Mùa Xuân Sau Cơn Bão Tuyết
Chương 2:
Giang Di vung tay tặng cho cô ta một cái tát.
"Cô chỉ là một con tiểu tam kh ra gì, l tư cách gì mà nói chuyện với như thế?"
"Cô bị trường mầm non đuổi việc là vì cô, một giáo viên, đã trơ trẽn quyến rũ phụ của học sinh."
Cô chưa kịp giáng cú tát thứ hai xuống thì đã bị Chu Kỳ Nam đẩy mạnh xuống đất.
"Giang Di, em lại trở nên vô lý như vậy?"
" muốn bồi thường cho Dĩ Nhu, nhưng cũng kh hề bạc đãi mẹ con em. em kh chịu hiểu ra?"
"Nếu em cứ tiếp tục như thế, em sẽ chỉ đẩy ra xa hơn mà thôi."
Giang Di ôm l bụng dưới đau âm ỉ, mặt cô tái mét.
Trong khi đó, Chu Kỳ Nam quay đầu an ủi Ôn Dĩ Nhu, kh thèm cô dù chỉ một cái.
Lòng cô như bị d ao cắ t, cô gần như kh thể thở nổi: "Chu Kỳ Nam, chúng ta ly hôn ."
Đáng lẽ ra lúc trước cô kh nên cho ta thêm một cơ hội nào nữa!
Trên đường đón con gái, Giang Di đã yêu cầu soạn sẵn đơn ly hôn.
Sau khi xem qua, cô gửi nó cho Chu Kỳ Nam.
Lần này, cô sẽ kh mềm lòng nữa.
Nhưng rốt cuộc thì cô vẫn cảm th lỗi với con gái.
Xe dừng trước cổng trường mầm non.
Đây là trường mầm non thứ hai con gái cô chuyển đến.
Giang Di giáo viên đang vẫy tay chào lũ trẻ ở cổng, lại nhớ đến Ôn Dĩ Nhu ngày xưa.
Lúc đó, con gái cô mới nhập học kh lâu.
Chu Kỳ Nam vốn chu đáo, đề nghị để ta tham gia vào nhóm chat phụ .
Cô vốn kh kiên nhẫn xem tin n nhóm, nên đã vui vẻ đồng ý.
Sau đó, cứ cách dăm bữa nửa tháng, trường mầm non lại hoạt động cho phụ .
Thật trùng hợp, lần nào cô cũng bận, nên đành để Chu Kỳ Nam tham gia.
Cô còn ngây thơ nghĩ rằng Chu Kỳ Nam là một cha tốt.
Cho đến một lần, lịch làm việc của cô bị thay đổi đột xuất.
Cô nổi hứng ghé qua trường mầm non, nhưng lại nhận được câu trả lời là kh hoạt động nào cả.
Thế là cô l cớ muốn vào thăm con gái, và cứ như được định mệnh dẫn lối, cô tìm thẳng lên sân thượng của khu nhà giáo viên.
Vừa đẩy cửa ra, cô đã th hai bóng trắng lóa đang quấn l nhau.
phụ nữ rên rỉ lớn tiếng, còn đàn thì gầm gừ thúc mạnh.
Cô x lên kéo l kéo để đòi nói chuyện, nhưng lại bị Ôn Dĩ Nhu lỡ tay đẩy ngã xuống cầu thang.
May mắn thay, khu nhà dạy học kh cao, lại chỗ giảm xóc nên cô giữ được mạng sống.
Giáo viên cùng cô hôm đó đã báo cáo sự việc lên lãnh đạo, và trường mầm non đã đuổi việc Ôn Dĩ Nhu.
Lần đó, cô được cấp cứu hơn mười tiếng đồng hồ mới giữ lại được mạng sống, hôn mê suốt cả tháng trời, và đứa con sáu tháng tuổi trong bụng cũng mất .
Nhưng cô vừa khó khăn lắm mới từ cõi c.h.ế.t trở về, vừa mở mắt ra, Chu Kỳ Nam đã ngọt nhạt nài nỉ cô ký vào đơn xin bãi nại, kh ngừng nghỉ cứu Ôn Dĩ Nhu ra ngoài.
Bố mẹ cô kh là kh khuyên cô ly hôn, nhưng cô cứ chần chừ mãi kh quyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-xuan-sau-con-bao-tuyet/chuong-2.html.]
lẽ là vì muốn cho con gái một gia đình trọn vẹn, hoặc cũng thể là do sự kh cam lòng trong lòng, cô cuối cùng vẫn ngầm đồng ý cho Chu Kỳ Nam l lòng , duy trì cái tổ ấm nhỏ bé này.
Kh ngờ, chỉ mới một năm trôi qua, Chu Kỳ Nam đã kh thể chịu đựng được nữa.
"Mẹ." Con gái cười tươi chạy đến, vừa vừa vẫy tay nhỏ, sợ cô kh th .
Giang Di hoàn hồn, thở ra một hơi dài.
Cô ôm chặt con gái vào lòng: "Hôm nay con vui kh?"
Con bé gật đầu: "Vui ạ. Nhưng hình như mẹ kh vui."
Cô đỏ hoe mắt, vuốt ve khuôn mặt con gái, vẫn kh đành lòng nói ra sự thật.
Về đến nhà, Chu Kỳ Nam đang ngồi đợi cô trên ghế sofa phòng khách.
Cô dỗ dành con gái vào phòng, đóng cửa lại.
"Giang Di, nhận ra em thật sự ích kỷ."
Chu Kỳ Nam liếc phòng con gái, xoa xoa thái dương, vẻ mặt vô cùng thiếu kiên nhẫn.
" vì con gái mà kh đề cập đến chuyện ly hôn, còn em thì ? em nỡ để con gái sống trong một gia đình kh trọn vẹn?"
Giang Di kh muốn tỏ ra yếu đuối, nhưng vừa mở lời thì cô đã nghẹn lại.
"Chu Kỳ Nam, đã thật sự yêu chưa?"
Chu Kỳ Nam th cô yếu thế, liền dịu nét mặt, tiến lên muốn ôm cô vào lòng, nhưng Giang Di đã né tránh.
"Vợ à, tình cảm của dành cho em, lẽ nào em còn chưa hiểu ?"
" sẽ thay đổi, em cần cho một chút thời gian."
Nước mắt Giang Di lăn dài, cô nhớ lại ta cũng từng cầu xin sự tha thứ của cô như thế này.
Kh cô kh cho ta cơ hội, mà là ta đã kh biết trân trọng.
Chu Kỳ Nam dịu dàng lau nước mắt cho cô, khẽ thở dài: "Vợ à, ..."
Lời ta còn chưa dứt, thì bị một tiếng chu ện thoại cắt ngang.
" sai , đã kh biết xấu hổ làm tiểu tam, các tha cho ."
Đầu dây bên kia là tiếng khóc la t.h.ả.m thiết của Ôn Dĩ Nhu, xen lẫn tiếng cười khẩy độc địa của vài đàn .
"Chúng cũng chỉ là nhận tiền làm việc, cần chụp loại ảnh này của cô thôi."
Vừa nói dứt lời, tiếng máy ảnh 'tách, tách' vang lên.
"Là ai, rốt cuộc là ai? Các đừng xé quần áo của ! A, Kỳ Nam, cứu em, cứu em với-"
khinh thường nói một câu: "Cô nghĩ cô thể trêu chọc được tiểu thư Giang gia ?"
Dứt lời, cuộc gọi bị ngắt.
Chu Kỳ Nam đột ngột đứng thẳng dậy, kh thể tin được Giang Di: "Em, em dám phái dùng thủ đoạn đê tiện này để đối phó với Dĩ Nhu ?"
Giang Di nghẹn lời kh biết giải thích thế nào: " kh hề..."
"Tốt nhất là em kh làm, nếu kh, nhất định sẽ kh tha cho em đâu."
Chu Kỳ Nam dùng sức đ ẩy mạnh cô ra, vội vàng cầm l chìa khóa xe lao ra khỏi cửa.
kh th con gái đang đứng ngay cửa phòng, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này.
Giang Di kh đứng vững, lảo đảo lùi lại m bước, ngã vật xuống ghế sofa, phát ra tiếng rên đau đớn.
"Mẹ ơi, mẹ chảy m áu !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.