Mượn Âm Thọ
Chương 104:
Song m ngày qua y chưa được bồi bổ, e rằng đợi thêm một lát nữa y mới tỉnh giấc. Ta sẽ ở lại đây, đợi y hồi tỉnh mới rời .
Nghe ta nói thế, Ngô Trường Th mừng khôn xiết.
"Trường Sinh, lời hiền đệ nói là thực ư?"
Ngô Trường Th nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, tựa muốn xác tín lời ta thêm lần nữa.
Ta Ngô Trường Th, khẽ gật đầu, đoạn nói y ghi lại phương thức liên lạc của ta. Ngô Trường Th kh chút nghi hoặc, lập tức trao đổi tin tức với ta.
Còn ta, b giờ liền mở đoạn th âm đã ghi lại trước đó, truyền cho Ngô Trường Th.
"Chuyện của ta đến đây coi như đã xong, còn về chuyện gia sự của Ngô , ta chẳng tiện can dự."
Ta Ngô Trường Th mà cất lời. Lúc này, sắc mặt y phần nặng nề, ánh mắt ẩn hiện tia lạnh lẽo. Rõ ràng y đã biết thứ này là gì, song vẫn kh cam lòng mà mở đoạn th âm ra nghe thử.
Một lát sau, ta tr th Ngô Trường Th hạ vật ghi âm xuống.
"Trường Sinh, đa tạ hiền đệ."
Ta khẽ gật đầu, an tọa trong phòng bệnh. Chừng nửa khắc sau, ta th Ngô Trường Trạch từ từ tỉnh giấc, ánh mắt y chút mơ hồ dáo dác qu. Dung mạo Ngô Trường Trạch tr tựa Ngô Trường Th, nhưng so với đệ , y lại vẻ kiên nghị, trầm ổn hơn nhiều.
"Nhị ca!"
Th Ngô Trường Trạch hồi tỉnh, Ngô Trường Th lập tức nhào tới, cất tiếng gọi y.
"Tam đệ? Nhị ca… nhị ca bị làm vậy?"
Ngô Trường Trạch vẫn còn mơ màng, chưa rõ ngọn ngành mọi sự. Song những chuyện về sau, ta kh cần can thiệp nữa. Đúng lúc này, cửa phòng khẽ mở, Ngô Trường Huân đứng ngay ngưỡng cửa, ánh mắt dõi về phía Ngô Trường Trạch vừa hồi tỉnh.
Ta tr th sắc mặt Ngô Trường Huân vô cùng khó coi, song nh sau đó, đã tự kìm nén cảm xúc, nở nụ cười giả tạo, bước về phía Ngô Trường Trạch.
"Nhị đệ, cuối cùng đệ cũng tỉnh ."
Ta kh muốn tr th vẻ mặt giả dối của Ngô Trường Huân, liền ra hiệu cho Ngô Trường Th, đoạn quay rời . Ngô Trường Th b giờ tiễn ta đến tận cầu thang.
"Trường Sinh, đợi ta giải quyết xong xuôi chuyện này, ắt sẽ đích thân đến phủ tạ ơn hiền đệ."
Ta khẽ gật đầu với Ngô Trường Th, ra hiệu y kh cần tiễn thêm nữa. Dù thì giờ phút này, Ngô Trường Trạch vừa hồi tỉnh, nếu Ngô Trường Huân dám giở thủ đoạn gì, tình thế ắt sẽ vô cùng tệ hại.
Bước ra khỏi phủ đệ họ Ngô, ta tản bộ chừng mười lăm khắc mới tìm được một cỗ xe, bởi lẽ gần biệt phủ này hiếm khi xe cộ qua lại.
Khi quay về cửa tiệm, ta tr th chú Hồ đang dọn dẹp quán xá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/muon-am-tho/chuong-104.html.]
"Chú Hồ, tối nay cháu xin nghỉ ngơi đôi chút, ngày mai cháu sẽ trực đêm."
Ta báo với chú Hồ một tiếng, chú liền bảo nếu ta bận thì m ngày qua kh cần đến làm. Ta mỉm cười, nói rằng chuyện của Ngô tiên sinh đã được giải quyết ổn thỏa.
"À đúng , nếu kh gì bất ngờ, e rằng Ngô tiên sinh sẽ kh cần đến số hàng đó nữa, song y ắt sẽ kh thiếu thốn tiền bạc của chú đâu."
Ta nhớ đến chuyện Ngô Trường Trạch đã hồi tỉnh, vậy thì Ngô Trường Th ắt sẽ kh cần đến số hàng nữa.
Nghe thế, chú Hồ thoáng ngẩn , đoạn nói kh cả.
Lên lầu, ta ngồi xếp bằng trên giường, trầm tư suy nghĩ. Ta tự nhủ hay là nên an phận thủ thường đôi chút, dù thực lực của ta cũng quá đỗi yếu kém, chẳng thích hợp để ra ngoài gây sóng gió.
Đơn cử như chuyện đối mặt với Vương Linh lần này, nếu kh Lương Uyển Kh và Phương mù ra tay tương trợ, Vương Linh đã thể đoạt mạng ta vài phen .
Giờ đây, ều quan trọng nhất đối với ta chính là mau chóng đề cao thực lực.
Những lời châm chọc của Vương Linh tuy khó nghe, song lại đích xác vô cùng, ta quả thực quá đỗi yếu kém.
Những ngày sau đó, ngoài thời gian mưu sinh, ta dành hết thời gian còn lại để tu luyện. Hơn nữa, mỗi ngày ta đều dùng hai đạo bùa Tụ Linh, bởi lẽ ta chẳng dám lạm dụng nhiều.
Song cho dù như vậy, suốt ba ngày ròng, ta vẫn kh tài nào đột phá đến cảnh giới Dẫn Khí Hậu Kỳ. Xem ra bùa Tụ Linh này chỉ hữu hiệu trong những lần đầu mà thôi.
Huống hồ, sau khi ta đạt đến cảnh giới Trúc Cơ, tác dụng của bùa Tụ Linh này ắt sẽ vô cùng nhỏ bé.
Đến ngày thứ tư, ta vẫn còn nhớ lời Phương mù đã dặn dò, bảo ta đến tìm lão, nói là phần thưởng.
Ta kh rõ m về Cục Chín, song Phương mù nói đây là thế lực chính thức, ắt hẳn lão sẽ kh dám mạo d. Bởi vậy, ta vô cùng muốn biết phần thưởng mà chính phủ dành cho ta là gì.
Ta thuê một chiếc xe đến khu phường cổ, tìm đến căn nhà của Phương mù. Nếu như đêm đó kh tận mắt chứng kiến Phương mù ra tay, ắt chẳng ai ngờ lão già này lại là một cao thủ ẩn .
B giờ, ta cũng vỡ lẽ, e rằng lão đoán mệnh nơi đầu cầu e chỉ để tiêu khiển mà thôi. Lão là của chính phủ, hưởng bổng lộc từ triều đình.
Cửa chính mở rộng, ta đứng nơi ngưỡng cửa, tr th Phương mù đang an tọa trên ghế, vừa ngâm nga khúc hát, vừa từ tốn nhấm nháp hạt dưa.
Ta vội vàng gõ cửa.
"Phương tiền bối."
Ta cất tiếng vọng vào. Phương mù mở mắt, ta: "Ồ, hiền chất đến ư?"
Nói đoạn, Phương mù vội vàng đứng dậy khỏi ghế, đặt hạt dưa xuống bàn, đoạn vẫy tay, ra hiệu ta vào trong.
Ta bước vào trong nhà. Phương mù ta, cười nói: "Tiểu tử ngươi đến đúng hẹn thật đ. Yên tâm , lão phu đã hứa với ngươi, ắt sẽ giữ lời."
Giọng nói trầm thấp của Phương mù vang lên. Đoạn, lão vội vàng l từ trong tay áo ra một chiếc lọ ngọc, trao cho ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.