Mượn Âm Thọ
Chương 53:
Chiếc hộp này là do phụ thân ta đưa. Ta biết đây ắt hẳn là vật phụ thân muốn trao truyền, nhưng ta nào ngờ bên trong lại cất giấu bức thư của nội.
Ta kh tiếp tục bận tâm đến những vật khác trong hộp nữa, mà vội mở bức thư ra đọc trước.
Quả nhiên là bút tích của nội. Ta bắt đầu dồn hết tâm trí, đọc kỹ nội dung bức thư.
Trường Sinh, khi cháu đọc được phong thư này, ắt hẳn nội đã xa . nhiều chuyện, Lão Tam sẽ kể cho cháu hay. Ông nội ta đây thật vô dụng, lại rời vào đúng lúc cháu cần ta nhất.
Chuyện của mẫu thân cháu, là do nội ta đây bất tài, cũng là lựa chọn của chính bà .
Điều ta muốn dặn dò cháu, chính là chuyện đại sự của gia tộc chúng ta.
Lai lịch của cháu và mẫu thân cháu, ta cũng kh rõ tường tận. Nhưng ta biết một ều chắc c, đó chính là cháu, cháu là cốt nhục của Lưu gia ta, trong huyết quản cháu chảy dòng m.á.u của Lưu gia.
Vì vậy nên cháu mới gặp nhiều trắc trở éo le, trở thành kẻ mang số mệnh từ cõi c.h.ế.t trở về, dương thọ bất túc.
Lưu gia chúng ta, là kẻ bị thiên đạo ruồng bỏ. Kẻ bị thiên đạo ruồng bỏ nghĩa là gì? Chính là bị trời x quay lưng, phỉ nhổ. Nhưng tổ tiên Lưu gia chúng ta vẫn cố gắng kéo dài hơi tàn, tiếp nối huyết mạch truyền thừa cho đến tận hôm nay.
Thiên địa bất dung Lưu gia, Lưu gia chúng ta muốn sinh tồn, tuyệt đối kh thể tr cậy vào trời x.
Trường Sinh, nếu cháu muốn tường tận thân phận của , và cả thân phận của mẫu thân cháu, thì tự thân nỗ lực trở nên cường đại hơn.
Cháu hãy khắc ghi một ều, Lưu gia chúng ta hành sự, nhất định khiêm tốn, thận trọng. Trước khi chưa đủ thực lực, nhất cử nhất động đều lọt vào mắt x của thiên đạo. Nếu hành sự nghịch thiên, ắt sẽ gánh chịu thiên khiển giáng xuống thảm khốc.
Lưu gia đời đời kiếp kiếp tích đức hành thiện, chính là mong con cháu đời sau được hưởng phúc lành. Đến đời cháu, những kiêng kỵ đã vơi bớt nhiều phần .
Ông nội truyền lại sách cổ Lưu gia cho cháu, nhưng cháu khắc cốt ghi tâm. Những cấm thuật được ghi lại trong sách cổ, kh được tùy tiện thi triển, kh được sử dụng trước mặt chúng nhân. Nếu như thi triển cấm thuật, tuyệt đối kh được để lại bất kỳ sinh linh nào còn sống sót.
Đến đây, bức thư đã đoạn tuyệt. Ta bức thư nội để lại cho ta, toàn thân chìm trong hoang mang khôn xiết.
lẽ nội đã sớm liệu được sẽ gặp chuyện chẳng lành, vì vậy trước khi biến cố xảy ra, đã cẩn trọng viết sẵn phong thư này để dặn dò kỹ lưỡng. Ta gấp bức thư lại, hít sâu một hơi, đoạn mới vào trong hộp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/muon-am-tho/chuong-53.html.]
Bên trong hộp, ta th một cuốn cổ thư được làm từ gi Tuyên Thành. vẻ ngoài của cổ thư, thể nói là đã khá cũ kỹ, sờn bạc .
Nhưng vẫn còn nguyên vẹn, trên bìa cổ thư cũng kh bất kỳ ký tự nào. Ta cầm cuốn cổ thư lên, sau đó lại th dưới đáy hộp một tấm ngân phiếu và thân phận chứng thư của ta.
Trên ngân phiếu ghi mật mã. Đây là tiền tích p cả đời của nội, cũng là để lại cho ta, bởi lẽ kết quả kỳ thi khoa cử sắp tới của ta còn cần một thời gian nữa mới . Sau này thể nhập học vào Quốc Tử Giám hay kh, vẫn chờ đợi kết quả thi mới định đoạt được.
Ta cầm cuốn cổ thư lên trước, đoạn mở ra. Song, sau khi mở cuốn cổ thư ra, ta chợt chút sững sờ. Trên đó, lại nhiều chữ phồn thể.
Đối với một đang theo học tại Quốc Tử Giám với thành tích chỉ được coi là khá như ta mà nói, quả thực chút gian nan. May mắn thay, bình nhật ta thường th nội viết chữ, đều dùng chữ phồn thể.
Ít nhất, ta cũng thể nhận biết được đến bảy tám phần những ký tự này.
Khi ta đại để thấu tỏ nội dung cuốn cổ thư này, cảm giác như vừa vén màn một thế giới hoàn toàn khác.
Trên đó chép lại phương pháp vận khí. Th qua phương pháp vận khí đặc thù, thể cảm ứng được linh khí đất trời. Con đường tu hành, bước khởi đầu chính là cảnh giới Dẫn Khí.
Sau khi Dẫn Khí nhập thể, linh khí đất trời thể ngưng tụ tại đan ền, hoặc tụ vào phù lục.
Ta vội vàng khép cổ thư lại, bởi ta nhận th bản thân cần đôi chút thời gian để tiêu hóa mọi ều này. Ta từ một kẻ phàm trần, bỗng dưng bị cuốn vào những chuyện quỷ dị nơi thôn làng.
Cho đến nay, lại là pháp môn vận khí do nội để lại. Những chuyện này khiến ta nhất thời khó bề tiếp nhận.
Gia trung đột nhiên xảy ra nhiều chuyện như vậy, giờ đây bảo ta tiếp nhận mọi thứ này, quả thật chút khó khăn. Ta cất giữ cẩn thận mọi vật, nằm lên giường. lẽ vì đã thấu tỏ được vài phần sự tình, khiến nỗi căng thẳng trong lòng ta thoáng chốc dịu bớt. Cũng bởi thức trắng cả đêm, ta nằm trên giường, kh biết tự bao giờ đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi ta tỉnh giấc, liếc đồng hồ, đã là giờ Thìn ngày hôm sau. Đêm qua ta ngủ say vô cùng.
Ta đứng dậy rửa mặt, xuống lầu dùng bữa qua loa, sau đó lại đến máy rút tiền tự động kiểm tra số tiền trong thẻ ngân hàng. Tổng cộng là năm vạn tệ. Ta nào ngờ nội lại tích p được một khoản tiền lớn đến thế, ắt là để dành cho ta đèn sách ở chốn thư viện lớn.
Trong lòng ta dâng lên một nỗi xót xa. Khoản tiền này ta kh thể phung phí, đây chính là chi phí đèn sách của ta. Học lực của ta dẫu chẳng hạng ưu, nhưng khả năng nhập học vào trường nhị đẳng cũng đạt tám phần mười.
Còn lại chính là trường 211. Ở nơi ta, chỉ duy nhất một trường 211, chính là học viện Kiềm Quý. Ta đôi phần tự tin, nhưng ểm tuyển đủ hay kh thì vẫn chưa định. Vì vậy, chờ đến khi ểm tuyển được c bố, ta mới hay biết được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.