Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mỹ Nhân Ốm Yếu Xuống Nông Thôn, Bị Sói Con Nhà Đại Đội Trưởng Nhìn Trúng

Chương 302:

Chương trước Chương sau

Hiện trường đám cưới náo nhiệt và thú vị, Lâm Khê vui đến nỗi hai má đỏ bừng.

“Vui thế cơ à?” Lục Tr khẽ hỏi.

“Vui chứ, đây là lần đầu tiên em được chứng kiến mà! Hihi, kh ngờ, Đại Hữu cũng ga lăng phết đ chứ!”

Lâm Khê Lục Đại Hữu ra sức đỡ rượu thay em trai, miệng kh ngừng kêu “Kh được nữa, kh được nữa”, cười ngặt nghẽo.

Lục Tr bất đắc dĩ đưa tay ra đỡ, sợ Lâm Khê sơ ý ngã khỏi ghế.

Chuyện cha mẹ Lục Tiểu Hữu kh đến, nhà họ Dương đều biết, lúc này trên mặt mọi đều kh gì khác lạ, nhất tâm đôi tân nhân kính trà ba Dương.

Hôm nay Lục Tr kh đỡ rượu thay em trai, lúc này đang ngồi chờ ở bàn tiệc.

Tuy nhiên, ánh mắt vẫn luôn hướng ra ngoài.

Quả nhiên, đang lúc tiệc rượu vui vẻ, một đám hùng hổ về phía bên này.

“m, em cẩn thận.” vỗ nhẹ tay Lâm Khê ra ngoài.

M nhận được ám hiệu của Lục Tr cũng cầm đồ nghề ra ngoài.

“Chú Đại Chùy, chú làm gì vậy?” Lục Tr c ở cửa, cười nói.

“Lục Tiểu Hữu thằng con bất hiếu kia đang ở trong đó ở rể kh? Hả! Thằng đàn , lại hèn nhát như vậy, nó coi Lục Đại Chùy này c.h.ế.t ?”

Lục Đại Chùy tức giận, chỉ thẳng vào mặt Lục Tr mắng, nước miếng văng tứ tung.

Lục Tr nghiêng đầu, vẫn cười nói: “Chú Đại Chùy, chú nói vậy khó nghe quá, Tiểu Hữu rõ ràng là đang cưới vợ đàng hoàng mà!

Chú cũng đừng nghe ta xúi giục, dù Đại Hữu, Tiểu Hữu cũng là con của chú.

Được , nếu chú kh làm loạn, cháu sẽ mời chú vào ngay. Nhưng nếu chú làm loạn, thì kh được, hôm nay cháu, Lục Tr, sẽ đứng ở đây.”

Lục Tr nói xong, cũng thu lại nụ cười, lạnh lùng Lục Đại Chuỳ.

Những tên đàn em chợ đen phía sau, lúc này đều cầm theo hung khí, mặt mày hung dữ.

Lục Đại Chuỳ bị trận chiến này dọa sợ, lộ ra vẻ nhút nhát. Ông ta vốn kh can đảm gì, hôm nay đến đây làm loạn cũng là bị vợ xúi giục hồi lâu.

Hứa Tú Nương đứng bên cạnh th Lục Đại Chuỳ nhu nhược như vậy, âm thầm nghiến răng.

Thật sự là tức c.h.ế.t được, đưa tay ra véo một cái vào eo Lục Đại Chuỳ, th ta đau, lúc này mới cười nói: “A Tr này, cháu nói chuyện kh thể như vậy được.

Ai mà kh biết Đại Hữu, Tiểu Hữu là con trai ruột của chúng ? Thế nhưng cháu xem, trên đời này làm gì chuyện con trai kết hôn mà cha mẹ kh biết? kh?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/my-nhan-om-yeu-xuong-nong-thon-bi-soi-con-nha-dai-doi-truong-nhin-trung-noax/chuong-302.html.]

Hơn nữa, chúng nuôi nấng nó lớn như vậy, kh c lao cũng khổ lao, nó kh nói một lời, cứ thế giấu chúng kết hôn, khiến và cha nó đau lòng biết bao!”

Lục Đại Chuỳ ngu ngốc, nhưng bà ta, Hứa Tú Nương, thì kh ngu ngốc, chiêu bài chữ hiếu này đưa ra, dù là Lục Tr hay Lý Trịnh thì ? Hôm nay, kh c.ắ.n được thằng nhóc Lục Tiểu Hữu này một miếng thịt thì bà ta thua.

Nhưng Lục Tr nào loại mà Hứa Tú Nương thường ngày, nghe th câu này, cười nhếch mép: “Ồ, bác lại tự đội mũ cao cho ?

Cả cái xã Hồng Sơn này, ai mà kh biết cái tiếng xấu xa của bác với con riêng của chồng? Lục Đại Hữu, Lục Tiểu Hữu nghe thì hay đ, ngoài cái họ ra, bà còn cho chúng nó cái gì?

Hôm nay là ngày vui của Tiểu Hữu, đừng làm loạn nữa, cháu cũng kh muốn th máu, mau về .

Nếu kh, hai cũng biết đ, cháu kh tốt đâu.”

Lục Tr chẳng quan tâm đến sắc mặt đột ngột thay đổi của đối phương, trực tiếp uy hiếp.

Hứa Tú Nương cũng kh bị dọa, bà ta bóp nhẹ tay Lục Quốc Bảo, đứa con trai 8 tuổi đang được bà ta dắt.

Lục Quốc Bảo ngày thường vốn là đứa lười biếng, tham ăn, hôm nay nếu kh bị Hứa Tú Nương dụ dỗ nói là đồ ăn ngon, chắc c nó sẽ kh chịu đến.

Lúc này bị Hứa Tú Nương ra hiệu, lập tức liền khóc lóc, ngồi bệt xuống đất lăn lộn.

“Bố ơi, bố ơi, con đói c.h.ế.t mất, con muốn ăn thịt, con muốn ăn thịt.” Miệng nó kh ngừng lặp lặp lại những lời này. Nó biết, chiêu này của nó luôn hiệu nghiệm.

Lục Đại Chuỳ từ trước đến nay vẫn luôn xem đứa con trai này như bảo bối, ban nãy bị Lục Tr áp chế xuống, lúc này lại bùng lên.

“Tr à, nói là cũng là bậc trưởng bối của cháu, hôm nay cháu nói như vậy, tìm bí thư xã nói chuyện đ! Cháu xem, em trai Tiểu Hữu đói như vậy , cứ để chúng vào trong !”

Lục Đại Chùy khòm lưng xuống, l lòng thương hại để nói với Lục Tr.

Mà Lục Quốc Bảo ở dưới đất đã sớm mất kiên nhẫn, lăn lộn trên đất. Hứa Tú Nương khó chịu đến mức khóe mắt giật giật.

Tên nhóc c.h.ế.t tiệt này, tối nay lúc giặt quần áo, xem bà đ.á.n.h c.h.ế.t nó kh.

Tiếng khóc lóc cùng với tiếng cầu xin đã thu hút sự chú ý của một số ở cửa. Những ngồi trên bàn cầm bát, liên tục ra ngoài.

Nếu kh bận tâm Lục Tr và những khác cao to, kh dễ chọc vào, thể những kẻ nhiều chuyện đã xúm vào .

Lục Tr phất tay, phía sau bế Lục Quốc Bảo lên, thuận tiện bịt luôn cả miệng.

Kh còn tiếng khóc la inh ỏi của Lục Quốc Bảo, cả thế giới đều trở nên yên tĩnh hơn nhiều.

“Thôi được , m đừng ở đây làm loạn nữa, kh kiên nhẫn đâu. Hứa Tú Nương, bà cũng đừng ở đây diễn nữa.

Nếu bà muốn Hứa Tam Trụ lành lặn mà về nhà, thì ngoan ngoãn cho . Nợ khá nhiều tiền đ, bên ngoài nhiều đang chờ đ!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...