Mỹ Nhân Ốm Yếu Xuống Nông Thôn, Bị Sói Con Nhà Đại Đội Trưởng Nhìn Trúng
Chương 51:
Lục Tr cô gái nhỏ rụt rè bước vào ểm th niên trí thức, buồn cười kh thôi.
Quả là một đứa trẻ, cái gì cũng tò mò.
Lục Tr đút hai tay vào túi, ngẩng đầu trăng sáng trên bầu trời. Hôm nay cô gái nhỏ biết được một số chuyện kh hay của cũng kh để bụng! Đây là một hiện tượng tốt.
Chỉ là nhớ đến câu "Lục tiểu gia", Lục Tr vẫn th ngượng ngùng. Ai mà ngờ được cái biệt d mà bạn bè đặt cho hồi còn nhỏ, một ngày nào đó lại bị trong lòng nói ra một cách quang minh chính đại.
nghiến răng, nghĩ cách trừng trị cái miệng nh nhảu của Lục Kỳ Kỳ. Lúc sáng mắng cô xong thì cơn tức cũng tan nhưng bây giờ, hừ hừ, hãy đón nhận sự trả thù của .
Ý nghĩ của Lục Tr trực tiếp khiến khối lượng c việc của Lục Kỳ Kỳ tăng gấp đôi, mặc dù tiền nhưng Lục Kỳ Kỳ kh thời gian về thăm Hạ của .
Nhưng đây là chuyện sau này.
Lục Tr trở về nhà, phát hiện cửa đã được chốt lại, cũng kh muốn làm phiền nhà, liền trèo tường vào.
Lưu Thúy Hoa vừa chốt cửa bếp thì th một bóng đen trèo tường vào.
Lưu Thúy Hoa sợ hãi hét lên, Lục Tr vội vàng bịt miệng bà.
"Mẹ, mẹ, là con, mẹ đừng kêu."
Lưu Thúy Hoa mượn ánh trăng, mới th hình dáng mơ hồ. Bà tức giận đ.ấ.m một trận.
"Ê, ê, mẹ, đừng đánh. Con sai , con tưởng mọi đã ngủ , kh muốn đ.á.n.h thức mọi ."
Lục Tr bị Lưu Thúy Hoa đuổi đ.á.n.h khắp sân.
Lục Chấn Quốc cũng cầm đèn dầu ra, th vợ đ.á.n.h Lục Tr, biết thằng nhóc này lại chọc giận mẹ , lắc đầu, cũng kh xen vào, quay về phòng ngủ.
Lục Tr bị bàn tay sắt vô tình của mẹ đ.á.n.h m cái, đau ếng . Hoảng loạn chạy vào phòng bà nội.
Mã Cửu Liên ngủ n, khi hai mẹ con nói chuyện đã tỉnh. Lúc này th cháu trai vào phòng, vội bật đèn pin, sợ cháu ngã.
"Lục Tr, ra đây cho mẹ. Thứ mất nết này, đừng làm bà nội sợ." Lưu Thúy Hoa hét lớn.
"Kh, con ngủ với bà nội. Mẹ ." Lục Tr ngồi bên cạnh bà nội, lớn tiếng hét.
Lưu Thúy Hoa ở bên ngoài lại tiếp tục mắng.
Th Lục Tr nhất quyết kh ra, bà cũng lười quản , trực tiếp vào phòng mẹ chồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/my-nhan-om-yeu-xuong-nong-thon-bi-soi-con-nha-dai-doi-truong-nhin-trung-noax/chuong-51.html.]
Lục Tr th Lưu Thúy Hoa vào, rụt lại sau Mã Cửu Liên.
Mã Cửu Liên vỗ tay , từ ái nói: "Thúy Hoa à, tối muộn đừng mà làm dữ nữa. A Tr bị con dọa sợ kìa."
Lưu Thúy Hoa đối mặt với mẹ chồng thì chẳng bao giờ khí thế. Mẹ chồng bà cả đời mạnh mẽ, tuy chưa từng nói nặng lời với bà nhưng bà lại vô cớ sợ bà.
Hơn nữa vốn dĩ bà cũng kh nỡ đ.á.n.h đứa con cưng này, mẹ chồng cho bậc thang xuống thì bà cũng xuống ngay.
"Làm thế được, mẹ. Thứ này tối muộn thế này còn trèo tường vào, dọa con sợ muốn c.h.ế.t, con mới đ.ấ.m nó hai cái, thế mà nó cứ biết kêu la om sòm, suýt nữa làm con sợ đến ngừng tim." Lưu Thúy Hoa vừa nói vừa liếc Lục Tr.
Lục Tr cũng biết sai, nịnh nọt đỡ Lưu Thúy Hoa ngồi xuống ghế, xoa bóp vai cho mẹ: "Mẹ, con sai , con kh dám nữa đâu, lần sau con sẽ ngoan ngoãn vào từ cửa chính. Mẹ đừng giận nữa."
bộ dạng nịnh nọt của Lục Tr, Lưu Thúy Hoa cười đến nỗi kh th răng. Nhưng bà vẫn giả vờ ghét bỏ đẩy ra.
"Đừng làm trò này nữa, m đứa con gái thì thôi chứ trong m em trai thì từ nhỏ mày là đứa nhiều mưu mô nhất."
"Mẹ, mẹ nói đùa à? Con trai hầu hạ mẹ già, đó là lẽ thường tình mà, bà nội, bà nói đúng kh ạ."
Hai phụ nữ bị chọc cười ha ha.
Lưu Thúy Hoa vẫn kh quên hỏi: " con về muộn thế này? Dạo này con về nhà chăm chỉ thế? Trước kia cứ như ch.ó đuổi ở nhà vậy."
Lục Tr liếc bà nội, Mã Cửu Liên tỏ ý kh nói với mẹ . Lục Tr suy nghĩ một chút, quyết định vẫn nói thật.
"Mẹ, hôm nay con theo đuổi một cô gái, chút nữa là mẹ kh con dâu ." Lục Tr nghiêm túc nói.
Lưu Thúy Hoa nghe vậy sợ đến nỗi bật khỏi ghế, Mã Cửu Liên cũng nắm chặt chăn trong tay, vẻ mặt căng thẳng.
Lục Tr hai họ căng thẳng như vậy, nhịn cười, giả vờ buồn bã nói: "Mẹ, bà nội, dạo trước con để ý một cô gái, cô trắng trẻo xinh xắn, đẹp và khí chất. Còn học thức, tính tình cũng tốt."
Nói dừng lại một chút, nhận được ánh mắt thúc giục của hai , Lục Tr tiếp tục nói: "Con thích cô , cô cũng ấn tượng tốt với con.
Kết quả hôm nay con mời cô ăn thì chị ba của con cái miệng nh nhảu đã kể hết chuyện hồi nhỏ của con cho cô nghe. Còn nói con thích đ.á.n.h nhau, gọi con là Lục tiểu gia.
Hình tượng đàn tốt, th niên chính trực mà con xây dựng trước mặt cô đã sụp đổ hết ."
Nói xong nằm vật ra giường, giả vờ như bị đả kích lớn, vai run lên, cười kh ngừng.
từ ánh mắt của Mã Cửu Liên và Lưu Thúy Hoa, Lục Tr đúng là đau lòng kh chịu nổi.
Mã Cửu Liên vốn tưởng rằng hôm nay cháu trai về là tiến triển mới, kết quả lại bị cái thứ đáng ghét Kỳ Kỳ phá hỏng.
"Đứa cả kia, ngày mai bà lên trấn, hỏi Kỳ Kỳ xem nó muốn làm gì? Càng lớn càng kh biết ều."
Chưa có bình luận nào cho chương này.