Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mười Năm Tình Cũ, Một Cái Tát Đủ Không?

Chương 3:

Chương trước Chương sau

Mắt Phó Văn Sinh lập tức đỏ hoe. ta hé miệng, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng, ta chỉ nói một câu: " sẽ suy nghĩ kỹ những ều kiện mà em đưa ra."

hiểu Phó Văn Sinh hơn cả hiểu chính , biết ta nói vậy, phần lớn là đã thỏa hiệp .

tiền vẫn thể kiếm lại được. Theo đà phát triển hiện tại của Phó Văn Sinh, đừng nói là một nửa gia sản thuộc về , mà ngay cả toàn bộ tài sản của ta, muốn tăng gấp đôi, cũng chỉ là chuyện vài năm.

còn chưa đợi được luật sư của Phó Văn Sinh liên lạc với thì Trần Chiêu Chiêu đã kh thể ngồi yên được nữa.

Buổi chiều, đang ở nhà đọc sách, bỗng nhiên nghe th tiếng chu cửa chói tai hòa lẫn với tiếng đập cửa dồn dập.

Khuôn mặt vốn th tú của Trần Chiêu Chiêu méo mó đến mức khó coi: "Cái bà cô già kh d kh phận này! cô dám đòi chia một nửa gia sản của tổng giám đốc Phó? , cô bị ung thư kh sống nổi nữa, đang vội vàng chữa bệnh bẩn thỉu của cô à?"

kh định chiều chuộng Phó Văn Sinh, cũng sẽ kh khách sáo với Trần Chiêu Chiêu. Lời nguyền rủa khó nghe của cô ta còn chưa nói hết đã bị giáng một cái tát thật mạnh vào mặt!

"Việc phân chia tài sản giữa và Phó Văn Sinh cần giải thích cho cô biết ?"

Tiếp đó, lại nói với giúp việc trong nhà: "Liên hệ tổ bảo vệ khu dân cư, xem m con mèo con ch.ó lẻn vào khu dân cư bằng cách nào?"

Trần Chiêu Chiêu ôm l má đỏ bừng vì bị đánh, theo bản năng phản bác: "Cô nói ai là con mèo con chó? cũng nhà trong khu này, là tổng giám đốc Phó mua tặng ..."

Nói đến nửa chừng, Trần Chiêu Chiêu tự biết đã lỡ lời, những lời nói dở dang cứ thế ngừng lại. lại cười, nói: " và Phó Văn Sinh đã thỏa thuận , tất cả tài sản của ta, chúng mỗi một nửa. Cô Trần, cảm ơn cô đã nhắc nhở , chắc c sẽ thu hồi đúng hạn căn nhà mà Phó Văn Sinh cho cô tạm trú."

Trần Chiêu Chiêu tức giận đến mức n.g.ự.c phập phồng dữ dội: "Cô dám!"

nhận khăn gi ướt giúp việc đưa để lau tay, ở trước mặt Trần Chiêu Chiêu thản nhiên vứt chiếc khăn xuống đất, nói: " dựa vào đâu mà kh dám?"

Dù Trần Chiêu Chiêu la lối đến m, cuối cùng cũng chỉ là một cô gái trẻ mới ngoài hai mươi. Trong cuộc đối đầu giữa hai chúng , cô ta dễ dàng thua cuộc.

Kh lâu sau, ện thoại của Phó Văn Sinh gọi đến. ta kh vòng vo mà thẳng vào vấn đề: "Chiêu Chiêu còn nhỏ, hà cớ gì em bắt nạt cô như vậy? nghe nói em còn động tay động chân với cô à? Chu Viện, em hơi thiếu phong độ kh?"

Bộ móng tay mới làm phản chiếu ánh sáng lấp lánh dưới đèn pha lê. chằm chằm một lúc lâu, mới chuyển sự chú ý về cuộc ện thoại, nói: "Hẳn là hiểu tính khí của . Nếu còn thể nói chuyện đàng hoàng với kẻ thứ ba đến tận nhà khiêu khích thì là quá hèn nhát kh?"

Phó Văn Sinh khựng lại, mới nói: "Dù nữa, đây cũng kh là lý do để em đánh . Cô đang khóc lóc thảm thiết, em xin lỗi Chiêu Chiêu..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/muoi-nam-tinh-cu-mot-cai-tat-du-khong/chuong-3.html.]

bỗng bật cười: "Bắt xin lỗi? Được thôi. Nhưng một ều kiện."

Phó Văn Sinh ở bên kia thở dài thườn thượt, hỏi : "Điều kiện gì?"

nói: "Thêm một triệu tệ tiền mặt nữa."

Kh đợi Phó Văn Sinh nói gì, Trần Chiêu Chiêu đã kh chịu nổi nữa: "Cái đồ tiện nhân hét giá c.ắ.t c.ổ kia, cô... Ưm!"

Ở đầu dây bên kia kh biết Trần Chiêu Chiêu l đâu ra sức lực mà giãy giụa. Nghe Phó Văn Sinh dùng giọng dỗ dành đầy bất lực, thoáng chốc ngẩn ngơ.

Phó Văn Sinh, đã bao lâu ta kh dỗ dành như vậy?

Kh đợi nghĩ ra câu trả lời cho câu hỏi này, giọng Phó Văn Sinh vọng đến: “A Viện, em nhất định làm ầm ĩ với đến mức này ? Chỉ là xin lỗi Chiêu Chiêu thôi mà."

nói với Phó Văn Sinh: "Chỉ vì bình thường lười chấp nhặt với Trần Chiêu Chiêu nên nghĩ tốt tính à?"

Phó Văn Sinh nói: " kh ý đó..."

nhớ lại kết quả ều tra mà nhận được từ thám tử tư m tháng trước. nói: "Trần Chiêu Chiêu vẫn đang học đại học kh?"

Giọng Phó Văn Sinh đầy vẻ cảnh giác: "Em muốn nói gì?"

chậm rãi nói: "Hôm nay là lần đầu tiên cô ta kh biết ều. sẽ kh chấp nhặt với cô ta. Nhưng nếu chuyện này tái diễn một lần nữa thì sẽ nói rõ chuyện cô ta cố tình làm tiểu tam với ban giám hiệu của cô ta."

Kh biết Phó Văn Sinh đã nói gì với Trần Chiêu Chiêu, cuối cùng Trần Chiêu Chiêu cũng chịu yên ổn m ngày.

Còn cũng kh hề nhàn rỗi. "Tình yêu ngàn cân kh bằng bộ n.g.ự.c bốn lạng". Quả thực bây giờ Phó Văn Sinh hơi day dứt với .

Nhưng những sự day dứt đó lại kh đủ để ta chia cho một nửa gia sản, trong khi chúng còn kh quan hệ hôn nhân.

Nửa tháng sau, lại gặp Phó Văn Sinh tại một quán cà phê.

Dường như gần đây Phó Văn Sinh kh ngủ ngon, mắt thâm quầng nhẹ, cằm còn lún phún râu ria chưa cạo sạch.

đẩy một chiếc USB về phía ta. Phó Văn Sinh hơi sững sờ, hỏi : "Đây là gì?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...