Mỹ Nhân Ốm Yếu Xuống Nông Thôn, Bị Sói Con Nhà Đại Đội Trưởng Nhìn Trúng
Chương 370:
Lục Tr lau mặt, lau tay cho cô xong mới bắt đầu đút cô ăn sáng.
Qua một đêm, cô đã sớm đói bụng. Lúc này được Lục Tr từng miếng từng miếng đút cho ăn, cô ngoan ngoãn vô cùng.
“Được , em muốn nghỉ ngơi thêm chút nữa kh?” Lục Tr lau miệng cho cô, ôn nhu hỏi.
“Kh cần đâu, cũng mau ăn sáng , còn cả cái tay nữa, bôi t.h.u.ố.c vào .” Lúc nãy khi Lục Tr đút cơm cho cô, cô đã để ý th vết m.á.u đã khô trên tay .
Kh cần hỏi cũng biết, nhất định là vì cô.
Th Lục Tr chỉ hờ hững gật đầu, cô biết căn bản kh để tâm đến chuyện này.
“A Tr, nghe th kh, em thích đôi tay của , nếu sau này mà để lại sẹo thì xấu lắm đ.”
Quả nhiên, nghe cô nói vậy, Lục Tr mới chịu cúi xuống kỹ vết thương của .
mỉm cười với cô, nói: “Kh đâu, đừng lo, kh đau chút nào, lát nữa ra ngoài sẽ bôi thuốc.”
“Vâng ạ!”
Đợi Lục Tr , nụ cười trên mặt cô mới biến mất.
Cô kiểm tra sơ qua cơ thể một chút, phát hiện ngoài việc mắt cá chân bị sưng lên thì những chỗ khác đều ổn, kh vết thương nào quá nghiêm trọng.
Tên Vương Ma T.ử c.h.ế.t tiệt, nghĩ đến việc đã dùng kim bạc chọc mù một con mắt của ta, trong lòng mới nguôi ngoai được một chút.
Lục Tr ăn nh, một lát sau đã trở về phòng. lo cho Lâm Khê, lúc này th sắc mặt cô kh tốt, vội vàng bước tới.
“Em vậy? Là kh khỏe chỗ nào ?”, Trên mặt Lục Tr tràn đầy lo lắng.
Lâm Khê lắc đầu: “A Tr, Vương Ma Tử, hiện tại ta thế nào ?”
Lục Tr ngồi xuống, cẩn thận tách tay Lâm Khê đang nắm chặt ra.
“Trên tay còn vết thương, đừng xúc động. Vài cước đá ta ngày hôm qua cũng đủ cho ta uống một bình .
Sáng nay ta và Tiêu Nhiên ở ểm th niên trí thức đều đã bị cha giải đến c an huyện .”
“Tiêu Nhiên!”, Lâm Khê chút chấn kinh.
“, chính là ả đàn bà độc ác đó!” Nói đến đây, sắc mặt Lục Tr vô cùng khó coi.
“Ả đàn bà ên đó, đã đồng ý với Vương Ma Tử, chỉ cần ta đến qu rối em , sẽ cho ta năm mươi tệ.
Lúc đầu, Vương Ma T.ử còn kh thừa nhận. Sau khi bị bọn họ thẩm vấn một hồi, mới khai ra ả đàn bà độc ác này.”
Lâm Khê nghe xong, tức đến run . cô và Tiêu Nhiên bất quá chỉ là ngày thường một hai câu cãi vặt, ả ta lại muốn dồn cô vào chỗ c.h.ế.t, thật là hoang đường đến cực ểm.
“Thôi, đã nói với em , cô trước tiên hãy bình tĩnh lại, đừng để lũ ghê tởm này ảnh hưởng đến tâm thần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/my-nhan-om-yeu-xuong-nong-thon-bi-soi-con-nha-dai-doi-truong-nhin-trung-noax/chuong-370.html.]
“Ừm, em biết, em chỉ là cảm th bản thân chút t.h.ả.m hại.” Lâm Khê uỷ khuất bĩu môi.
“Là kh tốt, sau này ngày nào cũng sẽ đến đón em, kh thời gian thì để mẹ .”
Lục Tr th Lâm Khê đã hồi phục được một chút, trái tim treo lơ lửng mới từ từ hạ xuống.
kh dám tưởng tượng, nếu tối hôm qua Lâm Khê xảy ra chuyện, sẽ làm ra chuyện gì nữa!
“Em yên tâm, cha và kế toán Trần đều theo , nhân chứng vật chứng đều đủ, bọn họ trốn kh thoát đâu.
Về phần chuyện này, ngoại trừ trong nhà chúng ta ra, thì chỉ Lý và Trần kế toán biết, bọn họ đều kh là nhiều chuyện, em yên tâm, chuyện này sẽ kh bị truyền ra ngoài đâu.”
Lâm Khê trầm mặc một lúc, đột nhiên nói: “Vậy, A Tr, nếu, tối qua em thật sự bị tên súc sinh kia đạt được ý đồ, sẽ làm thế nào?”
Cho dù là Lâm Khê, cũng kh thể tránh khỏi thế tục. Nói thật, đến bây giờ trong lòng Lâm Khê vẫn còn mang theo bất an.
“Em đang nói lời ngốc gì vậy? Thứ nhất, tối hôm qua kh chuyện gì xảy ra, cũng đã rút kinh nghiệm, bảo đảm sẽ kh để em gặp nguy hiểm tương tự nữa.
Thứ hai, cho dù cô bị tên khốn kiếp đó như vậy, cũng sẽ chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t ta, là kh bảo vệ tốt cho em.
Được , Tiểu Khê, đừng nghĩ đến chuyện này nữa, sau này tuyệt đối sẽ kh xuất hiện tình huống như vậy nữa, hứa với em.
Em tin tưởng, yêu em, bất luận xảy ra chuyện gì, đều ở bên cạnh em.”
Lâm Khê nghe vậy, gật đầu, nhào vào lòng Lục Tr.
“Em cũng yêu !”
Trong thời khắc nguy hiểm như vậy ngày hôm qua, trong đầu Lâm Khê đều là hình bóng Lục Tr, cô biết, cô xong .
Thế nhưng, cô nguyện ý trúng loại t.h.u.ố.c độc tên là “Lục Tr”!
Hạ Văn Lễ đến lúc Lâm Khê đang ngủ, Lục Tr ở bên ngoài nói với ta đầu đuôi câu chuyện.
“Tiêu Nhiên? Cô ta bị bệnh à? Bọn với cô ta cũng kh thân thiết.” Mặt Hạ Văn Lễ đỏ bừng, trên mặt tràn đầy phẫn nộ.
“Vậy bây giờ Tiểu Khê thế nào ?” Nói xong, lo lắng Lục Tr.
“Bây giờ uống t.h.u.ố.c , đỡ hơn một chút , trên còn vết thương chưa lành, mắt cá chân hôm qua đã khám .”
“Tốt!” Hạ Văn Lễ gật đầu: “Vậy hai định làm thế nào?”
“Làm thế nào? Đương nhiên là để cô ta tự làm tự chịu.” Trên mặt Lục Tr lộ ra nụ cười tàn nhẫn.
Lục Chấn Quốc ở bên cạnh đè ép, Vương Ma T.ử lại thừa nhận kh chối cãi, nh, phán quyết của Vương Ma T.ử và Tiêu Nhiên đã được đưa ra.
Vương Ma T.ử là chủ phạm, bị kết án mười lăm năm, còn Tiêu Nhiên thì bị đưa xuống n trường cải tạo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.