Mượn Âm Thọ
Chương 166:
Những Thủy Nguyên Tinh này ta chẳng thể l hết, nhưng nhất định mang theo bên một ít.
Nhưng mà, ngay khi ta vừa l những Thủy Nguyên Tinh này ra, ta liền cảm giác được linh bút trong nhẫn trữ vật kh ngừng chấn động, biểu lộ sự phản đối. Th tình thế này, ta đành rút linh bút ra.
Thế nhưng, ngay khi linh bút được rút ra, nó liền bay thẳng về phía con Giao Long kia. Lập tức, từng đạo phù văn vàng kim rực rỡ hiện ra trong kh trung.
"Khốn nạn..."
th cảnh này, Th Thừa là đầu tiên thốt lên một tiếng kinh ngạc, bởi vì linh bút này vậy mà lại chủ động c kích! Chết tiệt, nó kh biết Giao Long kia lợi hại đến nhường nào ?
Nhưng ngay khi linh bút tấn c, con Giao Long kia liền nổi cơn thịnh nộ. Thân hình to lớn của nó bắt đầu ên cuồng quẫy đạp, vùng vẫy trong hang động. Hang động này tuy rằng lớn, nhưng cũng kh chịu nổi nó qu phá dữ dội như vậy.
Đột nhiên, hang động bắt đầu rung chuyển kịch liệt, đá vụn từ vách động kh ngừng rơi xuống. Ta cũng chợt lảo đảo, nhưng vẫn lập tức thu những Thủy Nguyên Tinh kia lại, bởi vì trong tình huống hiện tại, con Giao Long này chắc c sẽ kh còn muốn đàm phán với chúng ta nữa.
"Lưu , linh bút của rốt cuộc bị làm vậy?"
Lúc này, Th Thừa cũng linh bút trên kh trung với vẻ mặt bất đắc dĩ. Ta cười khổ, trong lòng cũng cảm th uất ức. Thứ này hình như biết ta muốn trả lại những Thủy Nguyên Tinh này cho con Giao Long kia, nó vậy mà lại kh chịu thuận theo?
Cho nên, ngay khi ta vừa rút nó ra, nó liền lập tức phát động c kích.
Lúc này, một đạo phù văn vàng kim khổng lồ hiện ra trên kh trung, sau đó đột nhiên lao thẳng về phía Giao Long. Con Giao Long kia th cảnh này, liền phát ra một tiếng gầm rú long trời lở đất. Đột nhiên, phía sau nó, nước b.ắ.n tung tóe, biến ảo thành một thủy long khổng lồ, nhào tới đối đầu với phù văn kia.
Lúc này, Th Thừa cũng biết, mọi chuyện đã kh thể vãn hồi được nữa, bởi vì con Giao Long kia chắc c cho rằng cuộc tấn c của linh bút là do chúng ta chỉ thị. Nó chắc c sẽ kh còn muốn đàm phán với chúng ta nữa.
Th Thừa cấp tốc lao ra, hai tay nh chóng kết ấn.
"Th Thành Kiếm Quyết!"
Th Thừa khẽ quát, bởi con Giao Long vừa ra tay đã vận dụng sát chiêu uy mãnh nhất. Lúc này, ta và tuyệt nhiên kh thể là đối thủ của nó. Nhân lúc phù văn kia đang cực lực áp chế Giao Long, Th Thừa đành chớp l thời cơ hành động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/muon-am-tho/chuong-166.html.]
Chứng kiến cảnh tượng này, há lẽ nào ta lại thể kho tay đứng ?
Ta lập tức rót linh khí vào th đoản kiếm. Ngay tức thì, đoản kiếm chấn động, ta cảm nhận được một luồng ý chí cực kỳ mạnh mẽ từ nó. Dậm chân xuống đất một cái, ta liền lao vút về phía Giao Long.
Ta và Th Thừa nh chóng áp sát Giao Long. Kiếm khí trong tay Th Thừa tức khắc giáng thẳng vào lớp vảy phòng ngự của nó, phát ra tiếng kim loại va đập chói tai.
Lớp vảy của con Giao Long này hiển nhiên chẳng dễ xuyên phá, ta cũng đã liệu trước sẽ bị đánh bật ra. Thế nhưng ngay sau đó, ta mở to mắt kinh ngạc khi th th đoản kiếm trong tay lại thể xuyên phá lớp vảy kiên cố của nó.
Dưới ánh mắt kh thể tin nổi của ta, đoản kiếm đã xuyên thẳng qua lớp vảy của con Giao Long.
Ngay sau đó, một tiếng gào thảm thiết vang vọng từ miệng Giao Long. Ta cảm nhận toàn thân nó đang ên cuồng vặn , thân thể ta sắp bị hất văng. Nhưng ta vẫn giữ chặt đoản kiếm, bởi lẽ nếu ta bị hất văng mà kiếm vẫn găm trong thân nó, tình thế sẽ càng nguy nan hơn gấp bội.
Ta nhận th, dường như từng luồng linh lực đang bị đoản kiếm hấp thu. Chẳng lẽ đó là tinh huyết Giao Long?
ta th con Giao Long kia ra sức giãy giụa, phù văn màu vàng kim trên kh trung phần nào lu mờ. Ta biết rõ, cây bút l vốn đã trọng thương, tất nhiên kh thể duy trì lâu dài.
Đúng lúc này, Th Thừa lại một lần nữa xuất thủ, thân hình vút về phía Giao Long. Lần này, lại nhắm thẳng vào mắt Giao Long mà c kích.
lại thi triển Th Thành Kiếm Quyết, thậm chí còn vận dụng tinh huyết. Ta th sắc mặt Th Thừa tái nhợt, nhưng kiếm cương của lại lớn hơn m phần so với trước đó, toàn bộ kiếm cương lao thẳng vào mắt Giao Long, bổ xuống.
Rống...
Ngay khi kiếm cương giáng xuống mắt Giao Long, tiếng gầm đau đớn kh ngớt phát ra từ miệng nó. Cùng lúc đó, đoản kiếm cũng bị Giao Long hất văng, ta bị văng ngược ra ngoài, ngã nhào xuống đất, cảm th toàn thân đau nhức.
Dường như xương cốt toàn thân đều rã rời.
Đúng lúc này, ta th con Giao Long trước mắt nh chóng vặn , lại chui thẳng vào lòng đầm nước. Nước đầm cuồn cuộn kh ngừng. Th Thừa đáp xuống đất, tiến đến bên ta, vội vàng đỡ ta dậy, còn ta cũng triệu hồi cây bút l đang lơ lửng trên kh trung trở về.
Ta th trên thân cây bút l, những vết nứt lại càng lớn thêm. Cái thứ phá phách này, chẳng lẽ kh biết tình trạng đang nguy cấp lắm ? Vậy mà còn tạo nên chuyện lớn này, lần này nó suýt nữa đã hại c.h.ế.t ta và Th Thừa .
Chưa có bình luận nào cho chương này.