Năm Đói Kém Nhặt Được Phúc Bảo, Ngày Ngày Không Lo Thiếu Ăn
Chương 50: Uyển Bảo vào thành
Nhà họ Nhan kh gia súc, đừng nói nhà họ Nhan, ngay cả toàn bộ thôn Đào Nguyên cũng kh gia súc.
Họ bình thường cày c đều dùng sức , lên phố chợ phiên cũng đều bộ.
Đây cũng là lý do tại bọn trẻ trong nhà đã lớn như vậy mà còn chưa từng lên phố bao giờ.
Bình thường trong nhà chuyện gì cần trấn,
đều là lớn trong nhà dậy sớm bộ, cuộc sống vốn đã khó khăn ai cũng kh tiền nhàn rỗi để dẫn con cái dạo phố.
Huống hồ lớn trong nhà ra ngoài phố, mỗi lần về đều tay xách nách mang, cũng kh thời gian quản con cái.
Cả thôn Đào Nguyên những đứa trẻ từng chợ phiên đều đếm trên đầu ngón tay, Nhan Th Văn mười ba tuổi cũng là lần đầu tiên .
Chiếc xe kéo tay mà Uyển Bảo ngồi là do Nhan Phú Minh kéo, số thịt heo rừng đặt trên đó được Trần Nhị dùng một tấm ga giường cũ che lại.
Uyển Bảo ngồi ở phía càng xe, Nhan Th Văn và Chu Quế Trân bộ bên cạnh xe.
Chu Quế Trân số thịt trên xe chút lo lắng,
“Phu quân, hôm nay trời cũng kh còn sớm nữa, thịt của chúng ta bán hết được kh?”
Nhan Phú Minh lên trời,
“Chắc kh đâu, hôm nay trời khá mát mẻ, hơn nữa tối qua ta đã treo thịt xuống giếng , thịt của chúng ta tươi.
Thịt heo rừng cũng coi như là sơn hào hải vị, thành phố ưa chuộng món này, chúng ta đến đó bán rẻ hai văn tiền chắc kh khó bán đâu.”
Chu Quế Trân gật đầu,
“Được , hôm nay chúng ta đưa bọn trẻ cùng, lát nữa xử lý thịt xong nh một chút, cũng thể đưa chúng dạo một lát.”
Cả nhà vừa trò chuyện vừa , đường hơn một c giờ chẳng m chốc đã tới.
Khi họ đến nơi đã là giữa buổi sáng, lúc này trên phố qua lại khá đ.
Thế nhưng khu chợ rau quả đã qua thời ểm cao ểm, các hộ dân sống trong huyện thành thường đến chợ từ sáng sớm để mua thức ăn.
Nhan Phú Minh đám thưa thớt ở cổng chợ cũng kh khỏi nhíu mày:
“E rằng hôm nay chúng ta đến hơi muộn , nhưng kh , cứ thử bán xem . Nếu thật sự kh được thì đành bán giảm giá cho quầy thịt heo vậy.”
“Giảm giá?” Uyển Bảo nghe cha nàng lại định bán giảm giá thì chút kh vui:
“Cha, giảm giá thì lỗ nặng lắm, sẽ mất nhiều bánh bao nhân thịt đó.”
Nhan Th Văn cũng cảm th bán giảm giá hơi thiệt thòi:
“Đúng vậy cha, con th trên phố vẫn còn nhiều . Con nghe gia gia nói buôn bán rao hàng, hay là chúng ta rao một chút .”
Nửa con heo kia trong nhà đã bán giảm giá , nếu nửa con này mà cũng bán giảm giá thì chẳng thu được bao nhiêu bạc.
Đó là c sức nhọc nhằn của nhị thúc chúng ta khiêng từ trên núi về đó.
Nhan Phú Minh th nữ nhi và nhi tử đều hăm hở muốn thử, sảng khoái đáp lời:
“Được thôi, vậy thì cứ rao .”
Nhan Phú Minh vừa nói vừa tìm một vị trí thích hợp để đặt xe đẩy xuống, Chu Quế Trân vội vàng vén một góc tấm vải che thịt lên.
Bán đồ thì dù cũng cho ta th món đồ tr như thế nào chứ, nếu kh thì bán được?
Uyển Bảo th quầy thịt nhà đã bày xong, lập tức chống nạnh đứng trước quầy cất cao giọng nói:
“Bán thịt đây, thịt heo rừng tươi ngon đây! lớn ăn vào tinh thần sảng khoái, già ăn vào hồng quang đầy mặt kh đau lưng mỏi gối, trẻ nhỏ ăn vào kh bệnh kh tật th minh hơn ....................”
Th rao hàng khí thế, Nhan Th Văn kh màng đến việc đỏ mặt cũng lớn tiếng rao lên.
Những bán hàng trên phố thường chỉ lặng lẽ bày hàng ở đó, chỉ duy nhất nhà Uyển Bảo là rao hàng ồn ào như vậy.
Con ai cũng tính tò mò, những qua lại trên đường th quầy hàng của họ náo nhiệt như vậy, lập tức chạy đến hỏi:
“Tiểu cô nương, thịt của các ngươi tươi kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nam-doi-kem-nhat-duoc-phuc-bao-ngay-ngay-khong-lo-thieu-an/chuong-50-uyen-bao-vao-th.html.]
“Dì ơi, dì xem thịt nhà cháu tươi roi rói đây này, đây là thịt heo rừng nguyên chất đó ạ.
Mới tối qua được khiêng từ trên núi xuống.”
Dì ư?
Nhan Phú Minh nhướng mày, phu nhân trước mắt tuổi tác cũng trạc mẫu thân y.
Con gái y gọi một tiếng ‘dì’, đã khiến đối phương vui mừng khôn xiết:
“Ôi chao, tiểu oa nhi này mà khéo ăn nói thế, ta thể làm nãi nãi của con đó.”
Uyển Bảo ngây thơ đối phương:
“Kh đâu ạ, cháu th dì trẻ và xinh đẹp mà.
Dì ơi dì muốn mua thịt kh?
Thịt heo rừng tươi ngon đó ạ.”
Phu nhân gật đầu với tâm trạng cực kỳ vui vẻ:
“Cũng lâu ta chưa được ăn thịt heo rừng, mua hai cân , thịt này của các ngươi bao nhiêu tiền một cân vậy?”
“Mười lăm văn một cân ạ, dì muốn thịt mỡ hay thịt nạc hơn ạ?” Nhận được ánh mắt ra hiệu của Uyển Bảo, Nhan Phú Minh vội vàng tiến đến tiếp đãi khách hàng.
khách hàng đầu tiên thì sẽ khách hàng thứ hai, chẳng m chốc nửa con heo đã được xử lý xong xuôi.
Ngày hôm nay số thịt heo này thể bán thuận lợi, c lao của hai đứa trẻ là kh hề nhỏ.
Nhan Phú Minh trực tiếp đếm cho mỗi đứa trẻ mười đồng tiền đồng:
“Hôm nay hai đứa thể hiện tốt, đây là phần thưởng cho các con, lát nữa muốn ăn gì thì cứ tùy ý mua.”
“Đa tạ cha.” Uyển Bảo vui vẻ nhận l tiền bạc.
Còn Nhan Th Văn thì lại đẩy số tiền Nhan Phú Minh đưa trả lại:
“Cha, con lớn kh cần mua đồ ăn vặt, cha cứ mua cho đệ đệ và .”
Nhan Th Văn là đứa trẻ lớn nhất trong nhà vốn dĩ luôn hiểu chuyện, lớn trong nhà cũng thường bỏ qua y, nhưng Chu Quế Trân làm mẹ thì vẫn luôn th rõ.
Đều là con , nàng vốn kh muốn để bất kỳ đứa nào chịu thiệt thòi, Chu Quế Trân giật l mười văn tiền Nhan Th Văn vừa đẩy trả từ tay Nhan Phú Minh đặt vào tay y:
“Th Văn, cầm l .
Trong mắt cha mẹ, con vĩnh viễn là đứa trẻ, tuy con là lớn nhất nhưng con và cũng là lần đầu tiên vào thành.
Thích gì muốn ăn gì thì cứ mua, mẹ biết con hiểu chuyện, con yên tâm cha mẹ đã sinh ra các con thì sẽ cố gắng hết sức nuôi dạy các con nên .
Chuyện học đường con đừng áp lực trong lòng, chọn con học đường đầu tiên là vì con lớn tuổi nhất, hai là vì con th minh nhất.
gia gia con nói những thứ biết đã kh thể dạy con được nữa , con th minh học nh, đợi đến học đường hãy chăm chú nghe phu tử giảng bài, về nhà lại dạy đệ đệ .
Nếu để các đệ đệ khác , chúng chắc c sẽ kh hiểu được.
Vì vậy con đừng áp lực trong lòng, con đến học đường chỉ cần chuyên tâm nghe giảng chuyên tâm học kiến thức là được, những thứ khác kh cần con bận tâm.”
“Đa tạ nương, hài tử đã rõ.”
Chẳng trách ta nói hiểu con kh ai bằng mẹ, Nhan Th Văn từ khi biết nhà sẽ cho học đường đã bắt đầu băn khoăn.
Y luôn cảm th là đại ca nên nhường nhịn các đệ đệ bên dưới, suất học này cũng nên dành cho các đệ đệ.
Thế nhưng y thực sự muốn đọc sách, nên trong lòng y vô cùng mâu thuẫn.
Y vốn cho rằng nỗi băn khoăn này của kh ai biết, kh ngờ nương y lại đoán ra.
Uyển Bảo tiền đồng trong tay thì vui, nàng dắt tay Nhan Th Văn lo qu các quầy hàng rong bên đường, mãi vẫn kh quyết định được.
Chẳng cách nào khác, nhà nàng đ quá, nàng muốn tặng mỗi một món đồ, cuối cùng băn khoăn mãi chỉ thể bỏ một văn tiền mua ba b hoa lụa, một b màu hồng phấn nàng tự cài, một b màu hồng cánh sen tặng nương nàng, một b màu nâu cà phê tặng nãi nãi nàng.
Chín văn tiền còn lại, Uyển Bảo lại mua m viên kẹo rẻ nhất mỗi trong nhà một viên, số còn lại toàn bộ mua bánh bao nhân rau.
Chưa có bình luận nào cho chương này.