Mỹ Vị Khó Cưỡng
Chương 15:
“Các con nói chuyện gì mà náo nhiệt thế?” Đúng lúc đó, ba và dì Thiệu xuống, th trong phòng khách kh chỉ ta với Tiểu Du, mà còn cả Nhạc Diễm đang vui vẻ nói chuyện.
“Du thúc thúc, bọn con đang kể về ngày đầu tiên Mộ Phàm ca gặp Nhạc Diễm ca.” Tiểu Du từ ghế salon đứng lên.
“Thật ? Trước đây Mộ Phàm đã gặp Tiểu Diễm à?” Dì Thiệu tò mò ta, bởi dì chưa từng nghe Nhạc Diễm kể qua.
“Dạ. Lần đó, Mộ Phàm ca tưởng Nhạc Diễm ca là con gái, lại còn tính theo đuổi nữa cơ.” Ta chưa kịp ngăn cản thì Tiểu Du đã nói ra.
“À. Tiểu Diễm nhà ta từ nhỏ đã chẳng thích ai, lại để tóc dài, cho nên đôi khi hay bị hiểu lầm thành con gái, thành ra cũng kh thể trách Mộ Phàm được.” Dì Thiệu vừa kéo tay Tiểu Du vừa giải thích.
“Cũng đúng, Nhạc Diễm ca là trai đẹp nhất mà con gặp đó, mà là con gái, chắc cũng khối c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt.” Tiểu Du ngồi bên cạnh dì Thiệu, hai tròng mắt mê mẩn chằm chằm vào Nhạc Diễm. Thế nhưng chẳng thèm để ý mà quay . Hình như Tiểu Du đã yêu Nhạc Diễm mất .
“Đứa nhỏ này chẳng biết cách cư xử gì cả.” Dì Thiệu kh vui nói, xem ra dì cũng kh thích tính cách này của Nhạc Diễm.
“Tiểu Du à, nó là như thế đ, con đừng trách nó nhé.” Dì Thiệu vẻ thích Tiểu Du, dì đối xử với nàng như với con gái vậy.
“Kh đâu, dì à, kỳ thật Nhạc Diễm ca tốt, mới còn kể chuyện vui nữa cơ.” Tiểu Du ôm tay dì Thiệu, sau đó về phía Nhạc Diễm tươi cười, kh cần biết Nhạc Diễm đang nàng hay kh.
“Vậy thì tốt , dì còn sợ nó bắt nạt con đ.” Dì Thiệu vỗ vỗ vào tay Tiểu Du: “Thời gian kh còn sớm nữa, dì chuẩn bị cơm tối đây, con nhất định ở lại ăn cơm đ.”
“Vậy con kh khách khí nha.” Tiểu Du vui vẻ đồng ý, vẻ nàng đã coi đây như là nhà của , xem ra m năm sống ở nước ngoài, nàng kh được hạnh phúc lắm thì . Nếu như trước kia, muốn nàng ở lại ăn cơm, chỉ sợ dụ dỗ hồi lâu nàng mới chịu đồng ý.
Dì Thiệu vào bếp nấu nướng, phòng khách bây giờ chỉ còn lại bốn , vì vậy ta chủ động tìm một đề tài để nói.
“Tiểu Du, lần này em về chơi hay sẽ về hẳn luôn?” Ta thoáng qua Nhạc Diễm ngồi xuống bên cạnh Tiểu Du.
“Tạm thời em cũng chưa dự tình gì, cứ ở thêm một thời gian nữa tính. Nếu tìm được c việc thích hợp, chắc em sẽ ở lại luôn.”
“Ồ.” Kỳ thật ta cũng kh là một dẻo miệng, cho nên nhất thời kh biết nói gì tiếp, phòng khách tĩnh lặng, kh khí như trầm xuống.
“Này, kh ai nói gì thế.” Dì Thiệu ở trong bếp th bên ngoài im ắng, liền ra: “M đừng lạnh nhạt với Tiểu Du đó nha, dù Tiểu Du cũng là khách của nhà ta đó.”
“Biết mà, dì Thiệu.” Ta trả lời đầu tiên, sau đó ba cũng trả lời, còn Nhạc Diễm chỉ ừ một tiếng, coi như cũng đã trả lời.
“Hừ, con mới kh thèm để ý tới m , con giúp dì Thiệu nha.” Kh ngờ nha đầu Tiểu Du lại giả vờ như tức giận, vội chạy vào bếp.
“Ba cũng xem một chút.” Ông phát hiện th kh khí trong phòng khách hơi nặng nề, cho nên cũng tìm lý do chạy mất, để ta lại một đối mặt với Nhạc Diễm.
“Ách, Tiểu Du là hàng xóm cũ của ta, bốn năm trước cả gia đình xuất ngoại Úc, đến hôm nay mới về, ta vẫn coi nàng là em gái của .” Ba vừa , ta liền kh chịu được kh khí nặng nề mà mở miệng giải thích.
Quái lạ, việc gì ta làm thế chứ! Ta với Tiểu Du quan hệ gì thì đâu liên quan tới .
Thật kh ngờ m câu giải thích của ta lại làm nở nụ cười, khuôn mặt lạnh băng cũng tan chảy hơn một nửa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ngươi cười cái gì?” Lời ta nói tác dụng lớn đến như vậy , thể làm tan cả băng, xem ra sau này ta thể tạo phúc cho loài .
“Ta biết.” Nhạc Diễm kh tức giận trả lời, thật sự kh đoán nổi tính tình của , lúc thì lạnh lùng, đối xử với mọi lạnh như băng, đối với ta thì hung ác, nhưng khi lại như một thằng nhóc nghịch ngợm. Kỳ thật, ở chung vài ngày với , ta phát hiện chỉ cần thuận theo , sẽ kh nổi ên. Nhưng với tính cách của ta, thuận theo đúng là chuyện kh tưởng. Thôi, tốt nhất ta nên cách xa một chút.
“Ngươi biết cái gì?” Lần này đến phiên ta khó hiểu, vì vậy liền đứng lên hỏi .
“Ta biết ngươi chỉ coi nàng như em gái, nếu kh ngươi nghĩ ta còn thể nói chuyện với nàng ?” Kh ngờ Nhạc Diễm vì ta mà nói chuyện với Tiểu Du.
“Ngươi đã biết, vậy thì đừng giở trò gì với nàng đó, nàng vốn là một cô gái tốt bụng.” Ta thở dài một hơi, nhưng nghĩ tới việc Tiểu Du vô cùng hứng thú với , lẽ ta nên sớm phương án phòng bị, kh để Tiểu Du rơi vào ma trảo của .
“Thế nào? Ngươi ghen?” Nhạc Diễm đứng lên dí sát mặt vào ta. Thật kh hiểu lại nghĩ thế!
“Ghen? Còn lâu ta mới ghen vì Tiểu Du, nàng chỉ là em gái ta thôi.” Lúc này ta đương nhiên giả bộ , làm ta thể ghen vì một nam nhân chứ, loại chuyện này tuyệt đối kh bao giờ xảy ra.
“Ngươi giả vờ hồ đồ.” Nhạc Diễm bực ta, làm ta nhất thời hoảng sợ mà ngồi phịch xuống ghế salon, giang hai tay vây ta trên ghế, vẻ mặt khó coi chằm chằm vào ta.
“Gì chứ? Dì Thiệu ơi, ăn cơm được đúng kh?” Th Nhạc Diễm ép sát vào, ta liền vội vàng đánh lạc hướng, làm cho tưởng dì Thiệu ra, sau đó thừa dịp kh chú ý mà đẩy ra chạy vào trong bếp.
“Mộ Phàm, con tới đúng lúc thật, chuẩn bị cơm . Nào, bưng cái này cho dì.” th ta, dì Thiệu liền nhờ ta phụ dọn cơm.
“Buổi tối chúng ta nói chuyện tiếp.” Nghe th ta gọi ăn cơm, Nhạc Diễm lập tức vào, lúc qua chỗ ta, lại còn nhẹ giọng nói một câu, tiện thể s* s**ng ta một cái.
“Ngươi-” Lá gan của cũng quá lớn , trong nhà kh chỉ ba với dì Thiệu, mà còn cả Tiểu Du nữa, nếu bị bọn họ th, kh biết sẽ hậu quả gì nữa.
“Mộ Phàm, mau vào đây con.” Ngay lúc ta trừng mắt Nhạc Diễm, th âm của ba từ phòng bếp truyền tới.
“Con tới đây.” Ta đành từ bỏ việc tính sổ với Nhạc Diễm mà vào trong.
“Ha ha, thật đúng là con mèo nhỏ thích giương n múa vuốt.” Nhạc Diễm lắc đầu ngồi xuống ghế đĩa thức ăn ta vừa bưng ra.
“Kh được ăn vụng.” Bởi vì ta vào bếp hỗ trợ, cho nên Tiểu Du thảnh thơi ra. Lúc nàng vừa vào phòng khách, phát hiện Nhạc Diễm đang ăn vụng, liền quát to một tiếng.
“Tiểu Diễm, con cũng quá đáng đó. Khách còn chưa ăn, vậy mà con đã ăn trước .” Dì Thiệu nghe th tiếng Tiểu Du vội vàng ra khỏi bếp.
“Được , được , Tiểu Du cũng kh ngoài. Nào, mọi ngồi xuống ăn cơm .” Lúc này ba ra dáng trụ cột gia đình.
“Đúng vậy, dì Thiệu, đừng giận nữa, nào, nếm thử món thịt viên chiên con làm .” Tiểu Du vội vàng nói giúp Nhạc Diễm, nàng kéo tay dì Thiệu ngồi xuống ghế, sau đó còn gắp một miếng thịt viên chiên đưa lên miệng dì.
“Ừ, ăn ngon đó. Nếu như dì đứa con gái giỏi nấu nướng như con thì tốt quá, để khỏi ngày nào cũng đối mặt với khuôn mặt lạnh băng kia. Dì cùng cha nó cũng đâu tính cách thế chứ, chẳng hiểu lại sinh thành như vậy.” Dì Thiệu bị Tiểu Du cảm động thiếu chút nữa bật khóc, nghĩ đến ngày xưa nàng luôn cái khuôn mặt lạnh lẽo kia là cảm th vô cùng đau đầu. Cảm giác này của dì ít nhất ta cũng thể hiểu được.
“Vậy dì làm mẹ nuôi của con nha, nhưng chỉ sợ dì kh thích thôi.” Tiểu Du liền nói.
“ đứa con gái tốt như con, làm dì kh thích chứ.” Dì Thiệu nâng khuôn mặt Tiểu Du lên, trên mặt tràn đầy nét hiền dịu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.