoát ném trả lại vào đống tuyết ngay trước mặt .

Thẳng thừng, tuyệt tình, kh chút vấn vương nào. Câu trả lời đã quá rõ ràng.

Trước đây kh hiểu, tại ta lại dùng thứ tầm thường như hoa hồng đỏ để hình dung một kh thể được tình yêu.

Cho đến khi đứng trên con phố tuyết rơi, bó hồng đỏ bị một đàn khác mua .

Mắt đỏ hoe, các khớp ngón tay trắng bệch, ném mạnh chiếc hộp đựng nhẫn .

nghĩ.

lẽ cả đời này sẽ kh bao giờ con nữa.

【Hết toàn văn】


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...