Mùa Xuân Hoa Nở Chào Đón Em
Chương 12:
“Ngoài ra, rốt cuộc là cô đang giận dỗi, hay là đã lỗi với cô khiến cô muốn ly hôn, trong lòng lẽ nào kh biết ?”
Sau khi nghe th hai chữ “ly hôn”, giọng ệu của Lục Phỉ Chi trầm xuống.
“An Niệm nói với à?”
“Chuyện này khó đoán lắm ?” nói từng chữ một.
“Nếu kh lỗi với cô , cô sẽ kháng cự đến vậy ?
Nếu đối xử tốt với cô , cô sẽ gầy gò đến mức này ?
đã ở bên cô , tại lại kh biết trân trọng?”
bị cảm xúc trong lời nói của Cố Tùng làm cho giật .
Nhưng, chuyện giữa và Lục Phỉ Chi kh như nghĩ…
“Đây là chuyện giữa và An Niệm.”
Giọng ệu của Lục Phỉ Chi lạnh lẽo đến rợn .
“Chúng sẽ tự xử lý tốt, kh phiền là ngoài bận tâm.
Còn , mau tìm một cô bạn gái , nếu kh sẽ nghi ngờ, vẫn còn vương vấn An Niệm đó.”
Rõ ràng là một sự thăm dò.
Thế nhưng sau một hồi im lặng kéo dài.
nghe th giọng Cố Tùng.
“Là vậy thì ?”
nghi ngờ đã nghe lầm.
Làm thể chứ.
Năm đó đối xử với như vậy, Cố Tùng rộng lượng kh chấp nhặt với đã là tốt lắm , còn vương vấn tình cảm? Làm thể?
kh thể hiểu nổi, cũng kh dám tin.
Hay là cố tình nói vậy để chọc tức Lục Phỉ Chi?
Mặc dù cũng kh giống tính cách của Cố Tùng sẽ làm, nhưng ít nhất khả năng này vẫn lớn hơn việc Cố Tùng tám năm kh gặp vẫn thích …
Ngày hôm sau, khi Cố Tùng đến thăm phòng bệnh thì kh gì khác biệt so với thường ngày.
Ngược lại là Lục Cập, tr vẻ kh được bình thường.
Hôm qua quá hỗn loạn nên kh để ý đến thằng bé, sáng nay mới phát hiện thằng bé như mất hồn vậy.
Thằng bé ngồi xổm trong góc lẩm bẩm nhỏ.
“Rốt cuộc là sai ở chỗ nào, lại biến thành em gái…
Ông trời đang đùa với cháu …”
Giọng thằng bé quá nhỏ, kh nghe rõ lắm, nhưng thằng bé tr vẻ suy sụp.
Sau khi đập đầu vào tường bùm bụp một lúc ở cửa, đợi Nhiên Nhiên ngủ dậy và ăn sáng xong, thằng bé lại như kh chuyện gì xảy ra, mở sách vẽ ra.
“Hôm qua học đến chữ nào ? Chúng ta tiếp tục nhé.”
Thằng bé chơi với Nhiên Nhiên hơn nửa ngày , cất đồ chơi, chọc vào má Nhiên Nhiên một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-xuan-hoa-no-chao-don-em/chuong-12.html.]
“Hôm nay là sinh nhật nội cháu, cháu về sớm, ngày mai lại đến thăm em.”
Nhiên Nhiên ngoan ngoãn gật đầu.
“ ơi, ngày mai gặp lại.”
Lục Cập hung dữ véo véo má Nhiên Nhiên: "Kh được gọi trai!"
Nhiên Nhiên cũng kh sợ , mở to đôi mắt hỏi: " ơi, tại ạ?"
Lục Cập chịu thua.
Một lát sau, thở dài.
"Thôi được , trai thì trai."
Lục Phỉ Chi gửi cho một tin n.
ta nói ta cần giải quyết một số việc trước, đợi mọi chuyện kết thúc sẽ đến tìm .
chỉ trả lời một câu: "Trừ ly hôn ra thì chúng ta kh gì để nói."
Thế nhưng, sáng hôm sau xem tin tức mới biết – nhà họ Lục đã thay đổi .
Đêm qua, tại buổi tiệc sinh nhật bảy mươi tuổi của cụ Lục, nhiều chuyện đã xảy ra.
Ví dụ như Lục Hào bị phơi bày kh con ruột của Lục Tư Đình, Lục phu nhân bị phát hiện lén lút cho Lục Tư Đình uống thuốc triệt sản, Lục Hào sợ đến mức lên cơn đau tim ngay tại chỗ và cấp cứu kh thành c... và tất cả sản nghiệp của Lục Tư Đình đều bị Lục Phỉ Chi tiếp quản.
Nội tình của việc cuối cùng thì ngoài kh ai biết, chỉ nghe nói Lục Tư Đình đã phát ên ngay tại chỗ, định bóp cổ Lục Phỉ Chi, kh ngừng mắng ta lòng lang dạ sói, vong ân bội nghĩa, v.v...
Ông cụ Lục hồi trẻ phong lưu, l sáu bà vợ, sinh ra hơn mười con.
Trong số đó, được trọng dụng và yêu chiều nhất là Lục Tư Đình và mẹ ta.
Còn địa vị thấp nhất và mẹ ruột mất sớm kh nơi nương tựa, chỉ Lục Phỉ Chi.
Vì vậy, Lục Tư Đình hoàn toàn kh coi Lục Phỉ Chi ra gì.
ta coi Lục Phỉ Chi như một quân cờ hữu dụng, những năm qua đã lợi dụng để từng bước loại bỏ các chị em khác, nắm quyền ều hành nhà họ Lục.
Kh ngờ cuối cùng lại bị cắn ngược một miếng, mất tất cả.
Từ đó, nhà họ Lục hoàn toàn rơi vào tay Lục Phỉ Chi.
Chuyện này đã gây chấn động kh nhỏ trong giới thượng lưu ở Bắc Kinh.
So với họ, lẽ là ít bất ngờ nhất.
Chỉ là chút lo lắng cho Lục Cập.
Khi hỏi, ta cũng đáng thương mà nói: "Cô An, cháu sắp được nghỉ đ , lúc đó cháu thể cùng cô và Nhiên Nhiên đón Tết kh ạ?"
--- Chương 10 ---
"Nhà họ Lục bây giờ đáng sợ lắm, mọi đều kh nói chuyện, cũng kh ai để ý đến cháu, còn kh cho cháu ăn cơm nữa.”
"Tối qua bố cháu còn đập phá khắp nhà, nói muốn đuổi cháu ra ngoài..."
Cố Tùng kh thể nghe tiếp được nữa, liếc xéo ta một cái.
"Thôi được , chuyện của Lục Tư Đình căn bản kh ảnh hưởng đến cháu.
"Với lại, ta kh thể sinh con được nữa, cháu lại là huyết mạch duy nhất của ta, bà nội cháu bây giờ dù đuổi ta ra ngoài cũng sẽ kh đuổi cháu đâu."
"..." Lục Cập tức đến mức trừng mắt Cố Tùng.
kh nhịn được cười khẽ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.