Mười Năm Làm Bóng Quế, Một Đời Chẳng Quay Đầu
Chương 6:
Hết giờ làm việc.
chẳng m đồ dùng cá nhân cần mang theo. Ngay khi tiền báo về tài khoản, mỉm cười chào tạm biệt đồng nghiệp quay bước . Khoảnh khắc rời khỏi văn phòng, cảm th như vừa trút bỏ được một lớp vỏ bọc nặng nề.
Về nhà l nốt hành lý, còn tưới nước cho m chậu cây cảnh, thầm hy vọng chủ sau của căn nhà sẽ đối xử tốt với chúng. Thời gian vẫn còn khá thong thả, quyết định ghé qua viện phúc lợi một chuyến.
Dì Dung đang gói sủi cảo, dì phủi phủi bột mì trên tay, theo thói quen qu vài vòng để ngắm nghía.
" dạo này gầy thế con? Lại bận đến mức kh ăn uống t.ử tế à?"
vừa xắn tay áo vào giúp dì một tay vừa cười đáp: "Vâng ạ, thế nên con định du lịch một chuyến cho khuây khỏa đây."
Dì Dung gật đầu tán thành. Ngoài sân, lũ trẻ đang líu lo qu những trò chơi vận động mới tinh vừa được lắp đặt.
"Đều là do Lục tổng cho mang đến, tuy là làm từ thiện nhưng chắc cũng là vì nể mặt con, đúng kh?"
Động tác của khựng lại một chút, mỉm cười: "Lục tổng bạn gái , vả lại con cũng đã xin nghỉ việc."
"Hả? Vậy... m thứ này cần trả lại kh? Cũng may là vẫn còn chất đầy trong kho đây này."
"Kh cần đâu ạ, dù cũng đều là làm việc thiện mà."
từng đưa Lục Cẩn Hoài đến đây vài lần, với d nghĩa là bạn bè và cấp trên. Sau đó, ta bắt đầu định kỳ quyên góp đủ loại nhu yếu phẩm cho viện phúc lợi. lẽ trong đó cũng vài phần vì , nhưng giờ chẳng còn quan trọng nữa.
Bát sủi cảo bốc khói nghi ngút, một đứa trẻ lớn hơn một chút chạy lại gần hỏi:
"Chị ơi, trai tốt bụng hay cùng chị hôm nay kh th tới?"
" bắt nạt chị, nên chị định kh chơi với nữa."
"Chị đừng buồn nhé, sau này bọn em sẽ chơi với chị!"
c.ắ.n nửa miếng sủi cảo, mỉm cười thật tươi.
Lúc sắp , dì Dung đưa cho một chiếc thẻ ngân hàng. Dì cứ đẩy qua đẩy lại bắt nhận: "Con cứ cầm l, chơi xa tốn kém lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/muoi-nam-lam-bong-que-mot-doi-chang-quay-dau/chuong-6.html.]
"Dì kh lo đâu, con tiền tiết kiệm mà, dì cứ giữ l mà phòng thân."
Ngoài khoản tiền tích góp b lâu, còn số tiền mà Lục Cẩn Hoài vừa chuyển, b nhiêu đó là quá đủ để sống thoải mái .
Dì Dung lưu luyến tiễn ra cửa: "Con còn quay về nữa kh?"
ôm l dì, khẽ sụt sịt mũi: "Tất nhiên ạ, đây là nhà của con mà."
Lúc lên máy bay cũng là lúc hoàng hôn bu xuống đẹp nhất. Lục Cẩn Hoài gửi tin n hỏi đã đến nơi chưa.
chỉ trả lời đúng một chữ: "Đến ."
Sau đó, xóa số, chặn liên lạc, mọi thao tác diễn ra nh gọn và dứt khoát.
Đã lúc từng lầm tưởng rằng Lục Cẩn Hoài chính là cứu rỗi đời . Đến tận bây giờ mới nhận ra, đưa ô cho giữa cơn mưa bóng mây lại chính là kẻ khiến bị bão gi vùi dập đến ướt đẫm.
Đời vốn dĩ khó lòng trọn vẹn, cầu mà kh được chưa chắc đã là ều nuối tiếc. lẽ là "tái thất mã", trong cái rủi lại cái may.
Tại một câu lạc bộ cao cấp. Lục Cẩn Hoài chằm chằm vào dòng tin n trả lời cụt lủn của Linh, lòng thầm cảm th bực bội khó tả.
Đám bạn của ta trêu chọc: " hùng cứu mỹ nhân xong lại lôi m em tụi ra làm bia đỡ đạn đ à?"
Lục Cẩn Hoài khẽ nhếch môi, kh nói lời nào.
Ngay sát vách chính là phòng bao mà phía Hoa Dịch đã đặt, đương nhiên là Lục Cẩn Hoài biết rõ mục đích của đối phương. Nhưng từ đầu đến cuối, ta chưa từng ý định để Linh thực sự ra mặt gặp gỡ gã đó.
Để màn kịch thêm phần tự nhiên, ta còn cố ý hẹn thêm m bạn cùng. Khoản tiền vi phạm hợp đồng đó ta chẳng mảy may để tâm, thứ ta muốn chỉ là khiến Linh nhún nhường một lần mà thôi.
Một bạn lên tiếng góp vui: "Thư ký Linh cứ như yêu tinh trong tr nhỉ, đẹp thì đẹp thật nhưng lạnh lùng quá, chưa th cô cười bao giờ."
" thì biết cái gì, cô chỉ cười với Lục ca thôi, là cái thá gì chứ?"
Câu nói này gãi đúng chỗ ngứa của Lục Cẩn Hoài, khiến ta cảm th vô cùng thỏa mãn. Linh đối với ta đương nhiên là khác biệt, đó là một sự chiếm hữu thầm kín.
Lục Cẩn Hoài đã từng th mọi dáng vẻ của Linh. Khi cô cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết; khi bị ta bắt nạt quá đáng, cô sẽ c.ắ.n chặt môi trừng mắt , nốt ruồi lệ nơi đuôi mắt cũng vì thế mà đỏ ửng lên đầy quyến rũ.
Nhớ ngày đầu mới gặp, đôi mắt Linh đong đầy nước, vừa bướng bỉnh vừa đáng thương. Cô ngoan ngoãn nghe lời, mỗi khi gặp khó khăn đều theo bản năng mà tìm đến Lục Cẩn Hoài. Nhưng ở bên nhau quá lâu, ta kh tránh khỏi cảm giác nhàm chán.
Chưa có bình luận nào cho chương này.