Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mỹ Vị Khó Cưỡng

Chương 21:

Chương trước Chương sau

Ra khỏi nhà Triệu Kiệt, đầu óc ta trống rỗng, chỉ nhớ rõ sắc mặt x mét của Nhạc Diễm, nghe th đằng sau tiếng Nhạc Diễm gọi, ta liền co cẳng bỏ chạy. Lúc nãy ở trước mặt Triệu Kiệt, ta nói hận , cho nên giờ ta cũng kh dũng khí đối mặt, sợ lại uy h**p ta, làm ra những chuyện đáng sợ, sau đó ta lại kh thể kh khuất phục dưới *** uy của .

“Mộ Phàm, ngươi đứng lại đó cho ta.” Mắt th Nhạc Diễm càng đuổi càng gần, ta mặc kệ mọi việc, vọt thẳng vào cửa hàng tổng hợp, hy vọng đám đ thể che chở cho ta, nhưng hai tròng mắt của Nhạc Diễm tựa như ra-đa chằm chằm vào ta, một khắc kh rời. Đúng lúc cảm th bất an, bỗng một đôi tay kéo ta vào phòng thử đồ.

“Ngươi là ai?” Đột nhiên bị kéo vào phòng thử, lại là một nam sinh thấp bé đội mũ lưỡi trai, ta bất an hỏi.

“Mộ Phàm ca, là em, nhỏ giọng thôi.” nọ cởi mũ ra, thì ra là Tiểu Du, nàng lại xuất hiện ở đây?

Tiểu Du bảo ta nhỏ giọng, chỉ chỉ ra ngoài cửa, khẳng định là nàng đang ám chỉ Nhạc Diễm.

em lại ở đây?” Ta nhỏ giọng hỏi Tiểu Du, sau đó tựa vào cánh cửa nghe động tĩnh.

“Suỵt. Đừng nói gì cả!” Kh ngờ Tiểu Du cũng sợ Nhạc Diễm thành như vậy, lúc này hai chúng ta quả thực như đang tiến hành giao dịch ngầm, bất quá ta vẫn nghe theo lời nàng mà ngậm miệng lại.

“Cộp, cộp.” Tiếng bước chân truyền tới, khiến ta chút khẩn trương lui lại, kh biết nỗi sợ hãi này xuất phát từ đâu. Tiểu Du cũng sốt ruột nắm l tay ta, tựa đầu vào lưng ta. Cũng may tiếng bước chân càng lúc càng xa, ta cùng Tiểu Du mới thở dài một hơi. Khi bình tĩnh lại, nhớ tới bộ dạng khẩn trương vừa nãy, liền phì cười, kh biết từ lúc nào bọn ta đã coi Nhạc Diễm như một con mãnh thú ăn thịt .

Đợi bốn phía an tĩnh trở lại, ta cùng Tiểu Du định ra ngoài, dù cũng kh thể trốn trong phòng thử đồ cả đời được. Tiểu Du chủ động mở hé cửa xung qu, sau đó l tay lẹ chân bước ra. Một lát sau, Tiểu Du lại bước vào ra hiệu đã ổn, cứ như vậy, ta cùng Tiểu Du chạy nh ra khỏi cửa hàng tổng hợp, tìm một chỗ yên tĩnh, cũng chính là c viên nhỏ bên cạnh.

“Phù, thật đúng là k*ch th*ch.” Tiểu Du thở hổn hển, tựa vào cây đại thụ nghỉ ngơi.

“Đúng , giờ em thể trả lời , vì em lại xuất hiện ở đó, lại còn ăn mặc như vậy nữa?” Dù ta cũng là đàn , cho nên kh mệt như Tiểu Du.

còn nói, kh bởi vì thì vì ai.” Tiểu Du nói xong liền đặt m.ô.n.g ngồi bên cạnh ta, sau đó kể hết chuyện Nhạc Diễm hỏi nàng về họ, còn cả chuyện đùng đùng bỏ chạy.

“Hôm nay cửa hàng thật đúng là ít , nếu như bị Nhạc Diễm bắt được, ôi.” Ta thật sự kh nên hạ thấp uy phong của bản thân, nhưng trên thực tế, khi ở cùng , ta luôn ở thế hạ phong, nếu kh tg được , chẳng lẽ ta cứ trốn chui trốn nhủi thế này cả đời?

“Đúng vậy, mới nguy hiểm thật, nếu như bị Nhạc Diễm ca bắt được, chẳng cái mạng nhỏ của em coi như đứt .” Tiểu Du ngửa ra, nằm trên cỏ vỗ vỗ ngực.

“Tiểu Du, kh từ trước tới nay em thích Nhạc Diễm lắm ư? giờ lại sợ như vậy?” Ta nhớ Tiểu Du mê mẩn Nhạc Diễm lắm mà.

“Chỉ tại họ…” Tiểu Du nhỏ giọng nói, ta nhất thời kh để ý, cho nên kh nghe được rõ ràng.

“Em nói cái gì?” Ta hỏi lại lần nữa, hình như ta nghe th Tiểu Du nhắc tới hai chữ họ.

“Kh gì, kh gì, à đúng , Mộ Phàm ca, cảm th họ Triệu Kiệt của em thế nào?” Tiểu Du chăm chú hỏi ta.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Triệu Kiệt, tốt lắm. Từ hồi đại học, đã vô cùng ngưỡng mộ .” Mặc dù biết học trưởng thích ta, nhưng ta cũng kh ý định nói cho Tiểu Du nghe.

“Trừ ngưỡng mộ ra, còn cảm tình nào khác kh?” Tiểu Du kh hài lòng câu trả lời của ta, bất quá nàng lại vòng vo đưa ra câu hỏi thứ hai.

“Cảm tình nào khác?” Ý Tiểu Du là gì? Triệu Kiệt là họ của nàng, chẳng lẽ đã nói cho nàng nghe?

Lòng ta tràn ngập nghi vấn.

“Đúng vậy, ví dụ như th thích kh?” Tiểu Du vẻ mặt chờ mong ta, xem ra nàng đã đứng về phía họ nàng .

“Em em nói cái gì?” Ta giật Tiểu Du, nàng lại nói thế.

“Mộ Phàm ca, em nói thẳng với , sáng nay khi em đến nhà họ, đã nói từ hồi đại học đã thích , còn muốn em khi thời gian thì hỏi xem đối với như thế kh.” Tiểu Du giấu việc họ muốn nàng làm gián ệp, còn lại thì kể hết cho ta.

“Kh , kh thích Triệu Kiệt, đối với chỉ sự ngưỡng mộ, kh tình cảm nào khác.” Ta kích động quát lên, sợ nói chậm sẽ làm Tiểu Du suy nghĩ lung tung.

“Thế , họ mà biết chắc sẽ đau lòng lắm, em thể th được thích .” Ánh mắt Tiểu Du ảm đạm. Kỳ thật Triệu Kiệt đối xử với ta tốt, mà ta cũng sớm cảm th, chỉ là lúc đó kh nghĩ sẽ như thế này, mà chỉ cho rằng coi ta như em, cho nên mới chăm sóc ta, bây giờ nghĩ lại, thì ra tình bằng hữu quả thật kh tồn tại.

“Tiểu Du, em biết thừa với họ em sẽ kh khả năng, kh thích nam nhân.” Ta lần nữa cường ệu ta là nam nhân bình thường, sẽ kh bao giờ yêu thích một nam nhân khác.

“Vậy Nhạc Diễm thì , thích kh?” Tiểu Du hỏi ngược lại, vấn đề này đúng là khó khăn đối với ta. Ta thích Nhạc Diễm, đúng, ta thích khuôn mặt, ngoại hình của , thậm chỉ còn mê luyến, nếu là bình thường ta tuyệt đối kh thừa nhận, nhưng bây giờ ta lại đang tự hỏi chính . Nếu nói ta kh thích , cũng đúng, ta ghét bộ dạng xa cách của , ghét tính tình lúc nóng lúc lạnh của . Cho nên tổng thể mà nói, chính ta cũng kh biết nên trả lời Tiểu Du thế nào, vì vậy đành im miệng cúi đầu.

“Mộ Phàm ca, nói .” Nhưng Tiểu Du kh ý định bu tha ta, nàng kéo tới kéo lui ép ta trả lời, xem ra nàng ghép ta với Triệu Kiệt kh được, nên chuyển sang ghép với Nhạc Diễm.

“Em muốn nói gì, kh em ra ?” Ta tùy tiện trả lời xem như ứng phó.

“Em nghe chính miệng nói ra cơ.” Tiểu Du lắc đầu, tử mệnh lôi kéo ta.

“Quần áo sắp bị em kéo rách đó.” Ta thật sự tiếc thay cho bộ đồ đang mặc: “Coi như sợ em-”

“Thì ra ngươi ở đây.” Đúng lúc đó, Nhạc Diễm đột nhiên từ một bên ra, hơn nữa hình như đã nghe được câu chuyện ta nói với Tiểu Du lúc nãy, cho nên chằm chằm vào Tiểu Du chứ kh ta.

“Nhạc Diễm ca, chào .” Tiểu Du th Nhạc Diễm ta, sợ hãi lui m bước, ngay cả mồ hôi lạnh cũng nh chảy xuống, nàng kh ngừng lui lại phía sau, mà ta thì đứng lên c trước mặt nàng.

“Tốt nhất ngươi tự tr nom bản thân .” Nhạc Diễm đẩy ta ra, vươn tay túm l Tiểu Du.

“Mộ Phàm ca, cứu em.” Tiểu Du bị Nhạc Diễm lôi , ta đành bất lực, dù ta cũng đấu kh lại , hơn nữa bây giờ ta cũng đang vô cùng sợ hãi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...