Năm Đói Kém Nhặt Được Phúc Bảo, Ngày Ngày Không Lo Thiếu Ăn
Chương 26:
đang bán nước
Đợi khi đám đại hán ngoài thôn tới đầu làng, thôn trưởng đã dẫn theo trai tráng trong thôn vội vàng đến nơi.
Lý Vĩnh Quý giả vờ khách sáo về phía các đại hán,
“Chào hỏi chư vị hảo hán!
Bỉ nhân họ Lý, là thôn trưởng của Đào Nguyên Thôn. Chư vị tr vẻ lạ mặt, kh hay đến thôn ta là để thăm thân hay thăm bạn bè.
trong thôn ta đều quen biết, nếu chư vị muốn tìm ai, ta thể giúp chư vị gọi.”
Trong khi thôn trưởng đang nói chuyện, những dân bên cạnh đã cầm sẵn vũ khí trong tay: xẻng sắt, cuốc, d.a.o chặt củi…
Những đại hán từ ngoài thôn đến th tư thế của dân làng thì nhíu mày. Đại hán số một đầu bước lên một bước Lý Vĩnh Quý,
“Thôn trưởng, lần này mạo đến đây thực sự là bất đắc dĩ…”
Đại hán số hai bên cạnh trực tiếp nói với vẻ sốt ruột,
“Đại ca, nói nhiều lời vô ích với bọn họ làm gì?
Trực tiếp nói với bọn họ là chúng ta đến l nước kh được !
Chúng ta nghe ta nói, trong thôn này m cái giếng nước, dựa vào đâu mà chúng ta một bát nước cũng kh , còn bọn họ lại nước uống kh hết?
Nếu thức thời thì hãy để chúng ta hàng ngày đến l nước, nếu kh thì chúng ta sẽ tập trung tất cả những nạn dân gần đây lại, mọi cùng nhau chiếm l cái thôn này!
Ta kh tin một cái thôn thể đánh lại hàng trăm hàng ngàn nạn dân của chúng ta ?
Trước đây ta đã nói, chúng ta nên tập hợp lại một lần, chiếm l thôn, giếng sẽ là của chúng ta.
Đại ca ngài cứ nhất quyết đòi tiên lễ hậu binh…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nam-doi-kem-nhat-duoc-phuc-bao-ngay-ngay-khong-lo-thieu-an/chuong-26.html.]
Ánh mắt Lý Vĩnh Quý lạnh . Xem ra hôm nay chuyện này kh thể giải quyết êm đẹp được .
Mặc dù đối phương nói tự tin, nhưng Lý Vĩnh Quý một chút cũng kh lùi bước, kh chuẩn bị nhượng bộ một bước nào, trực tiếp lạnh lùng nói,
“Lão phu vốn nghĩ chư vị đến là khách, kh ngờ lại là cường đạo thổ phỉ. Nếu đã như vậy, chúng ta cũng sẽ kh khách khí.
Ta nói trước ều xấu, thôn này là nhà của dân làng Đào Nguyên Thôn chúng ta qua bao thế hệ, thôn kh thể nhường, giếng nước càng kh thể nhường.
Nếu chư vị muốn liều mạng, chúng ta nhất định sẽ phụng bồi đến cùng!”
Bây giờ là năm mất mùa, một số thôn làng xung qu đã tha hương cầu thực, nhưng cũng một số thôn đang cố gắng trụ vững.
Dù thì ra ngoài tha hương cũng là thập tử nhất sinh, nếu ở quê hương thể tìm được một tia hy vọng sống sót, ai lại chọn rời bỏ quê hương chứ.
Những kh ra ngoài tha hương đã đang vật lộn trong cảnh thập tử nhất sinh, bây giờ nếu những này biết Đào Nguyên Thôn nước, thì họ chắc c sẽ đến cướp đoạt.
Về ểm này, Lý Vĩnh Quý đã sớm nghĩ tới, m ngày nay vẫn luôn suy nghĩ đối sách.
Đáng tiếc là vẫn chưa nghĩ ra được cách giải quyết dứt ểm.
vẫn luôn dặn dò dân làng giữ bí mật về chuyện nước, nhưng cũng biết câu “trên đời kh bức tường nào kh lọt gió”.
cũng chưa từng nghĩ chuyện này sẽ được giữ bí mật mãi mãi, chỉ nghĩ là kéo dài thời gian một chút, để họ thể nghĩ cách đối phó.
Kh ngờ tin tức đã bị lộ nh đến vậy, kh nghi ngờ gì nữa, chuyện này chắc c là do dân làng trong thôn tiết lộ ra ngoài.
Đợi chuyện này qua , uy nghiêm thôn trưởng của cũng nên được thể hiện một chút, nếu kh mọi lại tưởng là thôn trưởng bù .
Lời Lý Vĩnh Quý vừa dứt, toàn bộ th niên trai tráng sau lưng liền cầm “vũ khí” hung hăng về phía đám đại hán đối diện.
Những đại hán này kh là dân làng bản địa gần đây, họ chỉ là những tha hương cầu thực từ phía Bắc đến.
Hôm nay gặp một bà lão, vô tình nghe bà lão bán nước trên phố, còn nói thôn của họ nhiều nước, nên họ đã theo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.