Mưu Tính Đã Lâu
Chương 6:
Khi ra khỏi KTV thì đã là mười một giờ đêm, chắc c là kh về trường được nữa.
KTV mà Trần Thiến đặt là một nơi hơi hẻo lánh, gần đó chỉ một khách sạn. Thế nhưng, ều kh ngờ tới là khách sạn này chỉ còn mỗi một phòng đôi giường lớn dành cho các cặp đôi.
Vừa bước vào thì đã th cả căn phòng tỏa ra mùi hương hoa hồng, trên chiếc giường lớn hình trái tim đặt hai con búp bê đang hôn môi.
Trên tủ kính trưng bày những món đồ "bí mật" của các cặp đôi.
Phòng này...
đứng bên giường mà kh biết làm .
Giang Dã thì tự nhiên mà cởi quần áo.
kinh hãi mà kêu lên: " làm gì vậy?"
Giang Dã hơi khựng lại, thản nhiên mà nói: "Tắm đó. Chẳng lẽ em kh tắm?"
"Ồ. tắm trước , đợi tắm xong mới tắm."
Giang Dã kh nói gì nữa, về phía phòng tắm.
Kh lâu sau, Giang Dã bước ra từ phòng tắm. ta cởi trần, tóc ướt sũng. Làn da màu lúa mạch, cơ n.g.ự.c săn chắc, tám múi bụng, mỗi múi cơ đều nổi cuồn cuộn như những chiếc bánh bao nhỏ.
nhớ lại cảm giác khi sờ chúng lúc ở KTV mà vô thức đỏ mặt, bản năng nuốt nước bọt.
Giang Dã ném cho một chiếc khăn tắm mới nói: "Hiểu Hiểu, tắm . đã ều chỉnh nhiệt độ nước giúp em ."
"Ồ."
đang vui vẻ tắm thì đột nhiên cảm th một luồng ấm nóng được truyền đến từ bụng dưới. cúi đầu xuống dưới, ôi kh.
Tới lúc dâu rụng!
Tắm xong, quấn khăn tắm lại, bước ra ngoài.
Giang Dã đang nằm trên giường lướt ện thoại, th đứng yên kh nhúc nhích thì ta vỗ vỗ giường, ý bảo lại gần.
vẫn đứng yên tại chỗ.
Giang Dã với vẻ nghi hoặc, hỏi: "Em kh ngủ à? Đứng đó làm gì?"
ấp úng, nhỏ giọng nói: "Giang Dã, dâu nhà rụng nhưng kh mang theo băng vệ sinh cánh!"
"..."
Giang Dã lật xuống giường, mặc quần áo vào , nói: "Em mặc cỡ áo n.g.ự.c nào? Dùng loại băng vệ sinh cánh của nhãn hiệu nào?"
đỏ bừng mặt, chỉ muốn độn thổ cho xong. Th kh nói gì, ta tiếp tục: " cái thân hình nhỏ n này của em thì biết chẳng m lạng thịt, cỡ M chắc được nhỉ?"
gật đầu: "Sofie, loại ban đêm cỡ dài 420mm."
Sau khi Giang Dã , s khô tóc, th Trần Thiến gọi video WeChat. Sau khi kết nối video thì th ba cái đầu nhỏ xuất hiện trên màn hình. Họ cười gian xảo: "Cục cưng Hiểu Hiểu, bọn tớ đã tạo cơ hội cho và trai đẹp ở riêng với nhau đó, nhất định tận dụng cơ hội đó nha."
Tận dụng cơ hội cái quái gì, tớ cảm ơn các đ!
nói trong sự tức giận: "M đúng là kh lương tâm, về trường mà kh gọi tớ, dâu nhà tớ rụng đây này!"
Vẻ mặt của Thẩm Nguyệt Nguyệt hiện rõ sự thất vọng: “À, dâu nhà rụng đúng lúc thật đó, trai đẹp thất vọng lắm đúng kh?"
Nhụy Nhụy ghé sát vào màn hình, cười gian: "Hiểu Hiểu, nếu trai đẹp kh kiềm chế được, thể dùng..."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói , cô đưa tay lên màn hình ra hiệu.
cạn lời, tắt video.
Cả ngày m này toàn nghĩ gì trong đầu thế kh biết!!
Bậy bạ quá!
Lúc Giang Dã trở về, mặt ta đỏ ửng, ta đưa chiếc túi cho .
mở ra xem thì th bên trong là một bộ đồ ngủ Capybara dành cho nữ, một chiếc quần lót chuyên dùng cho ngày dâu rụng, dưới cùng là loại băng vệ sinh cánh cỡ dài mà muốn, và trong một cái túi nhỏ khác còn một chiếc bình giữ nhiệt.
vặn mở nắp bình giữ nhiệt, bên trong là nước gừng đường đỏ còn nóng hôi hổi.
Đại ca của trường thật chu đáo quá .
Giang Dã.
ta lúng túng nói: "Chủ siêu thị nói rằng con gái đến ngày dâu rụng sẽ đau bụng kinh, uống nước gừng đường đỏ thể giảm bớt cảm giác đau. Vừa th em uống nhiều bia lạnh quá nên mới..."
kh khỏi đỏ mặt, cầm bình giữ nhiệt lên, uống một ngụm nước gừng đường đỏ.
"Cảm ơn, ngọt."
thay đồ ngủ và nằm trên giường, Giang Dã nằm ở phía ngoài.
Giang Dã tắt đèn, căn phòng tối đen như mực.
Đúng lúc này, phòng bên cạnh truyền đến một tiếng động ái , thậm chí thể nghe th tiếng đầu giường va vào tường.
ngượng ngùng kéo chăn che mặt lại.
Giang Dã đỏ mặt, ho khan hai tiếng: "Khách sạn này cách âm tệ quá, lần sau đổi chỗ khác." Nói xong câu này, mặt ta càng đỏ hơn, dứt khoát cũng kéo chăn che mặt như luôn, chỉ để lộ đôi mắt đang chằm chằm lên trần nhà.
kh nhịn được mà bật cười.
"Kh được cười! Lâm Hiểu Hiểu! Ngủ !"
Cuối cùng thì sau khi ồn ào suốt nửa tiếng, cặp đôi ở phòng bên cạnh cũng im lặng.
và Giang Dã hít thở sâu cùng lúc.
Nửa đêm, co lại, bụng bắt đầu đau.
Chết thật, hôm nay uống nhiều bia lạnh quá .
nhớ tháng trước dâu nhà rụng vào ngày 20, tháng này mới 17 đã rụng, sớm hơn hẳn ba ngày.
Hình như Giang Dã bị động tác của làm cho tỉnh giấc, ta nghiêng , ghé sát tai mà hỏi: "Hiểu Hiểu, vậy? em đau bụng kh?"
ôm bụng, mệt mỏi gật đầu: "Ừm, đau bụng kinh ."
Giang Dã dùng một tay luồn qua gáy , một tay ấm nóng khác đặt lên cái bụng đang hơi lạnh của . Lưng áp sát vào cơ thể nóng rực của ta. ta vừa xoa bụng cho , vừa nhẹ giọng nói vào tai : " nóng, em lại gần chút ."
ngoan ngoãn rúc vào lòng ta, tay ta thật nóng khiến cảm giác đau bụng dần dần thuyên giảm.
Ngày hôm sau, khi tỉnh dậy, cảm th một vật gì đó cứng cựa đang chèn ép khó chịu nên vô thức nhúc nhích m.
Giọng nói khàn khàn truyền đến từ trên đầu: "Đừng lộn xộn."
ý thức được vật cứng đó là cái gì. Mặt lập tức đỏ bừng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.