Mỹ Vị Khó Cưỡng
Chương 7:
Ta lái xe đưa Nhạc Diễm đến trường. Cả quãng đường chẳng nói câu nào, chỉ im lặng ra ngoài cửa sổ. Nếu như kh nói, thì làm tài xế như ta cũng chẳng mở miệng làm gì.
“Két.” Ta đỗ xe ở cổng trường. Lúc vừa bước xuống, ta liền th một đám nữ sinh chạy tới vây xung qu. Dường như đã quen thuộc tình huống này mà thản nhiên lách qua. Các nàng vừa th Nhạc Diễm tới, liền chạy tới vây qu xe của ta.
“ là gì với Nhạc Diễm vậy?”
“Các quan hệ gì?”
Một đám nữ sinh cứ vây qu mà hỏi um sùm, khiến đầu ta ong hết cả lên.
“ là của Nhạc Diễm.”
“Hai là em? em kh biết lại một trai nhỉ?” một nữ sinh chất vấn, ta lại đành giải thích thêm.
“Thì ra là vậy! Hèn gì các chẳng giống nhau tý nào. Bất quá cũng khá đẹp trai, nhưng khác hẳn với Nhạc Diễm.” Một nữ sinh khen. Nghe th các nàng tán dương, ta cũng chút xấu hổ đỏ mặt, dù đây cũng là lần đầu nhiều nữ sinh vây qu ta như vậy.
“Các bạn mau , đỏ mặt kìa. Thật đáng yêu, chẳng giống lớn tuổi hơn chúng chút nào.” Các nàng chỉ vào mặt ta hô lớn.
“Thật ngại quá, còn làm.” Ta vội vàng khởi động xe, trối c.h.ế.t phóng ra khỏi cổng, nghĩ lại thật bi ai, hai ngày trước thì rơi vào ma trảo của Nhạc Diễm, hôm nay lại bị những theo đuổi Nhạc Diễm đùa giỡn.
Trở lại c ty, thời gian kh còn sớm, ta lên tinh thần bắt đầu một ngày làm việc mới. Bởi vì hôm qua ba kết hôn, cho nên c việc ở c ty đành gác lại chưa kịp xử lý, hôm nay ta giải quyết hết c việc hai ngày nay mới được.
“Ọc ọc…” Cảm th chút đói bụng, ngẩng đầu lên đồng hồ đã chỉ con số bảy, ta mới nhớ cả ngày nay chưa ăn gì, vội vàng gọi ện thoại về nhà th báo kh ăn cơm, sau đó lại tiếp tục cúi đầu làm tiếp.
Khi kim ngắn hướng về phía tám giờ, cánh cửa phòng bỗng mở ra. Ta nhớ hôm nay chỉ ta ở lại c ty làm tăng ca thôi mà, là ai thế kh biết?
“Là ngươi!” Thì ra là Nhạc Diễm.
“Mẹ ta muốn ta mang cơm đến cho ngươi.” giơ cái gói trên tay lên.
“Ồ, cám ơn, ngươi cứ để đó, tý nữa ta ăn.” Nói xong ta cũng kh thèm mà tiếp tục c việc. Một lúc sau, ta vốn tưởng đã về, nhưng vừa ngẩng đầu lên lại th ngồi ở đối diện.
“ ngươi còn ở đây?” Ta giật , chẳng lẽ còn chuyện gì nữa ?
“Thế nào? Ngươi kh hy vọng ta ở đây.” đứng dậy, hai tay đặt lên bàn.
“Ta…” Ta nào dám nói ra suy nghĩ chứ.
“Ngươi kh hy vọng ta ở đây, mà mong m cô nữ sinh kia chứ gì!” đập mạnh vào bàn một cái làm ta giật cả .
“Nữ sinh gì chứ?” Ta hồ nghi .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Ngươi kh cần giải thích, buổi sáng ta cũng th . Kh ngươi thích các nàng ? Nào, ta xem khối thân thể này của ngươi vốn thích ta hay thích bọn họ.” gạt tay hất tung đồ đạc trên bàn.
“Tài liệu của ta!” đống gi tờ rơi trên mặt đất, ta liền cúi xuống nhặt.
Khi ta khom lưng xuống, đột ngột ôm l vòng eo ta đặt lên bàn, cũng bắt đầu c** q**n áo ta ra.
“Dừng tay! Đây là phòng làm việc.” Ta chưa từng hoảng hốt như lúc này, làm thể làm việc đó ở phòng làm việc cơ chứ.
“Kh ta đã nói khi ta muốn, ngươi phụ trách thỏa mãn ta .” Dây lưng của ta bị giật ra. Ngay cả áo len cao cổ cũng bị kéo lên cao làm lộ ra gần hết ***g ngực.
“Ngươi cũng xem tình hình chứ, ngươi bảo ta sau này làm còn mặt mũi mà làm việc ở đây nữa?” Ta thật chỉ muốn cắn một cái thật mạnh.
“Đó là chuyện của ngươi, ta mặc kệ.” chính là một kẻ chẳng biết chịu trách nhiệm về việc làm, cũng chưa bao giờ quan tâm đến suy nghĩ của ta, lúc nào cũng chuyện làm.
“Ngươi…” hình ảnh in trên tấm thủy tinh, ta cảm giác kh muốn sống nữa. Nhạc Diễm thật sự càng ngày càng tham lam, buổi sáng hôm nay chỉ vì một việc nhỏ nhặt cũng thừa cơ làm xằng làm bậy với ta, kh thử ngẫm lại xem, tất cả nữ sinh đó đều ái mộ , đâu quan hệ gì với ta, ta mới chính là bị hại lớn nhất đó.
phát hiện ta phân tâm, liền bực đứng dậy ta: “Đúng , chắc ngươi đã đói bụng, ra ăn cơm .” xích lõa về phía hộp cơm để bên kia.
“Muốn ta đút cho ngươi ?” th ta vẻ kh muốn ăn liền duỗi thìa cơm ra.
“Tự ta ăn.” Ta vội vàng mặc quần dài vào: “Ngươi thể mặc quần áo vào kh?” Lúc ăn cơm, một xích lõa cứ lúc ẩn lúc hiện trước mặt, thì dù hứng thú ta cũng kh nuốt nổi.
“Ngươi quản ta làm gì, mau ăn .” kh nhịn được mà rống lên, nhưng vẫn làm theo ý , xích lõa ngồi trước mặt ta.
Ta vội vàng cúi đầu ăn cơm, sợ liếc nhiều quá sẽ bị đau mắt hột, dù nam nhân trần như nhộng quá lâu, hậu quả sẽ kh tốt chút nào.
“Ăn xong chưa?” ta hỏi: “Ăn no chứ, vậy đến vận động chút .” Thì ra ép ta ăn là sợ ta bị đói quá mà ngất xỉu trong lúc làm việc đó.
“Trong sách nói, vừa ăn cơm xong kh nên vận động, nếu kh sẽ bị đau dạ dày.” Những lời này đích thực mọi thường hay nói.
“Vậy ngươi cứ nằm yên, ta tự di chuyển.” ra vẻ càng hứng thú hơn. Cho nên quần áo ta vừa mới mặc lại bị lột xuống, quăng lung tung trong phòng làm việc.
Lần này kh đè ta xuống mặt bàn, mà đè ta vào cái mắc quần áo, sau đó dùng dây lưng cột ta treo lên.
“Ừm, lần này chuẩn bị đầy đủ , xem ta mang cái gì nè.” cầm một lọ nước quơ quơ trước mặt ta, sau đó mở bình ra xuyên thẳng vào trong hậu huyệt ta.
“Ư.” Ta rên nhẹ một tiếng, bởi vì miệng lọ lạnh cho nên thân thể ta nhất thời chưa tiếp nhận được, nâng eo ta lên, làm cho nước trong đó chảy hết vào mới bu ta xuống.
“Chảy ra .” Cái thứ chất lỏng dinh dính chảy từ h* th*n xuống hại ta kh thoải mái kêu lên.
“Ta biết, ta biết.” vỗ m.ô.n.g ta tỏ vẻ an ủi: “Ta tới đây.” Vừa dứt lời, liền nâng eo ta lên tiến nhập từ phía sau.
“A.” Cho tới bây giờ chưa thử qua tư thế đứng, khiến ta giật kêu lên một tiếng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.