Mỹ Vị Khó Cưỡng
Chương 2:
“Đừng!” Ta cảm th hậu huyệt sắp thất thủ, liền sợ hãi kêu to.
“Thật ầm ĩ.” nhét cái khăn vào miệng ta, lúc này ta chỉ thể “ư ư” mà tỏ vẻ phản kháng.
“Ừm, xem ra nơi này cần chuẩn bị một chút.” lầm bầm mở cái tủ ở đầu giường ra, lục lọi một hồi. Sau đó l một cái tiểu hoàn, giơ vòng eo ta lên, nắm l phân thân mềm yếu của ta buộc nó vào.
“Xem ngươi còn mềm được nữa hay kh.” Nói xong liền l một lọ dược cao, quét một ít sờ về phía hậu huyệt của ta. Sờ sờ vài cái, đột nhiên một phát xuyên thẳng vào.
“Ư!” Bị vật lạ xâm lấn, ta kh thoải mái rên lên một tiếng, giãy giụa cái m.ô.n.g muốn thoát khỏi thứ kia.
“Đừng nhúc nhích.” vỗ một cái vào m.ô.n.g ta, khiến ta sợ đến ngừng giãy giụa.
“Lúc này mới chịu ngoan ngoãn.” Phát hiện ta đã nằm im, liền cắm ngón tay thứ hai vào, bắt đầu di chuyển khiến ta lại tiếp tục giãy giụa.
“Đã nói đừng nhúc nhích, ngươi lại kh nghe lời.” tức giận rút ngón tay ra, tìm một cái dương khối tàn nhẫn c*m v** hậu huyệt ta, cũng kéo cái khăn đang nhét trong miệng của ta ra.
“A!” Ta đau đớn kêu to: “Đừng, tha cho ta.”
“Hừ! Đây chính là kết quả ngươi kh chịu nghe lời.” bật c tắc cái giả dương khối lên, tự dưng nó bắt đầu chấn động, ta thật đáng thương, ngay cả gọi cũng kh dám, sợ sẽ lại dùng biện pháp gì đó chỉnh ta.
“Thôi được , lần này ta tha cho ngươi.” bộ dáng thống khổ của ta, liền hảo tâm l cái giả dương khối ra, duỗi ngón tay vào hậu huyệt. thể bởi vì vừa nhét giả dương khối cho nên lần này ngón tay tiến vào thuận lợi.
“Ư a ô…” Ta cảm th ngón tay kh ngừng cọ xát vào nội bích khiến ta kh nhịn được mà r*n r* thành tiếng.
“L ra , ta chịu kh nổi nữa.” Ta như nổi ên mà lắc lắc đầu, chỉ hy vọng hết thảy đều là một cơn ác mộng.
“Chịu kh được? Nhưng ngươi tr hưởng thụ đó.” ngang nhiên cắm ba đầu ngón tay vào hậu huyệt ta, ở trong đó mà khu động khắp nơi.
“A!” Ta kích động lớn tiếng r*n r*.
“Kh ngờ ểm mẫn cảm của ngươi lại ở đây.” cong ngón tay lên gãi gãi bên trong, khiến ta kh ngừng th* d*c, ngay cả nước miếng cũng thiếu chút nữa chảy xuống.
“Kh được, kh được, ta muốn chết.” Mới một chút k*ch th*ch đó ta đã kh chịu được. Ta nhớ kỹ lúc ân ái với các cô gái cũng chưa từng rên lớn tiếng như vậy.
“Bộ dạng hưng phấn của ngươi thật đẹp.” phát hiện chỉ cần k*ch th*ch một chút, thần trí ta liền kh tỉnh táo, toàn thân ửng hồng lên, hơn nữa nói cái gì cũng sẽ làm theo.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Van cầu ngươi tha ta, ta kh dám gọi ngươi là tiểu thư nữa.” Ta tưởng rằng tức giận là do ta nhầm giới tính của , vì vậy kh thể làm gì khác hơn đành cầu xin . Một nam nhân trưởng thành hai mươi sáu tuổi cầu xin một đứa nhóc bé hơn nhiều thật sự mất mặt.
“Chờ ngươi thỏa mãn ta đã.” rút ngón tay ra, nhắm ngay côn th*t xuyên vào hậu huyệt của ta.
“Đừng, a!” Ta kêu to, lần đ.â.m này của quả thực như sắp xuyên thủng ta, nhưng ta lại cảm th tuyệt, kh rõ kêu lên là do đau đớn hay sung sướng. Ta kh khỏi hoài nghi bản thân k hướng thích bị ngược hay kh.
“Đến, lớn tiếng kêu lên, nơi này cách âm tốt lắm đó.” hình như thích nghe con mồi cầu xin tha thứ, ta cũng kh nhịn được mà lớn tiếng rên lên. ta hưng phấn như thế, liền nâng thắt lưng lên bắt đầu ra vào, tay kh ngừng x** n*n trên dưới phân thân của ta. Dưới kỹ xảo thuần thục của , đã m lần ta muốn b*n r*, nhưng bởi vì bị tiểu hoàn trói buộc, cho nên kh thể phóng thích được. Thẳng đến khi b.ắ.n vào cơ thể ta, phân thân của ta vẫn cứng như cũ, giống hệt như lời nói lúc nãy ‘muốn mềm xuống cũng kh được’.
Cả đêm ta kh biết ra vào bên trong ta bao nhiêu lần, cũng kh biết b.ắ.n vào cơ thể ta m phát, chỉ mơ hồ nhớ lần cuối cùng gỡ tiểu hoàn xuống, để ta phóng thích vào tay chất lỏng màu trắng đục, mệt mỏi mà mê man.
Buổi sáng hôm sau tỉnh lại, trong phòng chỉ còn một ta. Trên vẫn lưu lại đầy dấu vết x tím của cuộc ân ái mãnh liệt tối qua, dịch thể dinh dính kh ngừng chảy ra từ hậu huyệt, hơn nữa nơi do sử dụng quá mức mà chút sưng lên, may mà kh bị chảy máu.
Ta nhớ tới hôm nay là ngày kết hôn của ba, liền cố nhịn đau đớn, vội vã lao vào toilet tắm rửa sạch sẽ, sau đó về nhà thay quần áo chạy tới nơi tổ chức hôn lễ.
Khi tới nơi, may mà hôn lễ chưa bắt đầu, ba đang đứng cạnh một phụ nữ tầm bốn mươi tuổi, ta vội vàng tới.
“Ba, thật ngại quá, con tới muộn.” Ta chút xin lỗi ba.
“Kh , dù gì cũng chưa bắt đầu. Nào, để ba giới thiệu, cô chính là dì Thiệu.” Khuôn mặt của ba đỏ lên.
“Chào dì Thiệu.” Ta thoải mái chào hỏi, bà mỉm cười ân cần ta.
“Chào con, dì thường xuyên nghe cha con nhắc tới con, hôm nay vừa th quả nhiên bất phàm.” Dì Thiệu khen ngợi ta.
“Đâu , dì quá khen .” Ta khách khí trả lời.
“Làm gì . Nào, dì giới thiệu với con.” Dì Thiệu gọi một ở đằng sau ta.
“Nhạc Diễm, đây là chú Du và con của chú – Du Mộ Phàm. Mộ Phàm, con kh ngại ta gọi con thế chứ, đây là con trai ta – Nhạc Diễm, hiện nó đang học đại học năm ba, sau này cần con chiếu cố nhiều.” Dì Thiệu hòa nhã nói với ta.
Ta quay đầu lại, nghĩ muốn đệ đệ tương lai của một chút. Trời, tên nhóc tối qua lại chính là con trai của đối tượng kết hôn với ba .
Ta thiếu chút nữa ngất , mặc dù vẫn đứng được nhưng ta cảm th choáng váng đầu óc, thân thể thì nghiêng ngả.
“Mộ Phàm, con kh khỏe ?” Ba quan tâm hỏi.
“Kh đâu ba, con nghỉ ngơi chút là ổn.” Ta cố tìm lý do để được yên tĩnh trong chốc lát.
Chưa có bình luận nào cho chương này.