Mượn Âm Thọ
Chương 152:
lẽ Phương lão cũng thấu rõ sự do dự trong lòng ta, đoạn mới nói với ta như vậy. Nghe vậy, ta khẽ gật đầu.
“Đa tạ tiền bối đã đoái hoài, vãn bối nhất định sẽ suy nghĩ chu toàn."
Ta chắp tay hành lễ với Phương lão, đoạn nói xong rời khỏi nơi ở của . Ta đến tiệm bách hóa một chuyến, nhưng lần này ta gõ cửa, chưởng quỹ tiệm bách hóa chẳng hồi đáp. Vốn dĩ ta muốn cáo biệt , sẽ đến Dương thành.
Nhưng dường như chưởng quỹ kh mặt ở nhà. Ta quay về tiệm vàng mã, thu dọn hành lý của . Hồ Hạo th ta ý muốn rời , bèn cho phép ta nghỉ việc, tối đến lại thiết yến khoản đãi một bữa thịnh soạn.
Buổi tối, Hồ Hạo dẫn ta đến quán rượu ven đường, gọi nhiều món mỹ vị, còn cùng ta uống hai tuần rượu.
"Tiểu Lưu này, đến Dương thành thì chớ bị sự phù hoa nơi phồn hoa đô hội làm cho mê đắm đ. Nghe nói nữ nhân chốn đô thành ai n đều xiêm y lộng lẫy, nhưng mà cháu chớ để vẻ ngoài làm mê hoặc, dung nhan thật sự của nữ nhân chỉ hiện rõ sau khi trút bỏ phấn son."
Nghe Hồ Hạo nói những lời này, ta biết hẳn là đã ngà ngà say.
Đêm khuya, ta đưa Hồ Hạo trở về tiệm vàng mã, đỡ vào phòng nghỉ ngơi.
Ta tĩnh tọa đến rạng đ. Hồ Hạo vẫn chìm trong men say chưa tỉnh. Ta kh cáo biệt , tự thu xếp hành lý lên đường. Tới bến xe ngựa, ta lên chuyến xe sớm nhất khởi hành Dương thành.
Vì duyên cớ học tập, sau khi tới Dương thành, ta dành trọn một ngày để du ngoạn qu học phủ, quan sát địa thế bốn bề, dẫu thì đây cũng là nơi ta sẽ an cư lạc nghiệp lâu dài về sau.
Sau khi dạo một vòng qu khu vực học phủ, ta mới bắt đầu hỏi thăm tung tích địa chỉ mà chưởng quỹ kia đã trao cho ta.
Phạn Sơn động.
Trên mảnh gi mà chưởng quỹ trao cho ta chỉ độc một địa chỉ này. Thế nhưng khi ta hỏi thăm về Phạn Sơn động này, ta lại phát hiện ra những ta hỏi thăm đều kh biết vị trí của Phạn Sơn động. Điều này khiến ta kh khỏi đôi chút bực dọc.
Chưởng quỹ đã cho ta một địa chỉ, địa chỉ này tuyệt đối kh thể kh tồn tại. Lẽ nào giờ đây lại chẳng thể tìm ra?
Ngày hôm sau, ta thậm chí còn tìm đến vài lữ quán, nhưng vẫn bặt vô âm tín về Phạn Sơn động. Nhất thời ta kh khỏi lúng túng, bởi vì ở Dương thành, ta hoàn toàn thể coi là hai bàn tay trắng trơn. Tình cảnh này, ta biết tìm kiếm ra đây?
Cuối cùng, ta bỗng nghĩ đến một . Dù ta chẳng dám chắc nàng biết vị trí của Phạn Sơn động hay kh, nhưng vẫn nên thử hỏi xem .
Ta rút tín vật liên lạc ra, cuối cùng cũng bấm số gọi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/muon-am-tho/chuong-152.html.]
Tiếng nói ngọt ngào vọng đến từ tín vật liên lạc: "A lô, Lưu Trường Sinh, hôm nay ngươi lại nhã hứng gọi ện cho ta vậy?"
"Chuyện là, hiện tại ta đang ở Dương thành, đôi ều muốn hỏi thăm ngươi."
Ta nói cùng Phương Na Na qua ện thoại, tựa hồ từ sau chuyện của Lưu Kiệt ở huyện nọ, nàng đã theo Lưu Kiệt trở về Dương Thành.
Trước đây ta chỉ hay biết Phương Na Na là Dương Thành, song về sau qua Lưu Kiệt, ta mới tường tận gia thế nàng dường như hiển hách, phú quý vô ngần, phụ mẫu nàng tựa hồ kinh do buôn bán. Còn về lý do vì lại đưa Phương Na Na tới huyện học tập, ều này ta cũng kh dò hỏi cặn kẽ.
“Hả? Ngươi đã tới Dương Thành ư? Ngươi đang ở nơi nào, ta sẽ tới tìm ngươi ngay, vừa hay ta đang dạo phố cùng tri kỷ.”
Phương Na Na nghe tin ta tới Dương Thành, vẻ hơi kinh ngạc, hơn nữa nàng còn ngỏ ý muốn tìm ta, ều này khiến ta th đôi chút lạ lẫm.
Song rốt cuộc ta vẫn ưng thuận, bởi lẽ ta nghĩ rằng nếu trực diện dò hỏi Phương Na Na, mọi chuyện lẽ sẽ minh bạch hơn đôi phần.
Phương Na Na báo cùng ta rằng nàng và bằng hữu đang ở Quốc Mậu Thương Thành. Cuối cùng, ta đành thuê xe đến đó tìm bọn họ. Sau khi đặt chân tới Quốc Mậu Thương Thành, ta dò tìm một lúc lâu, rốt cuộc cũng tìm th Phương Na Na cùng bằng hữu nàng tại một tiệm trà.
Bên cạnh nàng còn hai thiếu nữ khác, xiêm y đều phần bu thả, phóng khoáng. Th ta tới, họ cứ đưa mắt ta chằm chằm, khiến ta cảm th vô cùng lạ lẫm.
“Na Na, đây chẳng là c tử tuấn tú mà ngươi đã kể cùng bọn ta khi trở về đó ?”
Th ta, một thiếu nữ bên cạnh liền đưa mắt ta với vẻ trêu ghẹo. Nghe vậy, ta nhất thời ngẩn ngơ, đoạn sang Phương Na Na bên cạnh nàng, th nàng khẽ ửng hồng má, đưa tay đánh nhẹ vào thiếu nữ nọ.
“Triệu Nhu, ngươi còn dám nói nữa, tin ta sẽ kể hết những ều chẳng hay của ngươi ra kh hả?”
Ba thiếu nữ cười vui vẻ. Sau đó, Phương Na Na giới thiệu sơ qua cùng ta, nói thiếu nữ cao ráo hơn một chút mang tên Triệu Nhu, còn thiếu nữ chiều cao tương đương với nàng tên là Lạc San.
Trong ba thiếu nữ này, hiển nhiên Lạc San vẻ trầm ổn hơn, còn Triệu Nhu kia, tựa hồ còn phóng khoáng hơn cả Phương Na Na.
“Ta đâu nói càn, tr cũng tuấn tú phi phàm đ chứ, chỉ là kh biết lợi hại như Na Na nói hay kh thôi?”
th ánh mắt táo bạo của Triệu Nhu, ta kh khỏi toát mồ hôi lạnh.
“Chư vị muốn dùng thức uống gì, ta xin thỉnh.”
Ta vội vàng nói với ba vị thiếu nữ. Nghe vậy, Phương Na Na mới vội vàng lên tiếng giải vây cho ta, đoạn dẫn ta gọi thức uống. Khi gọi thức uống, ta rõ ràng th Phương Na Na ra hiệu cho Triệu Nhu và Lạc San chớ gọi những món thức uống quá đắt đỏ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.