Mượn Âm Thọ
Chương 16:
Lúc này, Tam C đang quan sát t.h.i t.h.ể gia gia ta, đột nhiên đứng dậy, đến trước bàn thờ, bưng l lư hương quay ra ngoài.
Ta vội vàng theo sau Tam C. Ta th y vòng ra ngoài, đến bên cửa sổ phòng ta, rải hết tro hương trong tay xuống đất phía ngoài cửa sổ.
Từng dấu chân đen kịt dần hiện rõ. Căn cứ vào số lượng, rõ ràng là dấu chân của hai , lại vô cùng lộn xộn, tựa như đã một cuộc giằng co ác liệt bên ngoài.
thể th một dấu chân còn nguyên vẹn, dấu còn lại là dáng kiễng chân. Ta nhớ rõ khi nãy phụ thân ta và ta khiêng gia gia, hai chân đều chạm đất, nào đâu kiễng gót.
Thế thì dấu chân kia là của ai?
"Ta đã nói , kh thể nào lại như thế được."
th dấu chân in trên mặt đất, ta nhận th vẻ mặt Tam C đã giãn ra nhiều phần. Ban nãy dường như chuyện gì đó khiến y vẫn còn hoài nghi, nhưng giờ đây, khi th dấu chân in trên mặt đất, y dường như đã minh bạch mọi sự.
Ta lặng lẽ theo sau Tam C, kh hề hé răng. Tam C trở về chính sảnh, tiến đến bên t.h.i t.h.ể gia gia, sau đó , khẽ cất lời.
"Thất ca, ta biết vẫn còn vương vấn cháu trai, nhưng đã phó thác nó cho ta , xin hãy tin tưởng ta. đừng làm loạn nữa, như vậy sẽ khiến cháu trai kinh hãi."
Dứt lời, Tam C bước lên phía trước, sau đó dùng hai ngón tay ểm nhẹ vào mi tâm gia gia. Ta kinh ngạc nhận ra đôi mắt đang trợn trừng của gia gia vậy mà cũng từ từ khép lại.
Biểu cảm dữ tợn trên gương mặt cũng dần tan biến. Cảnh tượng này khiến ta vô cùng kinh ngạc. Chẳng lẽ gia gia thật sự thể hiểu thấu lời Tam C nói chăng?
Th mắt gia gia đã nhắm nghiền, Tam C vội ta nói: "Cháu trai, mau đưa chu sa cho ta."
Nghe Tam C nói vậy, ta vội vã đưa hộp chu sa đặt cạnh đó cho y. Tam C cầm bút l trong chén lên, vẽ một đường thẳng đứng trên mí mắt gia gia.
Sau khi vẽ xong cho cả hai bên mắt, Tam C mới đưa bút l lại cho ta.
Hoàn tất mọi sự, Tam C ta, bảo ta gọi phụ thân ta vào đây.
Phụ thân ta vừa ra ngoài, chẳng rõ đã làm gì. Ta còn chưa kịp bước ra thì y đã trở vào chính sảnh, Tam C, kh nói một lời, rõ ràng là đang chờ đợi chỉ thị.
"Đại Ngu, con hãy đến cõng phụ thân con . Thi thể cần táng lại lần nữa, chuyện này nếu đồn ra ngoài, sẽ ảnh hưởng kh tốt đến th d của cả thôn."
Tam C phụ thân ta với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói. Phụ thân ta gật đầu lia lịa, sau đó trực tiếp tiến lên, cõng t.h.i t.h.ể gia gia từ trên tấm ván gỗ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/muon-am-tho/chuong-16.html.]
Song, ngay khi phụ thân ta vừa định đứng dậy, thân thể y lại khựng lại, suýt chút nữa thì ngã nhào xuống đất. Sau đó phụ thân ta ngẩng đầu, đưa mắt kinh ngạc Tam C bên cạnh.
"Tam gia, con cõng kh xuể."
Nghe phụ thân ta nói vậy, ta kh khỏi kinh hãi thốt lên: "Cõng kh xuể ư?" Nếu là khác nói cõng kh xuể thì ta còn tin, nhưng phụ thân ta lại cũng kh cõng nổi ?
Sức lực của phụ thân ta nức tiếng khắp m thôn xung qu. Một y thể nhấc bổng vật nặng tới bốn, năm trăm cân một cách dễ dàng. xưa câu, được ắt mất.
Dù đầu óc phụ thân ta kh được minh mẫn cho lắm, nhưng sức lực của y lại là ểm hơn . Nhà nào cần làm việc nặng nhọc đều ưa tìm phụ thân ta, dẫu bỏ ra tiền c của ba , song lại làm được việc của năm .
Ấy vậy mà giờ đây, phụ thân ta lại kh thể cõng nổi một thi thể. Việc này quả thực phần kỳ quái.
Tam C khẽ chau mày, bảo phụ thân ta đặt t.h.i t.h.ể gia gia xuống.
Thi thể gia gia vẫn gục đầu. Cuối cùng, Tam C ta: "Cháu trai, cháu thử xem ."
Khi ta bị lời Tam C nói dọa cho giật , chỉ vào mũi hỏi: "Ta ư?"
Tam C gật đầu, coi như xác nhận lại với ta một lần nữa.
Ta quả thực chút sợ hãi, nhưng phụ thân ta cũng lên tiếng bảo ta thử xem, ta chỉ đành bước về phía t.h.i t.h.ể gia gia. Khi Tam C đặt t.h.i t.h.ể gia gia lên lưng ta, ta cảm th trên truyền đến một trận lạnh lẽo.
Sau đó, ta dùng hai tay đỡ l hai chân gia gia. Nói ra cũng thật kỳ lạ, c.h.ế.t toàn thân cứng đờ, nhưng khi ta đỡ l chân gia gia, lại dễ dàng nhấc lên.
Ta đang hơi cúi cũng theo đó đứng dậy, ta kinh ngạc phát hiện gia gia sau lưng ta nào nặng lắm đâu.
Nhưng tại ban nãy phụ thân ta lại kh cõng nổi? Dẫu cho năm ta cộng lại cũng chưa chắc đã bằng sức lực của phụ thân ta.
"Cháu trai, xem ra gia gia cháu muốn cháu tự đưa . Đi thôi!"
Dứt lời, Tam C cầm một chiếc chu và một th kiếm gỗ đào phía trước. Bởi ánh trăng sáng tỏ, nên việc lại kh cần đèn đuốc. Hơn nữa, ban nãy Tam C đã dặn, chuyện này nếu truyền ra ngoài sẽ kh hay ho gì.
Lúc đầu khi cõng gia gia trên lưng, ta vẫn còn đôi chút sợ hãi, nhưng sau đó ta phát hiện ra, thực ra cũng chẳng gì đáng sợ. Tam C dẫn đầu, phụ thân ta cầm cuốc và xẻng theo sau.
Đến nghĩa trang tổ tiên, ta kinh ngạc th ngôi mộ của gia gia vậy mà lại nguyên vẹn, kh chút tổn hại? Thi thể của gia gia hiện đang ở trên lưng ta. Cho dù dùng cách nào để chui ra khỏi quan tài, thì ngôi mộ cũng kh thể nào giữ được nguyên vẹn như vậy chứ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.