Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nắm Bắt Cơ Hội Để Có Em

Chương 8:

Chương trước Chương sau

Trần Ký đau đớn khom xuống, bấm số ện thoại bố mẹ , đưa đến trước mặt Trần Ký.

"Nào, gọi cho bố mẹ , nói với họ rằng muốn ngủ với bạn trai , kh cho, cảm th nên ngủ với ."

thậm chí còn tự bấm gọi cho bố mẹ ta, bật loa ngoài.

"Gọi cho họ xong, thì gọi tiếp cho bố mẹ . Con trai họ vội vàng phá hoại tình cảm của khác, họ cũng nên biết."

Sắc mặt Trần Ký khó coi.

Cúi đầu thở hồng hộc, kh nói một lời.

Cơn giận kìm nén b lâu cuối cùng cũng bùng nổ, túm l tóc ta, hét lên: "Gọi ện thoại!"

"Đừng để coi thường ."

Trần Ký số ện thoại nhấp nháy trên màn hình, cuối cùng vẫn kh thể ấn nút gọi.

bu tóc ta ra, lạnh lùng mắng một câu: "Đồ hèn, l đâu ra sự tự tin mà nghĩ rằng yêu đương với Thẩm Lộ Châu là để chọc tức ? Dựa vào ều kiện kinh tế kh m dư dả và bộ não kh m th minh của ? Bây giờ xem ra, EQ cũng thấp thật đ."

Cách đó kh xa, cánh cửa lớn lặng lẽ mở ra.

"Y Y."

Thẩm Lộ Châu xách một túi bánh rán nóng hổi, đứng ở đó gọi .

Trần Ký lau bụi trên mặt, kh nói một lời đứng dậy về phía Thẩm Lộ Châu.

"Tao mẹ nó coi mày là em, mày lại đối xử với tao như thế"

Nắm đ.ấ.m vung ra, bị Thẩm Lộ Châu nhẹ nhàng né tránh.

Trần Ký ngã nhào xuống đất.

Thẩm Lộ Châu vừa giúp mở túi nilon, vừa cười nói: "Trần Ký, ai là em với ?"

Trần Ký bị ngã đến choáng váng mặt mày, còn bị giáo sư ra phía sau bắt gặp.

Ông nheo mắt lại: "Trần Ký, trò uống rượu à? Buổi tối buổi hội thảo trò kh biết ? Còn ra thể thống gì nữa!"

Thẩm Lộ Châu làm ra vẻ chuyện kh liên quan đến , vặn mở chai nước cho : "Ăn ít thôi, lát nữa còn món khác."

Trần Ký bị giáo sư của họ xách giáo huấn.

Đi được một đoạn xa, mới bật cười thành tiếng: "Vừa ngáng chân ta làm gì? Cẩn thận ta kiện đ."

Thẩm Lộ Châu kh nhịn được cười: "Lần sau sẽ kh thế nữa."

"Đúng , Trần Ký với Lâm Phi chia tay chưa?"

"Chia tay , Trần Ký đề nghị."

gật gật đầu, kh nói gì thêm.

nh chủ đề này bị bỏ qua, cả một buổi tối, kh còn được nhắc đến nữa.

Đây lẽ được tính là buổi hẹn hò đầu tiên của và Thẩm Lộ Châu.

Kh ngoài qu rối, buổi hẹn hò chỉ thuộc về hai chúng .

Hôm nay vận may kh tốt lắm, buổi chiếu phim bị hoãn mất nửa tiếng.

Khi phim kết thúc, trời đã gần 12 giờ đêm.

và Thẩm Lộ Châu nắm tay nhau trên con đường rợp bóng cây.

Ánh đèn loang lổ bị bóng cây làm cho mờ ảo kh rõ.

Chúng chẳng ai nói câu nào.

Khi gần đến trường, nói: "Em qua giờ giới nghiêm ."

"Ừ, biết."

Giọng Thẩm Lộ Châu hơi căng thẳng.

Lòng bàn tay cũng hơi nóng.

"Em mang theo chứng minh thư."

Khi nói câu này, lòng bàn tay căng thẳng đến toát mồ hôi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thẩm Lộ Châu thẳng về phía trước: "Vừa nãy đã đặt phòng giúp em ."

Mặt đỏ bừng trong nháy mắt, "À... ra là vậy..."

Bầu kh khí lập tức trở nên gượng gạo.

Chúng nắm tay nhau suốt quãng đường về khách sạn.

Sau khi l chìa khóa của ở quầy lễ tân, Thẩm Lộ Châu đưa đến cửa phòng.

" ở ngay đối diện em, việc gì thì cứ gọi."

Mở cửa xong, xoay vẫn đang đứng trước cửa, gọi: "Thẩm Lộ Châu."

"Hửm?"

"Kh nói việc gì thì cứ gọi ?"

Thẩm Lộ Châu cười cười, "Vậy em việc gì kh?"

lùi lại một bước, "Thẩm Lộ Châu."

Thẩm Lộ Châu kh cười nữa.

Vài giây sau, bước tới hôn .

Khác với nụ hôn hời hợt ở cổng trường.

Nụ hôn này mang tính xâm lược hơn.

đẩy vào trong, đóng cửa lại.

Bóng tối nhuộm lên nụ hôn này một màu sắc khác.

Hơi thở nóng hổi hòa quyện.

Liều mạng bòn rút oxy trong phổi.

Cho đến một khoảnh khắc nào đó, "bùm" một tiếng bùng cháy.

Trước mắt hiện lên những đốm lửa rực rỡ.

Thẩm Lộ Châu tì trán vào trán , giọng khàn khàn, " đợi ngày này lâu lắm ."

"Ngày nào cơ?"

"Ngày thể tùy ý hôn em."

Cách một lớp áo sơ mi trắng, cảm nhận được nhịp tim ên cuồng của Thẩm Lộ Châu.

Như phát ên, va đập vào lòng bàn tay .

còn muốn nói thêm gì đó, Thẩm Lộ Châu "suỵt" một tiếng, sau đó ôm chặt l .

"Yên lặng một chút, đợi lát nữa là ổn thôi."

vòng tay qua cổ , từ từ vùi đầu vào n.g.ự.c .

"Thẩm Lộ Châu, tiếp theo thì ?"

Thẩm Lộ Châu hít sâu một hơi, "Cứ nói vào lúc này , em tưởng nhịn được bao lâu?"

Cảm nhận được cơ thể cứng đờ của , Thẩm Lộ Châu cười khẽ, bật đèn huyền quan lên.

"Ngủ sớm , đây."

Lần này, kh dám gọi lại nữa.

...

Sáng sớm hôm sau, bị tiếng chu ện thoại đ.á.n.h thức.

Một giọng nói xa lạ châm chọc :

"Kiều Y, cô biết xấu hổ kh? Lâm Phỉ ểm nào lỗi với cô mà cô lại cướp bạn trai của ."

vừa mới ngủ dậy, mơ màng nghe th tiếng khóc của Lâm Phỉ ở đầu dây bên kia.

Còn chưa kịp hỏi rõ tình hình, đối phương đã cúp máy.

Lúc xuống lầu ăn sáng, đụng mặt Trần Ký và Lâm Phỉ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...