Mượn Âm Thọ
Chương 537:
Chẳng lẽ Huyết Ma thú đã phát hiện ra vị trí của chúng ta mà lần tìm đến đây? Bởi vì vốn dĩ chúng ta muốn săn g.i.ế.c những Huyết Ma thú này, nên cũng chẳng che giấu khí tức trên thân. Khứu giác của những loài này cũng đáng sợ, lúc này đã dựa vào đó tìm được nơi chúng ta ẩn .
Khi ta ra khỏi hang động, liền th bên ngoài hai con Huyết Ma thú, hơn nữa thực lực của chúng lại đều đạt đến Nhập Đạo cảnh. Nếu như chỉ một con Huyết Ma thú, vậy thì một ta chắc c kh thành trở ngại, bản thân sức chiến đấu của Huyết Ma thú nơi đây đã mạnh hơn thường . Dẫu , những kẻ thể tồn tại trong hoàn cảnh ác liệt này đều là những cường giả.
Bên trong hang động phía sau, Th Thừa vẫn đang hấp thụ Huyết Ma khí, ta tuyệt đối kh thể để y bị qu nhiễu. Thế là ta trực tiếp lao ra ngoài, Trảm Long Kiếm trong tay vung lên, một nhát c.h.é.m về hư kh. Kiếm khí xé rách kh khí, tựa như vang lên một tiếng kiếm ngâm chói tai.
Ngay khi âm th vừa dứt, hai con Huyết Ma thú lập tức nhảy sang hai bên, rõ ràng là muốn tấn c ta từ hai phía. Trí tuệ của những loài này cũng chẳng hề kém cỏi, chúng biết tấn c từ phương hướng nào sẽ lợi hơn cho . hai con Huyết Ma thú đang tấn c từ hai phía, ta chỉ thể vận chuyển lực lượng luân hồi trong cơ thể. Trong nháy mắt, cả hai con Huyết Ma thú đều rơi vào trạng thái mê loạn bởi lực lượng luân hồi, mà Trảm Long Kiếm trong tay ta thì trực tiếp c.h.é.m c.h.ế.t một con.
Gào…
Ngay khi ta vừa c.h.é.m c.h.ế.t một con, con Huyết Ma thú còn lại bên cạnh lúc này cũng tỉnh lại, gầm lên thịnh nộ, cả thân hình liền vọt thẳng về phía ta. Ta nghiêng né tránh, tránh được c kích của nó.
Một lát sau, ta th con Huyết Ma thú trước mặt lộ ra vẻ dữ tợn, nhưng nó lại kh tiếp tục tấn c ta, mà là ngửa mặt lên trời gầm rú. th hành động của nó, kh biết tại trong lòng ta lại d lên một cảm giác bất an.
Một lát sau, ta th Th Thừa xuất hiện ở cửa hang động. Rõ ràng, trong khoảng thời gian ta chiến đấu, Th Thừa đã hấp thụ xong Huyết Ma khí. Khi Th Thừa bước ra ngoài, lập tức th con Huyết Ma thú bên ngoài.
“Huyết Ma Yêu Lang?”
Ngay lúc này, Th Thừa kinh hô thốt lên. Khi ta nghe được lời Th Thừa nói, lập tức lao về phía con Yêu Lang kia, sau đó nh chóng c.h.é.m c.h.ế.t nó. th vẻ mặt kinh ngạc của Th Thừa, ta liền hỏi y, con Yêu Lang này gì khác biệt?
“Mẹ kiếp, vận may lại tệ đến vậy chứ? Loài này là yêu thú sống theo bầy đàn, hiếm khi nào lại xuất hiện riêng lẻ thế kia.”
Nghe Th Thừa dứt lời, ta bỗng dưng nhớ lại, vì con Yêu Lang kia lại rống lên thị uy, thì ra là nó đang phát ra ám hiệu cho đồng bọn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/muon-am-tho/chuong-537.html.]
“Chẳng lành , chúng ta mau rời thôi!”
Nhận ra sự tình, ta toan kéo Th Thừa rời bước, nhưng chưa kịp , bỗng nghe th từng tiếng ầm ầm dội lên. Tiếng động này tựa như mãnh thú nào đang lao đến chỗ hai ta với tốc độ kinh , thậm chí ta còn thể cảm nhận được mặt đất bắt đầu chấn động.
“Xem ra, kh thể thoát .” Th Thừa bên cạnh ta, lộ ra nụ cười khổ. Lúc này, cả hai ta đều đã chuẩn bị ứng chiến, bởi lẽ tiếng động kia vậy mà lại truyền đến từ bốn phương tám hướng, nói cách khác, bầy Huyết Ma Yêu Lang này đã vây khốn bọn ta giữa trùng vây.
Ngay lúc này, ta ngước khu rừng rậm phía trước, từng con Yêu Lang với đôi mắt đỏ ngầu liên tục xuất hiện. Chúng nhe n giương vuốt, tr vô cùng hung tợn, ánh mắt chằm chằm hai ta, căn bản chẳng để bọn ta chút thời gian ứng phó.
Đương nhiên, ta và Th Thừa cũng lập tức liều x ra ngoài, bởi trong tình huống này, ta cảm th hai ta chẳng l một phần ưu thế nào.
Điều khủng khiếp hơn cả, là thực lực của bầy Yêu Lang này, gần như đều đã bước vào cảnh giới Nhập Đạo.
Mà ngay lúc này, ta và Th Thừa trực tiếp bị vây c ở giữa. Đối mặt với cục diện chiến đấu như vậy, hai ta đã kịch chiến m phút, xung qu thi cốt Yêu Lang chất thành gò.
Thế nhưng, số lượng Yêu Lang e rằng đã hơn bốn mươi con. Cứ tiếp tục tình thế này, chắc c hai ta sẽ bỏ mạng dưới vuốt những con Yêu Lang này.
“Cái đó, tìm tương trợ chắc là chẳng thành vấn đề đâu nhỉ?” bầy Yêu Lang đang chằm chằm bọn ta, ta quay sang Th Thừa bên cạnh, cất tiếng hỏi.
Nghe lời ta nói, Th Thừa ngẩn giây lát.
Sau đó đôi mắt bỗng bừng sáng: “Ý của hiền đệ là, vị Quỷ Hoàng tỷ tỷ kia ư?”
Nghe cách Th Thừa gọi, ta cũng khẽ trầm mặc, liếc một cái cất lời: “Giờ đây, ta kh còn là Quỷ Hoàng nữa .”
Ban đầu ta kh muốn Lương Uyển Kh lộ diện, chính là vì sợ kẻ khác phát hiện thân phận của ta. Nhưng tình cảnh hiện tại, xung qu đây chắc c kh ai, bởi mọi đều đã tản ra săn g.i.ế.c Huyết Ma thú .
Chưa có bình luận nào cho chương này.