Năm Đói Kém Nhặt Được Phúc Bảo, Ngày Ngày Không Lo Thiếu Ăn
Chương 112: Lần này thật sự phải đốt pháo rồi
Suy nghĩ trong lòng lão cha nhà Uyển Bảo kh biết, nhưng nàng trực tiếp đưa địa khế của cửa tiệm cho lão cha nhà ,
“Cha, cửa tiệm này kh con mua. Là sáng nay con gặp sư ở chỗ sư phụ, sư đã tặng con. thể là con đã tặng sư một củ nhân sâm và ba con chim biết đưa thư, cảm th kh tiện nên đã tặng con m gian cửa tiệm. Con nghĩ sư là một nhà, cứ từ chối qua lại thì quá khách sáo, nên con đã trực tiếp nhận l. Cha, hay là ngày mai chúng ta huyện thành xem cửa tiệm nhé? Đây là lần đầu tiên nhà chúng ta một cửa tiệm đàng hoàng tử tế, con nghĩ chúng ta nên sửa sang lại cho thật tươm tất, làm một tấm biển thật khí phái. Sau này chúng ta cũng là những cửa tiệm .”
Nhan Phú Minh ngẩn một chút...............
Nhân sâm? Ba con chim?
Nhan Phú Minh gật đầu, xem ra sư của Uyển Bảo kh tính là chịu thiệt, chịu thiệt hẳn là nữ nhi nhà . Nhưng Uyển Bảo nói đúng, đều là một nhà kh cần tính toán quá nhiều. Vả lại Phú Lượng và Th Kỳ vẫn còn trong tay ta, dù ta kh tặng cửa tiệm, Uyển Bảo là sư thì một số việc nên giúp vẫn giúp.
Mọi đều kh là kiểu cách, vì Uyển Bảo đã nhận cửa tiệm , vậy thì hãy nh chóng sửa sang lại, sớm mở cửa tiệm để kinh do kiếm bạc. Nhan gia vốn dĩ đã bận rộn, bây giờ Nhan Phú Lượng rời nhà trực tiếp thiếu một nhân lực, mọi cũng đều bận rộn hơn.
Ngày thứ hai, huyện thành xem cửa tiệm chỉ Nhan Phú Minh và Uyển Bảo. Sáng sớm Nhan Phú Minh sửa soạn một chút ều khiển xe la chở Uyển Bảo khởi hành.
Bên quán mì Chu gia, Chu Lâm Trung tâm trạng tốt. bận xong việc trong tiệm, dọn một chiếc ghế, ngồi ở cửa cửa tiệm vắng vẻ đối diện, trong lòng vui sướng vô cùng.
Triệu Ngọc Phương từ nhà bếp rửa rau xong ra, th trượng phu nhà cứ đối diện mà cười ngây ngô, nhịn kh được nói,
“Phu quân, sáng sớm đã ở đây cười ngây ngô cái gì vậy? làm lại cảm th hôm nay chút kh bình thường, sẽ kh làm gì đó lỗi với sau lưng chứ?”
Chu Lâm Trung đang cười ngây ngô, nghe lời thê tử nhà nói, liền vội vàng thu lại nụ cười cứng đờ trên mặt, lắc đầu,
“Nương tử, kh thể nào. Ta đối với nàng là toàn tâm toàn ý, tuyệt đối kh làm chuyện lỗi với nàng, ta cũng sẽ kh làm những chuyện đó.”
Triệu Ngọc Phương đương nhiên tin tưởng trượng phu nhà , nàng vừa nói vậy hoàn toàn là để trêu ,
“Thôi được, tin . Vậy thể nói cho biết đang cười cái gì được kh?”
Chu Lâm Trung đứng dậy, nhường ghế cho Triệu Ngọc Phương ngồi, vui vẻ chỉ về phía đối diện,
“Nương tử, ta vui vẻ hoàn toàn là vì quán cơm Hoàng gia. Chưởng quỹ Hoàng đó, lần đầu ta gặp đã th kh tốt, sau này lại tra ra phái đến cửa tiệm chúng ta qu phá, ta càng kh thích hơn.
Ngươi xem, chúng ta đều là láng giềng, làm ăn của , chúng ta làm ăn của chúng ta.
Dù đều là bán đồ ăn thức uống, song mọi bán những thứ kh hoàn toàn giống nhau, chẳng gây ảnh hưởng quá nhiều đến đối phương.
Mọi cứ yên ổn làm tốt việc kinh do của là được, nói một câu khó nghe, cửa tiệm này Chu gia chúng ta kh làm, vẫn sẽ Lý gia, Vương gia, Triệu gia đến làm.
Hoàng gia quán ăn của bọn họ, thể một độc bá trong huyện thành này chứ.
Giờ thì hay , chưa tính kế đẩy Chu gia chúng ta , lại tự chuốc họa vào thân .
Hoàng gia quán ăn đóng cửa, đừng hỏi ta vui sướng đến mức nào, nếu kh quá phô trương, ta chắc c sẽ mua một tràng pháo về đốt.”
Tâm tình Chu Lâm Trung vô cùng tốt, Hoàng gia Triệu Ngọc Phương tâm tình cũng tốt,
“Hoàng gia đóng cửa quả thực đáng để ăn mừng, song chúng ta vẫn nên lén lút ăn mừng trong lòng thì hơn.
Chuyện đốt pháo thì thôi , nếu kh ta sẽ nói chúng ta là kẻ ném đá xuống giếng.
Hiện tại ta chỉ mong thuê lại cửa tiệm đối diện là một lương thiện, mọi ở gần nhau như thế, sau này ra ra vào vào ngẩng đầu kh th cúi đầu th, dù kh thể làm bằng hữu cũng tốt nhất đừng làm kẻ thù..............”
Triệu Ngọc Phương còn chưa nói xong đã ngẩn , nàng ngây dại về phía cửa tiệm đối diện,
“Phu quân, th kh?
đang mở cửa ở Hoàng gia quán ăn là Uyển Bảo kh?”
“Kh giống, chính là nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nam-doi-kem-nhat-duoc-phuc-bao-ngay-ngay-khong-lo-thieu-an/chuong-112-lan-nay-that-su-phai-dot-phao-roi.html.]
Thê tử, nàng ở tiệm tr chừng, ta qua đó xem .”
Chu Lâm Trung nói đoạn liền về phía đối diện.
Hai cha con Nhan Phú Minh đến huyện thành, kh hề ghé Chu gia quán ăn trước.
Mà trực tiếp từ cửa chính thẳng tới cửa chính Hoàng gia quán ăn, nàng vốn tính mở cửa sau chạy thẳng sang Chu gia tiệm mì, dành cho các mợ một bất ngờ.
Kh ngờ nàng vừa kéo cửa ra, đã th Chu Lâm Trung sải bước về phía ,
“Em rể, Uyển Bảo, hai lại ở đây?”
Uyển Bảo vui vẻ mỉm cười với Chu Lâm Trung,
“ cả, nơi đây sau này chính là của Nhan gia, chúng ta thể làm láng giềng .”
Chu Lâm Trung kinh ngạc lại phấn khởi Uyển Bảo,
“Uyển Bảo, cháu nói cửa tiệm này là của cháu ?”
“Vâng, cả.”
“Tốt quá , lần này thật sự đốt pháo ăn mừng một phen mới được.............”
Ba gian cửa tiệm, Nhan gia hiện tại chắc c kh thể mua nổi.
Nhan Phú Minh cũng kh giấu giếm, trực tiếp nói với nhà họ Chu rằng cửa tiệm là sư của Uyển Bảo tặng cho Uyển Bảo.
nhà họ Chu biết Uyển Bảo một vị sư phụ và sư kh tầm thường, nghe nói cửa tiệm là sư của Uyển Bảo tặng, mọi cũng kh nghĩ ngợi nhiều.
Chỉ xem như vị sư này thương yêu sư , giống như trưởng đối với vậy.
Dẫu Uyển Bảo mới sáu tuổi, mọi cũng sẽ kh nghĩ tới các phương diện khác.
Ba gian cửa tiệm của Hoàng gia vốn dĩ được đả th để làm quán ăn, hiện tại Nhan gia kh định tiếp tục mở quán ăn.
Thế nên cửa tiệm cần được sửa sang lại, hôm nay Uyển Bảo chủ yếu đến xem xét, việc quy hoạch tiếp theo cần lên kế hoạch cẩn thận.
Thời gian thấm thoắt, năm tháng thoi đưa, thoáng chốc ba năm nữa đã trôi qua.
Uyển Bảo đã chín tuổi, dù vẫn chưa là đại cô nương rực rỡ động lòng , nhưng cũng đã là một thiếu nữ yểu ệu thục nữ .
M năm nay Nhan gia kh thay đổi lớn, Nhan Đại Xương và Trần Nhị thân thể vẫn khỏe mạnh.
Nhan Phú Lượng và Nhan Th Kỳ từ ba năm trước rời vẫn chưa trở về, song bọn họ thường xuyên gửi thư về.
Nhan Phú Minh như thường lệ vẫn chạy chạy về giữa nhà và huyện, Chu Quế Trân chủ yếu tr tiệm ở huyện thành.
Dù cửa tiệm gần Chu gia tiệm mì, nhà họ Chu giúp tr nom mọi cũng yên tâm.
Uyển Bảo cũng là một tiểu bận rộn, nàng chạy chạy lại giữa thôn, núi và huyện, mỗi ngày đều bận rộn kh ngớt.
M đệ Nhan Th Văn và Lý T Hiền ba năm nay vẫn luôn học ở huyện học, chỉ còn một tháng nữa là đến ngày thi tú tài.
Lần này bốn đệ Nhan Th Văn và Lý T Hiền đều sẽ tham gia.
Còn nhị nhi tử Chu Chí Hỉ của cả Uyển Bảo là Chu Lâm Trung, đại nhi tử Chu Chí An và nhị nhi tử Chu Chí Lạc của hai Chu Lâm Thành, lần này đều sẽ tham gia.
M đứa trẻ nhà họ Chu nhập học muộn hơn m Nhan Th Văn một năm...................
Chưa có bình luận nào cho chương này.