Năm Đói Kém Nhặt Được Phúc Bảo, Ngày Ngày Không Lo Thiếu Ăn
Chương 9: Nhan Phú Minh Bị Hổ Chê Bỏ ---
Trên Dã Lang Pha, Nhan Phú Minh đang gian nan tiến bước.
Bởi vì vùng núi này qu năm kh đặt chân tới, cỏ dại và cây bụi đều cao hơn đầu .
Nhan Phú Minh tay cầm một cây đao chặt củi, vừa vừa chú ý đến những bụi cây lộn xộn dưới chân.
Đột nhiên một con thỏ hiếu kỳ chạy đến bên cạnh , Nhan Phú Minh con thỏ ngây ngô kia mà vô cùng kinh hỉ.
Xem ra Dã Lang Pha này quả thật nhiều động vật. Nhan Phú Minh vừa định bắt thì đã th con thỏ chạy mất.
kh đuổi theo con thỏ đến cùng, mục tiêu của hôm nay là dê hoặc hươu. Nhan Phú Minh quyết định tìm trước.
Lâu nay kh mưa lớn, vậy mà Dã Lang Pha này dường như kh hề dấu hiệu khô hạn. Nhan Phú Minh nghĩ chắc c nơi đây kh thiếu nước.
Cứ thế về phía trước, chưa được bao xa Nhan Phú Minh đã nghe th một tiếng động lạ.
vội vàng tìm một cây đại thụ nh chóng trèo lên.
Vừa trèo lên thân cây, liền th ba con lợn rừng to lớn lảo đảo chạy tới.
Hai con lợn rừng lớn bờm dài và răng n cũng dài, chúng lao thẳng về phía Nhan Phú Minh.
Cũng may Nhan Phú Minh đủ nh, nếu kh thì vừa vào núi đã thể bị lợn rừng húc chết.
lại nh chóng trèo lên một đoạn nữa, đến khi xác định lợn rừng kh thể chạm tới , mới dừng lại.
Nhan Phú Minh vốn nghĩ lợn rừng kh húc được thì sẽ tự bỏ .
Chẳng ngờ, lợn rừng kh những kh mà còn nằm xuống dưới gốc cây đại thụ, bày ra vẻ như muốn đối đầu với đến cùng.
Lợn rừng con kỳ lạ trên cây chút buồn bực. Nó vốn đang ngủ trong hang của , đột nhiên ngửi th một mùi hương vô cùng yêu thích, vì vậy chúng liền chạy tới.
Nó chỉ muốn ngửi mùi hương trên những con này mà thôi...
Uyển Bảo đang say ngủ đột nhiên mở mắt. Nàng kh biết vì đột nhiên một giấc mơ, dường như lại kh mơ, cứ như thể những hình ảnh đó ép thẳng vào đầu nàng...
Phụ thân nàng bị lợn rừng dọa sợ trèo lên cây .
Quan trọng là tư tưởng của con lợn rừng kia, nàng lại thể đọc được!
Phát hiện này khiến Uyển Bảo vô cùng kinh ngạc. Kiếp trước nàng tuy duyên với động vật, nhưng từ trước đến nay chỉ là thẳng vào mắt chúng, chưa từng nghe hiểu chúng nói gì.
Nàng liếc mái nhà lợp ngói thưa thớt ánh sáng, cái nhà này quả thật quá nghèo.
Đừng nói đến việc kh gia cầm súc vật, lại ngay cả một con chuột cũng kh .
Nàng vốn muốn tìm một con vật để thử, nhưng tiếc là chẳng gì.
Nghĩ đến cảnh tượng vừa mơ th, dường như ba con lợn rừng đang c chừng phụ thân nàng dưới gốc cây.
Lão cha nàng căn bản kh biết lợn rừng kh ác ý với . đôi chân run rẩy của thì biết, phụ thân nàng bị dọa kh nhẹ.
Nàng thầm niệm: Nếu lợn rừng thể tự rời thì tốt biết m. Phụ thân vì nàng mới vào núi, nàng kh muốn còn nhỏ tuổi đã mất cha.
Điều Uyển Bảo kh biết là, nàng vừa niệm xong, ba con lợn rừng vốn đang ngủ ngáy dưới gốc cây, liền tiếc nuối liếc lên cây một cái, nghênh ngang theo đường cũ rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nam-doi-kem-nhat-duoc-phuc-bao-ngay-ngay-khong-lo-thieu-an/chuong-9-nhan-phu-minh-bi-ho-che-bo.html.]
Nhan Phú Minh vốn đang sốt ruột chờ đợi trên cây, th lợn rừng liền nh nhẹn trèo xuống.
Chỉ là vừa được một đoạn kh xa lại th một đàn chim kỳ lạ. Những con chim này đủ màu sắc, tr đẹp.
Điều khiến kinh ngạc là những con chim này cứ vây qu hót líu lo kh ngừng.
Như thể đang bàn tán ều gì đó, khiến Nhan Phú Minh nhớ đến đám phụ nhân trong thôn hay thích nói chuyện thị phi.
đột nhiên cảm th đám chim này hình như cũng giống đám phụ nhân kia đang bàn tán về .
Tuy nhiên, chỉ là vài con chim mà thôi, cũng kh để ý đến chúng mà tiếp tục lên đường.
Đột nhiên trượt chân, Nhan Phú Minh ngã lăn ra đất. kh màng đầu gối bị cành cây cứa rách, càng kh để ý đến quần áo bị cành cây làm rách, vội vàng bật dậy, chuẩn bị đứng lên tiếp tục tìm dê.
vừa ngẩng đầu lên đã sợ đến toát mồ hôi lạnh...
Hổ ư?
Nếu kh nhầm thì con vật vằn đen vàng với chữ "Vương" trên trán kia chính là hổ.
Hổ này thể ăn thịt , cho dù Nhan Phú Minh gan lớn đến m cũng bị dọa kh nhẹ.
cảm th lẽ sẽ bỏ mạng tại đây. kh hối hận vì đã chuyến này, chỉ là chút tiếc nuối vì chưa tìm được lương thực cho nữ nhi .
Uyển Bảo đói đến hoảng loạn, đang định tự thôi miên ngủ thêm một lát, đột nhiên trong đầu lại hiện lên một hình ảnh, phụ thân nàng hình như gặp hổ .
Phản ứng đầu tiên của nàng là nguy hiểm, nàng vội vàng muốn hét lớn, nhưng nàng quên mất là một hài nhi, cuối cùng tiếng hét lớn biến thành tiếng khóc oa oa.
Nghe th tôn nữ bảo bối khóc, Trần Nhị vội vàng đặt việc đang làm xuống đến ôm l nàng.
Uyển Bảo ngừng khóc trong sự uất ức. Nhớ lại chuyện con lợn rừng vừa nãy, xem ra nàng thật sự thể nghe hiểu tâm tư của động vật.
Thế là nàng thử dùng ý niệm nói với con hổ:
"Phụ thân ta sẽ kh làm hại ngươi đâu, cũng xin Hổ Đại vương đừng làm hại phụ thân ta."
Bên này, Nhan Phú Minh bị hổ dọa sợ đến mềm cả chân. con hổ há cái miệng rộng như chậu máu, muốn chạy nhưng tiếc rằng chân mềm, lòng mà kh lực.
Con hổ l.i.ế.m một cái lên mặt , thể cảm nhận rõ ràng những chiếc gai ngược trên lưỡi hổ...
Ngay khi nghĩ sắp tiêu đời thì con hổ lại dừng lại. Hổ liếc Nhan Phú Minh một cái, nghênh ngang bỏ .
rõ sự ghét bỏ trong mắt con hổ.
Nhan Phú Minh sững sờ. Ý gì đây? Nó ghét thịt quá hôi ?
Nghĩ lại thì cũng . Vì thiếu nước nên đã nhiều ngày kh tắm rửa . Chẳng ngờ, trên hôi đến mức ngay cả hổ cũng chê bai.
Haiz!
Chê thì chê , dù cũng nhặt về được một cái mạng, chỉ cần nương tử kh chê là được ...
con hổ rời , Nhan Phú Minh đứng dậy chuẩn bị tiếp tục về phía trước. Chỉ là vừa ngẩng đầu lên đã th một đàn hươu hoang chạy về phía .
Nhan Phú Minh ngây ra, ý gì đây?
Tự dâng tới ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.