Mùa Xuân Hoa Nở Chào Đón Em
Chương 23:
tức đến bật cười.
"Từ đầu đến cuối chỉ ta biết chuyện muốn tỏ tình với em và cũng chỉ ta biết gia đình vốn đã sắp xếp cho du học!"
Sợ kh tin, trực tiếp gọi cuộc gọi video vừa nãy.
và bên kia đều ngớ .
Nhưng mẹ nh chóng phản ứng lại, cười hỏi là bạn cùng bàn cấp ba của Cố Tùng kh, còn nhiệt tình mời đến nhà ăn cơm.
Giọng bà dịu dàng, vẻ th lịch và quý phái toát ra từ bà, ều mà "mẹ Cố Tùng" khuôn mặt vài phần tương tự tám năm trước kia dù ăn mặc lộng lẫy đến đâu cũng kh thể giả vờ được.
cũng kh ngờ, Lục Phỉ Chi đã tâm tư sâu sắc đến vậy từ sớm...
Sau khi làm rõ mọi chuyện, ngoài sự tức giận, trong mắt Cố Tùng còn một tia tổn thương.
em tốt nhất mà tin tưởng, hóa ra đã bắt đầu phản bội từ sớm.
cũng kh biết an ủi thế nào.
Dù thì trước đây cũng từng là bạn của Lục Phỉ Chi.
Một lúc lâu sau, hỏi .
"Nếu kh chuyện này... em vẫn sẽ từ chối ?"
suy nghĩ một chút.
"Sẽ."
"Tại ?" Cố Tùng cao hơn nhiều, khi rũ mắt , ánh sáng chiếu lên hàng mi của , tr chút cố chấp, lại chút tủi thân.
"Rõ ràng em cũng thích mà."
!
hơi khựng lại.
"Ai, ai nói thế."
Cố Tùng mở nhật ký cuộc gọi.
"Hôm đó, vô tình nghe th cuộc nói chuyện của em và Lục Phỉ Chi."
?!
Hóa ra cuộc ện thoại đó là của Cố Tùng ?!
Lúc đó th số lạ định cúp máy, nhưng chu cửa đồng thời vang lên, luống cuống kh cẩn thận nhấn nhầm thành nghe máy...
Nghĩ đến việc những lời đó đều bị Cố Tùng nghe th, chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-xuan-hoa-no-chao-don-em/chuong-23.html.]
Cố Tùng nhẹ nhàng đưa tay lên, một lần nữa chặn đường lui của .
"Em thể nói cho biết kh?"
Giọng lại dịu dàng khác hẳn với hành động.
"Là vì nợ nần trong nhà ? Hay vì rể của em? Hoặc là những lời nói lúc đó đã gây áp lực cho em? Nếu là vì gia đình , em cứ yên tâm, bố mẹ đều dễ hòa hợp."
Sau một hồi lâu, cuối cùng cũng từ từ mở lời.
"Là vì sẽ mất ."
Và những ều như nghèo khó, khoảng cách, chênh lệch, nợ nần, gia đình, v.v., mỗi thứ đều là một lý do.
Chúng giống như những lỗ thủng dưới đáy thuyền gỗ.
Và đến một ngày nào đó, khi con thuyền nhỏ lật úp, chìm xuống s, cuộc sống của lẽ sẽ thay đổi hoàn toàn, kh thể quay trở lại như trước được nữa.
"Cố Tùng, biết yêu nhau nhất mà em từng th là ai kh?
lẽ kh thể ngờ được, đó chính là chị gái và rể của em ngày xưa."
Chị là con lớn nhất trong nhà, hơn tròn mười hai tuổi.
Chị bị thiểu sản bẩm sinh, một bên bắp chân chỉ một nửa. Bố mẹ ruột kh ngừng bóc lột chị nhưng chưa bao giờ đưa chị bệnh viện.
Cho đến khi chị mười bảy tuổi gặp Trần Mậu.
ta vốn là một tên lưu m đầu đường xó chợ, sau khi yêu chị từ cái đầu tiên, ta kh còn sống vô c rỗi nghề nữa. ta đến nhà máy khuân vác hàng hóa, khuân vác ròng rã nửa năm trời, sau đó mua cho chị chiếc chân giả đầu tiên.
Mỗi ngày ta dậy sớm, nấu ba bữa cơm cho chị, giữ nóng trong nồi, làm. Hàng trăm cân xi măng, mỗi ngày khuân vác hàng nghìn lượt, mỗi lượt hai hào, một tháng kiếm sáu, bảy nghìn tệ, kh thiếu một xu nào đều đưa hết cho chị.
Mỗi tối mười giờ ta mới về, trên đường mua rau xong nhất định sẽ mua cho chị một hộp sữa tươi. Còn chị sẽ ngồi bên ngoài vừa làm đồ thủ c vừa đợi ta. Về đến nhà ta giúp chị hâm sữa, rửa chân, s tóc, chị giúp ta đ.ấ.m lưng xoa vai... Từ khi sáu tuổi đến mười sáu tuổi, mười năm như một.
Lúc đó chưa yêu, nhưng thể tưởng tượng ra tình yêu đẹp nhất trên đời, kh gì hơn thế.
Mười năm sau, Trần Mậu vì khuân vác hàng hóa mà mắc đủ bệnh tật, bị chủ vô lương tâm sa thải. Thế là ta bàn bạc với chị dùng năm mươi vạn tệ tích p được trong mười năm đó để làm ăn buôn bán.
Nhưng kh ngờ.
ta tin nhầm , năm mươi vạn tệ đều bị lừa hết.
Biết kh thể đòi lại được, ta suy sụp hoàn toàn.
Đối với một số , số tiền đó thậm chí kh đủ để mua một chiếc đồng hồ, nhưng nó lại thể thay đổi cả cuộc đời của những bình thường.
ta kh muốn ra ngoài nữa, thậm chí kh muốn nói chuyện, mỗi ngày ở nhà ngủ từ sáng đến tối. và chị chỉ cần nói thêm một câu là ta bắt đầu nổi giận gào thét.
Chị kh nói gì, chị vừa bắt đầu bán đồ ăn sáng để gánh vác gia đình, vừa đợi ta vực dậy.
Và sự chờ đợi đó kéo dài suốt tám năm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.