Năm Đói Kém Nhặt Được Phúc Bảo, Ngày Ngày Không Lo Thiếu Ăn
Chương 6:
Muốn mua một con dê l sữa cho Uyển Bảo
Nhan Đại Xương trực tiếp nhấc chân bước vào, “Vĩnh Quý, Vĩnh Quý, ta tôn nữ !”
Nghe th tiếng Nhan Đại Xương, Lý Vĩnh Quý thôn trưởng vội vàng đứng dậy ra cửa. Khi th đứa bé trong lòng Trần Nhị , y ngẩn một lát, “Nhan đại tẩu, nhà nàng thật sự nhặt được một đứa bé ?”
Trần Nhị gật đầu, “Đúng là nhặt được, là một bé gái, Th Văn nhà ta nhặt được ở hậu sơn.....”
Nhan Th Văn lại kể lại toàn bộ quá trình nhặt được đứa bé, Lý Vĩnh Quý nghe xong trầm mặc một lát, “Nhan đại ca, Nhan đại tẩu, hai thật sự là tấm lòng cao thượng, thể nhặt một đứa bé vào lúc này đều cần nhiều dũng khí. Nhưng ta tin rằng vì hai đã nhặt thì chắc c sẽ chăm sóc tốt cho nó, chuyện đăng ký hộ khẩu cứ giao cho ta, ngày mai ta sẽ làm ngay.”
Lý Vĩnh Quý nói xong nhướn mày, “Đại tẩu ôm đứa bé đến đây chuyện gì kh?”
Trần Nhị gật đầu, “Ta cũng kh qu co nữa, đứa bé này từ khi sinh ra đến giờ còn chưa ăn được một miếng gì, vừa nãy ở nhà cho nó uống chút nước, nhưng đứa bé chỉ uống nước cũng kh được, nên ta mới nghĩ ôm đến đây xem Kim Châu thể giúp cho nó b.ú một ngụm kh.”
Trần Nhị liếc Nhan Th Văn, Nhan Th Văn ý tứ đưa lên cái túi đựng lương thực, “Cái này là để bồi bổ cho thẩm thẩm.”
Tức phụ thôn trưởng Vương Kim Châu đưa đứa nữ nhi nhỏ trong lòng cho mẹ chồng, sau đó đón l đứa bé từ tay Trần Nhị , "Thẩm à, nhà thẩm nhiều con , số lương thực này là khẩu phần ăn m ngày của nhà thẩm đó, mau cầm về . Chúng ta đâu ngoài, khi nào đứa bé cần b.ú thì ôm đến là được. Hoặc là thẩm cứ đặt nó ở chỗ ta đây......”
Chưa kịp đợi Vương Kim Châu nói hết, Nhan Đại Xương đã vội vã nói, “Nhà nàng cũng ba đứa trẻ, cũng khá bận rộn , đặt thêm một đứa bé ở đây kh thích hợp, vẫn là khi nào cần thì hãy ôm đến .”
Vương Kim Châu cười cười, “Nhan đại bá, ta th là kh nỡ xa tiểu tôn nữ nhà thì ?”
Nhan Đại Xương ngượng ngùng gãi gãi đỉnh đầu, “Ha ha! Kh đâu....”
Vương Kim Châu cười cười ôm Uyển Bảo trở về phòng, lúc này Nhan Th Uyển đã đói đến nỗi ngay cả sức để khóc cũng kh còn. Nàng cảm th sắp trở thành một đứa bé vừa mới sinh ra đã c.h.ế.t đói . Nàng sắp c.h.ế.t đói , ai tới cứu nàng đây...
Đinh!
Trong đầu Nhan Th Uyển vang lên một tiếng nh, một căn phòng sạch sẽ đến kh tưởng xuất hiện trong tâm trí nàng, bên trong căn phòng nhiều thiết bị kỳ lạ. Nàng ngơ ngác những cỗ máy đó, trong đầu lập tức hiện lên tên gọi và cách sử dụng của chúng. Đồng thời, trong đầu nàng còn nhảy ra nhiều kiến thức y học...
Ngay lúc nàng muốn rõ hơn, đột nhiên cảm th nhét một thứ mềm mại vào miệng nàng. Mũi cũng ngửi th một mùi sữa thơm dễ chịu, Nhan Th Uyển lập tức nhận ra thứ đang được nhét vào miệng là gì. Khuôn mặt nhỏ của nàng đỏ ửng, đột nhiên cảm th hơi ngượng ngùng. Kh biết tại nàng luôn cảm th việc b.ú sữa như thế này thật đáng xấu hổ. Nhưng trước mặt sự sống c.h.ế.t thì thể diện dường như chẳng còn quan trọng chút nào, Nhan Th Uyển dứt khoát nhắm mắt lại, bất kể ba bảy hai mốt, há to miệng b.ú l b.ú để.....
Vương Kim Châu đứa trẻ gầy gò trong lòng bắt đầu b.ú sữa, dịu dàng cười cười, “Ngoan thật! Gọi là Uyển Bảo đúng kh, Uyển Bảo nhà chúng ta lớn lên thật đẹp. Tuy con vừa sinh ra đã bị thân mẫu vứt bỏ, nhưng thể được nhà họ Nhan nhặt về cũng coi như là phúc khí của con. Nhà họ Nhan tuy nghèo, nhưng đều là tốt, sau này Uyển Bảo của chúng ta sẽ là tiểu bảo bối trong lòng bàn tay của mọi nhà họ Nhan.”
Uyển Bảo đang cố gắng ăn, nàng toe toét miệng, ừm! Nghe vẻ những nhà mới của nàng cũng kh tệ lắm.
“Hắt xì!”
Trẻ sơ sinh vừa mới sinh ra sức ăn kh lớn, Uyển Bảo vừa ăn được m miếng đã ngáp muốn ngủ. Vương Kim Châu thành thạo bế nàng thẳng đứng trên vai, nhẹ nhàng vỗ m cái vào lưng nàng.
“Ợ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nam-doi-kem-nhat-duoc-phuc-bao-ngay-ngay-khong-lo-thieu-an/chuong-6.html.]
Đợi Uyển Bảo ợ một tiếng thật khéo léo, Vương Kim Châu mới đặt Uyển Bảo xuống từ vai.
Khi đoàn nhà họ Nhan ôm Uyển Bảo đã ăn no ngủ say trở về, trên tay vẫn cầm cái túi lương thực vừa mang . Nhà họ Lý biết số lương thực này thể là khẩu phần ăn m ngày của nhà họ Nhan, nói gì cũng kh chịu nhận. Cuối cùng kh còn cách nào, bọn họ đành ghi nhớ ân tình này, mang theo lương thực ôm đứa bé về nhà.
Một bên khác, Nhan Phú Minh đã khắp trấn Nam Phong m lượt , nhưng chợ gia súc hoàn toàn kh ai bán dê. Đừng nói là dê, ngay cả bất kỳ con vật nuôi nào cũng kh , Nhan Phú Minh lại lần nữa đến trước mặt lão đại tr coi chợ gia súc, “Đại gia, thật sự kh dê cái ? thể giúp ta hỏi thăm một chút được kh? Nhà ta vừa một cô nữ nhi nhỏ, nhưng hoàn toàn kh sữa nên ta muốn mua một con dê cái cho nữ nhi ta uống sữa. Kh sữa nữ nhi ta chắc c sẽ kh sống nổi.”
Lão đại khẽ thở dài, “Ai! Ta biết ngươi cần sữa dê cứu mạng, nhưng kh bán thì ta cũng hết cách. Năm nay làm ăn kh tốt, việc kinh do ngày càng khó khăn. Chợ của chúng ta đã ngừng hoạt động một thời gian , chủ chợ đều đã dẫn gia đình về phương Nam cả .”
Ngày khô hạn thế này căn bản kh cỏ x, làm nuôi dê được? Ta đã hơn một năm kh th con dê sống nào."
Nhan Phú Minh nghe vậy liền sốt ruột, "Vậy làm đây? Con gái ta còn đang chờ sữa."
Lão đại gia nhướng mày, "Nghe nói trong núi nai cái cũng thể cho sữa, hơn nữa còn tốt hơn sữa dê....."
Nai cái? "Đa tạ, lão đại gia!" Nhan Phú Minh liền cất bước chạy ra khỏi trấn về nhà.
Quãng đường hơn mười dặm Nhan Phú Minh cố sức chạy về nhà chẳng m chốc.
Nhan Đại Xương nghe nói kh mua được dê cũng sốt ruột, "Vậy làm ? Kh dê thì Uyển Bảo nhà ta ăn gì?
Một hai lần nhờ Kim Châu cho b.ú còn được, chứ nhiều lần quá ta chắc c sẽ ý kiến.
Dù con cái nhà ta cũng kh lớn, trong năm tai ương này, đứa trẻ thể sống được hoàn toàn nhờ sữa mẹ đẻ.
Than ôi! Uyển Bảo nhà ta làm đây?"
Trần Nhị thở dài một tiếng, "Kh được thì đành cho ăn cháo bột thôi, Phú Minh con chạy thêm chuyến nữa mua bột mì trắng."
Nhan Phú Minh nghiêm túc cha mẹ, "Mẫu thân, con muốn Dã Lang Pha!"
"Cái gì?" Nhan Đại Xương bật dậy đứng thẳng, "Kh được, Dã Lang Pha kh thể ! Quá nguy hiểm!"
"Phụ thân!" Nhan Phú Minh nghiêm túc cha, "Đại hạn đã lâu như vậy, cỏ x chẳng th m cọng, giờ căn bản kh ai nuôi dê.
Muốn tìm một con dê cái cho sữa quả thực khó như lên trời.
Nhi tử chỉ nghĩ vào núi thử vận may, nói kh chừng thể tìm được dê hoang, trâu hoang hoặc nai hoang sữa, thực sự kh được thì lợn rừng cũng thể."
Uyển Bảo đang giả vờ ngủ liền vội vàng lắc đầu:
Sữa dê, sữa bò thậm chí sữa nai nàng đều thể chấp nhận, nhưng bảo nàng uống sữa lợn thì nàng chắc c sẽ nôn ra..
Chưa có bình luận nào cho chương này.