Mười Năm Chôn Vùi
Chương 4:
Thi thể kh Văn Chinh, nhưng lại muốn tìm hiểu chuyện của Văn Chinh.
chợt vỡ lẽ, ta kh nghi ngờ đã g.i.ế.c Văn Chinh.
Mà là nghi ngờ và Văn Chinh cùng nhau g.i.ế.c , hoặc nói rằng tận mắt th Văn Chinh g.i.ế.c mà bao che cho ta.
Sự nghi ngờ này cũng kh kh lý.
Dù thẻ học sinh của Văn Chinh cũng được coi là một trong những vật chứng.
Chỉ là làm họ xác định được t.h.i t.h.ể kh của Văn Chinh chứ?
Cảnh sát Tôn chắc hẳn đã ra suy đoán của , bèn mở lời.
"Bộ hài cốt đó là trên năm mươi tuổi."
Trên năm mươi tuổi?
Chưa kịp suy nghĩ kỹ, cảnh sát Tôn lại lên tiếng.
"Vậy nói cách khác, cuối cùng Văn Chinh gặp trước khi rời là cô?"
Khi nói lời này, đôi mắt ta sắc lẹm như chim ưng chằm chằm vào , đầy vẻ dò xét.
Ánh mắt này quen thuộc.
Mười năm trước, vị cảnh sát già ều tra vụ mất tích của Văn Chinh cũng từng bằng ánh mắt như vậy.
ta đang nghi ngờ .
cuối cùng Văn Chinh gặp là , t.h.i t.h.ể xuất hiện ở nhà , trên t.h.i t.h.ể lại đồ của Văn Chinh.
Chuyện gì đã xảy ra giữa những ều này thì kh cần nói cũng rõ.
Dưới ánh của hai viên cảnh sát, chậm rãi gật đầu.
Cảnh sát Tôn nói: "Vậy phiền cô kể lại chi tiết chuyện xảy ra đêm đó cho chúng nghe một lần nữa."
cầm ếu thuốc trên bàn: "Kh phiền chứ."
Được đối phương xác nhận, cười khổ mở lời.
"Tối hôm đó ta đến tìm , kh để từ biệt, mà là để đòi nợ. Chắc các cũng biết, suýt chút nữa đã trở thành mẹ kế của Văn Chinh."
7
Dứt lời, hai đối diện theo bản năng nhau.
Xem ra hồ sơ năm đó họ đã đọc qua .
Khói thuốc lượn lờ đầu ngón tay, suy nghĩ của bị kéo về mười năm trước.
Nhà họ Văn từng là phú hộ nhất trong làng chúng .
Bố mẹ ta là những đầu tiên làm thuê ở Phương Nam để kiếm tiền, vì qu năm kh ở nhà nên Văn Chinh đã được gửi nuôi ở nhà bà nội .
Chúng cùng nhau ăn uống, ngủ nghỉ, học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/muoi-nam-chon-vui/chuong-4.html.]
Từ năm năm tuổi đến mười bảy tuổi.
Mười hai năm này, đã cùng ta trải qua mười hai lần sinh nhật.
Chứng kiến ta từ một đứa trẻ bé xíu, lớn lên cao hơn một mét tám.
Trong khoảng thời gian này, mỗi năm bố mẹ Văn Chinh chỉ về một hai lần.
Ban đầu là cả hai cùng về, dần dần trở thành hai về riêng rẽ, m năm cuối cùng mỗi lần bố Văn về đều dẫn theo những cô gái khác nhau.
Từ những lời đàm tiếu của dân làng nên mới biết bố Văn kiếm được tiền bao nuôi bồ nhí bên ngoài.
Mẹ Văn sau khi biết chuyện kh chịu nổi cú sốc, đã tự sát.
Văn Chinh vì chuyện này mà chịu đả kích lớn, thành tích học tập trượt dốc kh ph, cả ngày chỉ chơi với những đứa trẻ bỏ học hư hỏng.
Giáo viên đã gọi phụ m lần, bà nội già yếu kh hiểu những chuyện này, lần nào cũng là .
nói là chị gái của Văn Chinh, hứa với giáo viên nhất định sẽ giúp ta quay đầu là bờ.
bắt đầu đấu trí đấu dũng với ta, đến quán net bắt ta, dẫn cảnh sát đến hiện trường ta đánh nhau hội đồng, kiểm soát tiền tiêu vặt của ta.
Tất cả những ều này kh khiến ta tốt lên, ngược lại còn khiến ta bắt đầu ghét bỏ .
Chúng như hai đường thẳng giao nhau, ngày càng xa cách.
Lo lắng ta cứ thế này thì ngay cả đại học cũng kh đỗ được nên tự ý gọi ện cho bố Văn Chinh.
cầu xin về thăm Văn Chinh.
Ai ngờ vì cuộc ện thoại này mà tình cảm giữa hai chúng hoàn toàn tan vỡ.
8
Bố Văn nhận ện thoại, ngày hôm sau đã vội vã trở về.
Hai bố con chưa nói được m câu đã cãi nhau, Văn Chinh cầm d.a.o đuổi bố Văn chạy m con phố.
Bố Văn lập tức đặt vé chuẩn bị rời .
Trước khi , bố ở nhà bày tiệc đãi ta một bữa.
Hai họ uống từ tối đến sáng, đóng cửa lại kh biết đã nói chuyện gì.
Sáng sớm hôm sau, thu dọn hành lý theo bố Văn.
Còn mang theo cả khoản tiền tiết kiệm cuối cùng của gia đình.
Sau khi Văn Chinh biết chuyện, kh nói hai lời liền đưa toàn bộ số tiền bố Văn để lại cho ta cho bà nội, nói là tiền sinh hoạt phí.
hiểu, ta lo kh tiền ăn, kh tiền mua sách bổ trợ.
Ngày tháng cứ thế trôi một cách từ tốn.
Thoáng cái đã học lớp 12, giáo viên nói thành tích của tốt, hy vọng được tuyển thẳng.
Còn Văn Chinh, ta đã lâu kh đến trường.
đã lên kế hoạch khi đỗ đại học sẽ đưa Văn Chinh đến thành phố của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.