Mượn Âm Thọ
Chương 159:
Th Thừa đứng cạnh ta mà nói. Ta dung mạo của Th Thừa, dường như đã cải trang. Quan trọng hơn cả, y còn dán một bộ râu quai nón, tr phần buồn cười.
“ quả thật bản lĩnh.” Ta vẻ đắc ý của Th Thừa, cất lời với y.
Dứt lời, ta lại y, vừa y nhắc đến chuyện động Phạn Sơn dâng nước, ta bèn hỏi y rốt cuộc là duyên cớ gì.
Th Thừa liền thuật lại cùng ta rằng dường như phía dưới động Phạn Sơn một vực thẳm sâu hun hút, sâu đến nhường nào thì y cũng chẳng rõ, song cứ hằng năm, vào một thời ểm cố định, nước trong động Phạn Sơn sẽ dâng cao, sau đó toàn bộ động Phạn Sơn sẽ hoá thành một hồ lớn mênh m.
Mà trong hồ nước này sẽ toả ra một loại linh khí mang thuộc tính băng, tác dụng lớn trong việc luyện linh khí bản thân. Th Thừa nói năm trước y cũng đã đến đây, lúc đó cảm th tác dụng chẳng đáng là bao.
Năm nay kh rõ vì , phụ thân y lại bảo y đến đây, khiến ngay cả bản thân y cũng chút khó hiểu.
Bởi lẽ Th Thừa hiện tại đã đạt cảnh giới Tiên Thiên, linh khí trong cơ thể đều đã chuyển hoá thành chân nguyên, trong tình huống này, loại linh khí đặc biệt trong động Phạn Sơn kia cũng chẳng còn tác dụng lớn đối với y.
“Đúng , đến lúc đó đệ cứ hấp thu thật nhiều một chút. Hiện tại thực lực của đệ còn yếu kém, hình như loại linh khí kia, thực lực càng yếu thì lợi ích đối với đó càng lớn.”
“Đệ kh để ý ? Thực lực của những kẻ đến đây kỳ thực đều kh mạnh mẽ lắm, những trên cảnh giới Trúc Cơ đến đây đều chẳng tác dụng gì.”
“Hơn nữa, việc che giấu thân phận là do ta tự yêu cầu, dù ta cũng là thiếu chủ của Th Thành T, đến đây tr giành cùng đám tép riu này, chẳng ra thể thống gì.”
Nghe Th Thừa nói những lời này, ta chút kh biết nói gì, chẳng lời này của y cũng bao hàm cả ta ?
“Vậy tại lại đến đây?”
Ta Th Thừa hỏi, tên này cười hì hì: “Thôi được , bầu kh khí trong t môn ta càng chẳng muốn ở, cả ngày chỉ đối diện với m lão nhân gia, suốt ngày nhồi nhét tư tưởng cho ta, còn ép ta thấu hiểu những đạo thuật đó.”
“Ra ngoài vẫn là thoải mái nhất!”
Tên này vừa nói, vừa nhai một miếng thịt bò khô, sau đó lại uống một ngụm rượu.
“Vậy biết động Phạn Sơn này cụ thể là lúc nào sẽ dâng nước kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/muon-am-tho/chuong-159.html.]
Hiện tại ta đã hiểu, vị tiền bối kia bảo ta đến động Phạn Sơn, thể là muốn ta tham gia vào chuyện dâng nước của động Phạn Sơn, bởi vì với thực lực hiện tại của ta, động Phạn Sơn này là tác dụng nhất.
“Ai biết được? Nhưng mà chắc là trong nguyệt này, hằng năm đều là vào tháng này, nhưng cụ thể là ngày nào trong tháng thì kh chắc c, những này hẳn là đã đến đây được một thời gian .”
Nói xong, Th Thừa những kẻ đang đứng bên ngoài.
“À đúng , hai môn đạo thuật mà ta nhờ Phương lão đưa cho đệ, đệ đã nhận được chưa?”
Lúc này, Th Thừa cũng vội vàng hỏi ta, nghe vậy, ta gật đầu, sau đó Th Thừa hỏi ta đã tu luyện chưa? Ta lắc đầu, nói Phương lão m ngày trước mới đưa cho ta, ta nào thời gian tu luyện.
“Lão già này, thật là kh đáng tin cậy, ta đã nhờ mang đến cho hơn mười ngày .”
Ta vội vàng giải thích, lẽ Phương lão bận rộn, cho nên m ngày trước mới đưa cho ta.
“Đệ l ra xem thử , ta nói cho đệ biết, Th Thành Kiếm Quyết ta cũng đã đưa cho đệ , sau này khi sử dụng ở bên ngoài, đệ cẩn thận một chút, đừng gây phiền phức cho Th Thành T.”
“Nhưng mà dù đệ cũng kh là đệ tử của Th Thành T, ta chỉ thể đưa cho đệ ba tầng đầu tiên, bốn tầng sau kh thể đưa cho đệ. Nếu đệ ý định gia nhập Th Thành T, đến lúc đó ta lén đưa cho đệ cũng kh thành vấn đề.”
Ta vội vàng l hai môn đạo thuật mà Th Thừa đưa cho ta ra từ nhẫn trữ vật. Nói ra thì, ta thật sự chưa dành thời gian để xem hai môn đạo thuật này. Vừa liền th một quyển Th Thành Kiếm Quyết, hình như ta đã từng th Th Thừa sử dụng, dù thì cũng lợi hại.
“Th Thành Kiếm Quyết này quý giá ?”
Ta Th Thừa hỏi, Th Thừa gật đầu: “Đương nhiên, đây là thứ mà chỉ đệ tử của Th Thành T mới thể tu luyện, đệ tử bình thường chỉ thể tu luyện ba tầng đầu tiên, đệ tử nòng cốt mới thể tu luyện toàn bộ Th Thành Kiếm Quyết.”
“Ta th đệ thuận mắt, cho nên mới đưa cho đệ, bình thường ta kh đưa cho khác đâu.”
Th Thừa tùy ý nói, mà ta lại nghe ra, lời này của y là thật lòng, Th Thành Kiếm Quyết này đối với Th Thành T, quả thật là vô cùng quý giá.
“Lời cảm ơn ta cũng kh nói nhiều nữa.”
Ta vội vàng cất Th Thành Kiếm Quyết , Th Thừa nói. Lúc này ta đột nhiên nghĩ đến, hiện tại Th Thừa kh là đang rảnh rỗi ? Ta nên bảo y dạy ta Th Thành Kiếm Quyết!
Dù thì khoảng thời gian tiếp theo cũng kh việc gì, hơn nữa chuyện dâng nước của động Phạn Sơn cũng kh xác định được thời gian. Trước mắt một vị sư phụ miễn phí tốt như vậy, tại ta lại kh để y dạy ta chứ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.