[Mỹ Thực] Thập Niên 80: Quán Nhỏ Nhà Họ Nguyễn
Chương 8:
“Nhuyễn Nhuyễn!”
Tiếng của mẹ Nguyễn cắt ngang dòng suy tư của Nguyễn Nhuyễn, cô sang bà: “Dạ?”
“Nghĩ gì thế con, xe sắp đến , mau ăn nốt cái bánh bao !”
Nguyễn Nhuyễn vội vàng tống cả miếng bánh vào miệng, ném tờ gi gói dầu vào thùng rác bên cạnh.
“Cái con bé này, cũng kh đến mức nuốt chửng một miếng to như thế chứ, nghẹn kh?”
Nguyễn Nhuyễn dùng tay che miệng nhai nhai, đôi mắt cười híp lại, lắc đầu.
May mắn là họ đã tìm được chỗ ngồi.
Nghĩ đến việc sắp tới một môi trường mới, Nguyễn Nhuyễn kh nhịn được mà ôm l cánh tay mẹ Nguyễn:
“Mẹ, mẹ kể thêm cho con nghe chuyện về ngoại !”
Tôn Hồng Mai nghĩ bụng dù cũng đang rảnh rỗi, bèn chiều theo ý con gái:
“Ông ngoại con trước đây chẳng làm đầu bếp ở tiệm ăn quốc do ? Hai tháng trước nghe nói tiệm ăn quốc do khu đó làm ăn kh tốt lắm, cấp trên ý định gộp 4 tiệm thành 2 tiệm. Nhân viên trong đó nghỉ việc kh ít, ngoại con cũng về nhà .”
“Nhưng đã tích lũy được chút quan hệ, bây giờ hễ nhà ai tiệc tùng là lại đến làm giúp, làm cả ở trong thành phố lẫn dưới quê, thật sự chẳng dễ dàng gì!”
Ngay cả c việc của bà cũng là nhờ cụ ngày trước nhờ vả các mối quan hệ mới tìm được, sau này bà quen biết Nguyễn Chí Cường ở xưởng đồ hộp, đến khi Nguyễn Nhuyễn ra đời và lớn phổng phao như thế này, loáng một cái đã gần 20 năm trôi qua.
“Thế còn bà ngoại con thì ạ?”
“Bà ngoại con á? Bà ngoại con chẳng gì thay đổi, vẫn như xưa thôi, nhưng bà vui khi th Thiệu Nguyên theo học nghề của ngoại, nhà tr nom bà cũng th yên tâm!”
Qua cuộc trò chuyện, Nguyễn Nhuyễn coi như đã nắm rõ tình hình nhà ngoại. Cô còn và mợ, Tôn Thiệu Nguyên là con trai của cô, hiện đang tiếp quản tay nghề của ngoại.
Nắm rõ các mối quan hệ nhân vật, trong lòng Nguyễn Nhuyễn cũng th vững tâm hơn, ít nhất đến lúc đó sẽ kh vì kh biết gì mà để lộ sơ hở.
Xe buýt qua 15 trạm, cuối cùng cũng đến nơi họ cần xuống.
Lúc đến trước cửa nhà ngoại đã là 10 giờ rưỡi sáng, Nguyễn Nhuyễn th mẹ Nguyễn chỉnh trang lại quần áo:
“Nhuyễn Nhuyễn, mẹ chỗ nào kh ổn kh?”
“Dạ kh, đều tốt ạ!”
Tôn Hồng Mai thở phào một hơi, nét mặt rạng rỡ tiến lên đẩy cửa:
“Ba, mẹ! Con đưa Nhuyễn Nhuyễn về thăm hai đây!”
nh sau đó, một phụ nữ từ trong nhà ra, b.úi tóc gọn gàng, mặc chiếc áo sơ mi nền vàng kem họa tiết hoa trắng nhỏ, khuôn mặt tròn trịa, tươi cười để lộ hai lúm đồng tiền, tr vô cùng thân thiện.
Nguyễn Nhuyễn nghe mẹ Nguyễn gọi một tiếng chị dâu, cô cũng vội vàng gọi theo:
“Con chào mợ ạ!”
Mã Tư Cầm mừng rỡ khôn xiết:
“Ôi chao, hôm nay gió nào thổi hai mẹ con cô đến đây thế này, mau vào nhà cho mát. Nhuyễn Nhuyễn càng lớn càng xinh xắn, tr còn mơn mởn hơn cả rau cải trắng mới hái!”
Bà cụ Tôn nghe th tiếng con dâu bèn từ trong buồng ra, th con gái và cháu ngoại thì vui mừng khôn xiết, vội vã đon đả mời họ vào trong.
“Bà ngoại ạ, dạo này sức khỏe bà thế nào?”
Nguyễn Nhuyễn ngoan ngoãn hỏi thăm, ấn tượng đầu tiên về bà ngoại là sự hiền hậu và gần gũi, khiến cô lập tức th thư thái hẳn.
Bà cụ Tôn vui mừng nắm tay Nhuyễn Nhuyễn ngồi xuống:
“Khoẻ lắm khoẻ lắm, bà ngoại ở đâu cũng khoẻ, chỉ là nhớ Nhuyễn Nhuyễn thôi. Cái đồ vô tâm nhỏ này, ở gần thế mà chẳng thèm đến thăm bà, để bà cứ mong ngóng mãi!”
Nguyễn Nhuyễn chỉ biết cười ngây ngô, cô quả thật kh nhiều kinh nghiệm ứng xử trong đại gia đình, nhưng cô kh biết rằng già chỉ thích con cháu cười, cho dù chẳng nói gì mà cứ hớn hở cười tươi là họ đã th quý .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Con đến đúng lúc lắm, ngoại và họ con đang ở trong bếp làm món ngon đ, hôm nay tha hồ mà thưởng thức nhé!”
Bà cụ Tôn vỗ vỗ tay Nhuyễn Nhuyễn, chợt nhớ ra trong phòng còn đồ ngon, bà vội đứng dậy vào buồng l.
Mã Tư Cầm cũng bưng nước trà x ra:
“ nóng kh em? Để chị bổ quả dưa!”
Chưa đợi họ kịp nói gì, Mã Tư Cầm đã gõ cửa phòng bếp, mợ quay đầu lại nháy mắt với mẹ con Nguyễn Nhuyễn:
“Ông cụ sợ bọn chị kh nỡ để Thiệu Nguyên chịu khổ mà ngăn cản dạy dỗ, nên trời nóng thế này cũng nhất quyết đóng c.h.ặ.t cửa bếp!”
Vừa dứt lời, cửa bếp mở ra, một cụ dáng hơi đậm, chút bụng bia, mặc chiếc áo lót trắng cùng áo sơ mi khoác ngoài, tay cầm chiếc quạt nan đứng ở cửa, vẻ mặt phần nghiêm nghị.
Ông vừa định mở lời thì qua vai con dâu th hai trên ghế sofa, lời định nói lập tức thay đổi.
“ hai mẹ con lại đến đây?”
Bà cụ Tôn từ trong phòng mang bánh kẹo ra, đúng lúc nghe th lời của bạn già bèn lập tức kh hài lòng:
“Cái này nói năng kiểu gì thế, cháu ngoại đến thăm , kh quý thì quý!”
Bà bày bánh kẹo lên bàn:
“Cháu ngoan, xem, muốn ăn gì thì cứ l nhé!”
Ông cụ Tôn gọi Tôn Thiệu Nguyên một tiếng:
“Con ra ngoài chào cô với em một tiếng đã!”
Trong lòng Tôn Thiệu Nguyên sớm đã như nước sôi sùng sục, kh kìm nén nổi nữa, nghe lời nội bèn chẳng nói chẳng rằng đặt ngay con d.a.o xuống.
sắp nóng c.h.ế.t được , bất kể là ai đến thì cũng đều là ân nhân cứu mạng của cả!
“Cô, Nhuyễn Nhuyễn, hai đến ạ!”
kh đợi được mà bưng ngay ca trà uống một ngụm nước lớn.
Tóc húi cua, da hơi đen, trán và áo ngắn tay đều đẫm mồ hôi, dáng cao 1m8, bắp tay lộ ra th rõ cơ bắp, quả là một trai khỏe khoắn.
Đợi đặt chiếc ca xuống, Nguyễn Nhuyễn lại th đôi mắt hạnh quen thuộc kia, đôi mắt này lập tức khiến tr hiền lành hơn hẳn.
Té ra, mắt hạnh là di truyền của gia đình.
Tôn Hồng Mai đặc biệt yêu quý đứa cháu trai này:
“Mau lau mồ hôi con! Trời nóng thế này, con vất vả quá !”
Ông cụ Tôn vừa quạt vừa bước tới, hừ lạnh một tiếng ngồi xuống phía bên kia sofa:
“Thế này mà gọi là vất vả à, nhớ năm xưa thời chúng ta học nghề mới thật sự là khổ. Học nghề đều học lén học nút, làm gì ai dạy c khai thế này.”
“Çòn luyện tập kh quản ngày đêm, riêng d.a.o thôi cũng kh biết đã dùng hỏng bao nhiêu con ...”
Nguyễn Nhuyễn mỉm cười gật đầu bên cạnh, thực ra trong đầu cô toàn là hình ảnh phòng bếp mà hệ thống tạo ra.
Nghĩ đến nhiệt độ thay đổi tùy ý trong hệ thống, những c cụ tiện lợi, những nguyên liệu cực kỳ tươi ngon đủ mọi thứ, lại còn thể nâng cao hiệu suất học tập.
Cô chợt cảm th vừa ôm được một cái đùi cực kỳ vững chãi, dày dặn và đầy cảm giác an toàn!
[Chúc mừng chủ nhân nhận được 2 ểm giá trị may mắn!]
Xem kìa, hệ thống tốt biết bao!
Cô biết ơn, biết trân trọng!
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.