Mỹ Vị Khó Cưỡng
Chương 19:
“Tiểu Du, kh em cần đến khách sạn l hành lý ? cùng em.” Triệu Kiệt vừa nói vừa kéo nàng ra cửa.
“ họ, em thể dọn tới ở nhà được kh?” Tiểu Du nghĩ thầm: rõ ràng đã đồng ý giúp Nhạc Diễm, giờ họ cũng muốn giúp, chẳng làm khó . Một là họ hàng cùng huyết thống, một đã thích ngay từ lần đầu gặp mặt. Thật khó xử!
Thế nên giờ chắc nàng kh muốn ở nhà ta, kh muốn ngày nào cũng đối mặt với Nhạc Diễm.
“Ở đây? Tạm thời kh được, còn muốn em làm quân sư giúp mà.” Triệu Kiệt vẻ mặt khó xử của Tiểu Du: “Thế nào? Việc nhỏ thế cũng kh chịu giúp , mất c trước kia đối xử với em tốt như vậy.”
“ , em làm gián ệp cho là được chứ gì.” Tiểu Du đảo cặp mắt trắng dã, ngoan ngoãn để Triệu Kiệt lôi .
“Đừng nói khó nghe như vậy, cái gì mà gián ệp chứ, vốn là quân sư, tham mưu mới đúng.” Triệu Kiệt lắc đầu kh tán thành.
Tiểu Du thu dọn xong hành lý, cùng Triệu Kiệt tới nhà ta, nhưng chỉ đứng ngoài.
“Tại kh vào? Mẹ nuôi với Du thúc thúc tốt lắm mà.” Tiểu Du kỳ quái Triệu Kiệt đang xoay ra về.
“Em đúng là tiểu nha đầu ngốc nghếch, Du bá phụ đã sớm gặp , nhưng em đừng quên trong nhà còn khác, vào kh là rút dây động rừng .” Triệu Kiệt trách cứ Tiểu Du hai câu, bất quá cũng chỉ như mắng yêu.
“Cũng đúng, tình địch gặp nhau thế nào cũng đỏ mắt.” Tiểu Du lầm bầm, tay xách hành lý bước vào nhà.
“Đúng đó, em bảo trọng, chuyện gì nhớ báo cho biết, về đây.” Triệu Kiệt nàng cầm hành lý xoay , kh quên dặn dò một câu.
“Biết , em đâu con nít.” Tiểu Du cũng kh thèm quay đầu lại.
“Tiểu Du, về hả, Mộ Phàm đâu?” Dì Thiệu th Tiểu Du, liền chạy ra giúp nàng.
“Mẹ nuôi, cứ để tự con, Mộ Phàm ca việc gấp về c ty.” Tiểu Du đặt hành lý lên salon, ngồi xuống thở phào nhẹ nhõm, phẩy phẩy cái tay như cây quạt.
“Tội quá, con về một hả?” Dì Thiệu cũng giúp nàng phẩy phẩy một lúc, sau đó vào bếp l một cốc nước ra cho nàng. Tiểu Du liền cầm l uống ừng ực một hơi cạn sạch.
“À kh, họ con đưa con về.” Ngồi nghỉ một lúc cho hết mệt, Tiểu Du trả lời câu hỏi của dì.
“ kh mời họ con vào nhà chơi, lớn vậy mà chẳng hiểu biết gì cả.” Dì Thiệu trách cứ.
“ họ còn việc gấp nên kh vào được nhưng nói lần sau nhất định sẽ đến thăm ạ.” Tiểu Du giải thích.
“Ồ, ra vậy. Tiểu Diễm, mau giúp em mang hành lý lên phòng .” Dì Thiệu liếc mắt th Nhạc Diễm đang trên lầu, liền gọi xuống.
“Dạ.” Nhạc Diễm lên tiếng, bước xuống. Hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng, tr như vương tử cưỡi bạch mã trong cổ tích, khiến hai tròng mắt Tiểu Du lập tức lấp lánh trái tim đỏ chót.
“Này, thôi.” Nhạc Diễm ôn hòa kêu Tiểu Du một tiếng, nếu bình thường kẻ nào như vậy, chỉ sợ đã sớm cho một trận .
“Vâng, vâng.” Tiểu Du đáp lại, mắt chằm chằm Nhạc Diễm kh chớp, lẽo đẽo theo lên lầu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Cô thế kh mệt à.” Khi đến phòng, Nhạc Diễm quay đầu , Tiểu Du kh nhúc nhích, vẫn chằm chằm kh tha. Vì vậy đặt hành lý xuống đất, kho tay lại Tiểu Du.
“Kh mệt, mỗi ngày như thế cũng kh mệt.” Tiểu Du đáng thương cuối cùng vẫn kh thoát khỏi mị lực của tên kia, ta thật cảm th bi ai thay nàng.
“Đừng nằm mơ giữa ban ngày, hơn nữa cũng kh dành cho cô xem.” Nhạc Diễm tỏ ra mất hứng Tiểu Du: “ vừa đưa cô về là họ cô?”
“Em biết muốn Mộ Phàm ca như thế, nhưng ều đó kh khả năng đâu.” Tiểu Du le lưỡi, nàng luôn thích k*ch th*ch Nhạc Diễm, càng thích nói những gì kh muốn nghe.
“ hỏi cô lần nữa, vừa đưa cô về là họ cô?” Nhạc Diễm kh thèm tức giận, mà vẫn tỉnh táo lặp lại câu hỏi.
“ họ? Đúng vậy, là họ em.” Tiểu Du phục hồi tinh thần, bắt đầu lắp bắp trả lời.
“ tên Triệu Kiệt?” Trí nhớ của Nhạc Diễm tốt thật, mới gặp qua một lần đã nhớ rõ thế.
“Vâng, tên Triệu Kiệt, biết?” Tiểu Du chỉ nhớ họ quen biết với Mộ Phàm ca, bây giờ cả Nhạc Diễm cũng biết. Tội nghiệp Tiểu Du, lúc này nàng đã bị Nhạc Diễm hút hồn đến mức quên luôn m lời nhắc nhở của họ nàng lúc nãy.
“Mộ Phàm đâu ?” Nhạc Diễm đột nhiên chuyển đề tài.
“Mộ Phàm ca hả? về c ty họp .” Tiểu Du nghiêng đầu suy nghĩ một chút, trả lời.
“Ừ, tự cô dọn đồ .” Nói xong Nhạc Diễm liền bỏ Tiểu Du lại một chạy .
“Này, này.” Tiểu Du kêu to: “Nhạc Diễm c.h.ế.t tiệt, mất c còn tính giúp , vậy mà đối xử với như vậy hả, từ giờ kh thèm giúp nữa, hừ.” Lần này quả thật Nhạc Diễm đã chọc giận Tiểu Du .
“Thôi chết, tám phần sẽ tìm họ.” Nhạc Diễm hồi lâu, Tiểu Du mới nhớ ra hai đó từng gặp nhau, nàng lập tức gọi cho họ, nhưng thế nào cũng kh liên lạc được. Kh còn cách nào khác, nàng đành lao tìm kia.
Sau khi chia tay với Tiểu Du, ta liền tới c ty. Vừa vào cửa, tất cả mọi đều ngước .
“ vậy? Mới vài ngày kh gặp mà mọi đã quên ?” Bất quá ta cũng vắng mặt m ngày, nhân viên lại ta kỳ quái vậy.
“Giám đốc Du, xin chào.” Đang bận rộn làm việc, nhưng th ta hỏi, họ đều đứng lên tiếp chuyện.
“Xin chào, mọi tiếp tục làm việc .” Thời gian kh còn sớm, ta cũng kh nên qu rầy c việc của bọn họ, nghĩ vậy, ta liền về phòng làm việc của .
“Tiểu Trương, cho một cốc cafe.” Trước khi bước vào, ta kh quên kêu thư ký pha cho một cốc cafe, kỳ thật đây cũng là thói quen của ta.
Đi vào căn phòng quen thuộc, ta ngồi xuống ghế, sau đó thở dài một hơi, tất cả cảm giác quen thuộc cũng trở về, xoay lưng ghế về phía cửa, ta chìm vào hồi tưởng.
“Giám đốc, cafe đây ạ.” Thư ký lúc này mới gõ cửa.
“Vào .” Ta xoay ghế lại, kêu thư ký mang cafe vào, sau đó nhắm hai mắt lại, chuyện cũ tự dưng hiện rõ trước mắt. Trên cái bàn này, ta từng bị Nhạc Diễm áp đảo mà kh ngừng th* d*c, còn cả cái giá treo quần áo này nữa, ta bị trói lại, mặc muốn làm gì thì làm. Càng cố quên, hình ảnh lại càng hiện lên rõ ràng, ta ôm đầu th* d*c, rốt cuộc kh nhịn được mà kêu to.
“Giám đốc Du, ngài kh chứ?” Thư ký vội vàng đẩy cửa tiến vào, th ta đầu đầy mồ hôi, liền quan tâm hỏi.
“ kh , cô chuẩn bị nội dung cuộc họp .” Ta lau lau mồ hôi, lắc đầu kêu thư ký ra ngoài. Bây giờ thứ ta muốn kh là quan tâm, mà là tỉnh táo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.