Năm Đói Kém Nhặt Được Phúc Bảo, Ngày Ngày Không Lo Thiếu Ăn
Chương 95: Tiểu Hổ, mau đến đuổi ta này
Lưu phu tử ngừng một chút,
“C tử định tương lai.............”
Ngô Hi giơ tay ngắt lời Lưu phu tử,
“Giang sơn Đ Lâm quốc vốn thuộc về đại ca, cũng là của Kỳ nhi. Tương lai nếu thành sự, ta nhất định sẽ đón về. Tương lai nếu kh thành sự, ta mong vĩnh viễn làm hài tử nhà họ Nhan.”
Chớp mắt ba năm trôi qua, Uyển Bảo sáu tuổi đã cao hơn ba năm trước nhiều.
“Tiểu Hổ, mau đến đuổi ta này.”
Sau ba năm nỗ lực, khinh c của Uyển Bảo cũng đã luyện đến mức lô hỏa thuần th, kh thể nói là thân nhẹ tựa én nhưng cũng thể thoăn thoắt xuyên qua rừng cây. Giờ đây Vân lão cũng đã biết thú duyên biến thái của đồ nhi nhà , bình thường nàng chơi đùa trong núi cũng kh còn lo lắng về sự an nguy của nàng nữa.
Tuy nhiên cũng chỉ giới hạn ở khu vực hậu sơn Đào Nguyên thôn, những nơi xa hơn thì kh thể được. Dù , dãy núi đó rốt cuộc lớn đến mức nào y vẫn chưa nắm rõ. Vạn nhất Uyển Bảo thật sự lạc trong núi thì y sẽ tổn thất lớn . Nếu muốn tìm một đồ nhi khác nguyện ý phụng dưỡng y, lại còn khiến y yêu thích thì kh dễ dàng gì. Khó khăn lắm mới bắt được một đứa, tuyệt đối kh thể để lạc mất.............
Đợi Uyển Bảo từ trong rừng ra, Vân lão trực tiếp đưa cho nàng một quyển thủ trát đã ngả vàng,
“Đây là thứ ta mò được từ m quyển sách nát khi lần này về cốc. Nghe nói là do lão tổ t từng lưu lại. Bên trên toàn là những chứng bệnh nan y, con cầm về xem xét thật kỹ .”
“Vâng, sư phụ. cứ yên tâm, con nhất định sẽ kh lười biếng đâu ạ.” Uyển Bảo cẩn thận lật xem một chút, sau đó cẩn thận cất .
Gi của thủ trát vừa chạm vào đã gần như nát vụn, tr cổ xưa. Uyển Bảo đối với nó vô cùng cẩn trọng. Trung y vốn bác đại tinh thâm, những thứ lão tổ t lưu lại nhất định vô cùng quý giá, tuyệt đối kh thể để nó bị hư hại trong tay nàng.
Vân lão lại l ra một ít bạc đưa cho Uyển Bảo,
“Này, đều là của đại cô nương sáu tuổi đó. Lần này đến huyện thành mà dạo cho kỹ, mua hai bộ váy áo thật đẹp. Con xem con kìa, cứ ăn mặc như một nam hài tử, chút nào cũng kh ra dáng thục nữ.”
Vân lão khinh bỉ liếc chiếc áo khoác và quần mà Uyển Bảo đang mặc.
Uyển Bảo cúi đầu y phục của ,
“Sư phụ, th con cả ngày đào thuốc bắt chim trong núi thích hợp mặc váy kh ạ?”
“Hừ!” Vân lão hừ lạnh một tiếng,
“Con kh đào thuốc bắt chim trong núi cũng chưa th con mặc váy bao giờ. Trước kia ta còn tưởng m nữ oa oa ở thôn làng quê này kh mặc váy chứ. Thế nhưng hôm qua ta th tôn nữ của thôn trưởng, mặc chiếc váy nhỏ, thùy mị đáng yêu, đẹp kh thể tả được. Con xem con cũng kh xấu, mặc y phục nữ nhi chắc c sẽ đẹp.”
vẻ mặt tha thiết của sư phụ nhà , Uyển Bảo bất lực gật đầu,
“Con biết . Ngày mai con sẽ mặc váy áo do mẫu thân may, đồ nhi của sư phụ tuyệt đối kh thể thua kém khác được. Sư phụ, con xuống núi đây. và Bạch thúc cùng Tiểu Hổ ngoan ngoãn ở nhà tr nhà nhé, đợi con về sẽ mang đồ ăn ngon cho mọi . À sư phụ, gia gia con nói nhà sắp xây nhà lớn , muốn xây cho và Bạch thúc một cái sân nhỏ ngay cạnh nhà con, đến lúc đó và Bạch thúc cứ dọn sang ở. Bình thường cứ sang nhà con ăn cơm, cũng kh cần nổi lửa nữa. Chỉ là kh biết và Bạch thúc yêu cầu gì về căn nhà kh ạ?”
“Nhà con muốn xây nhà mới ?” Vân lão kinh ngạc Uyển Bảo,
“Đúng là nên xây nhà . Cái nhà đất của nhà con năm nào cũng sửa, năm nào cũng dột, nếu kh xây nữa ta e là nó sẽ sập mất. Hơn nữa đại ca con đã mười sáu tuổi , các ca ca khác cũng lớn cả, dù chưa thành thân thì cũng nên phòng riêng để ở. M gian nhà đất của nhà con quả thật kh đủ chỗ ở. Nhưng con mới sáu tuổi, ta thân là sư phụ lại dọn đến nhà con để con phụng dưỡng chúng ta, là kh thích hợp kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nam-doi-kem-nhat-duoc-phuc-bao-ngay-ngay-khong-lo-thieu-an/chuong-95-tieu-ho-mau-den-duoi-ta-nay.html.]
Uyển Bảo liếc mắt sư phụ nhà ................
Kh thích hợp ?
Nhưng nàng rõ ràng lại th tin tức từ trong mắt sư phụ nhà là:
Oa!
Rốt cuộc cũng phụng dưỡng , vui quá!
Ai! Lão già kiêu ngạo!
“Sư phụ, con là đồ đệ của , một ngày làm thầy cả đời làm cha, con phụng dưỡng là ều nên làm. Sớm muộn gì cũng phụng dưỡng, vậy chi bằng phụng dưỡng sớm một chút ạ. Dù giờ con còn chưa biết kiếm bạc. Con phụng dưỡng thì xuất bạc, già kiếm nhiều bạc như vậy kh tiêu, vạn nhất nó mốc meo thì kh tốt đâu ạ...............”
Đồ nhi phụng dưỡng y, y xuất bạc ?
Hình như cũng thích hợp.
Dù y hình như nhiều bạc, những chuyện bạc thể giải quyết được thì căn bản kh là chuyện gì lớn. Y và lão Bạch nấu cơm đều kh ngon, sau này dọn xuống núi trực tiếp ăn cơm ở nhà họ Nhan hình như cũng kh tệ. Thế là y đành miễn cưỡng gật đầu,
“Vậy được , đã con nhất định muốn phụng dưỡng vi sư, vậy vi sư đành miễn cưỡng đồng ý vậy. Nhà cửa ta kh yêu cầu gì, chỉ cần đủ chỗ ở là được. Chúng ta còn phơi thảo dược, sân cũng kh thể quá nhỏ, những thứ khác con cứ liệu mà làm . Này, ngân phiếu này cho phụ thân con dùng để xây nhà.”
Vân lão đưa cho Uyển Bảo một tờ ngân phiếu, Uyển Bảo qua lại đẩy về,
“Sư phụ, phụ thân và mẫu thân con nói, xây nhà thì nhà con sẽ xuất bạc ạ.”
Vân lão lắc đầu,
“Vậy thì kh được. Bọn họ thể nghĩ đến ta thì ta đã vui , còn thể để bọn họ xuất bạc chứ. Ta biết m năm nay nhà các con kiếm được chút bạc, nhưng nhà các con bốn năm đứa hài tử đang học, các ca ca con lớn sau này còn nhiều chỗ cần tiêu bạc. Ta thì khác, bạc của ta đều là của con, hơn nữa ta muốn kiếm bạc thì đơn giản hơn phụ thân con nhiều.”
“Vậy được ạ, vậy con xin nhận. Sư phụ cứ chờ mà ở nhà mới nhé.”
Uyển Bảo vốn kh kiểu cách. Dù sau này nàng cũng sẽ phụng dưỡng sư phụ, sư phụ bạc muốn l ra xây nhà thì nàng cũng kh thể từ chối được.
M năm nay xưởng đậu phụ ở nhà làm ăn phát đạt, ều kiện ngày càng tốt hơn. Hơn nữa muốn mở rộng xưởng đậu phụ, chỗ ở nhà kh đủ , muốn mở rộng thì chỉ thể xây lại. Sân nhà và phòng ốc đều quá cũ nát , cả nhà bàn bạc một phen, dứt khoát là xây lại luôn.
M năm nay, vì mối quan hệ với Uyển Bảo, Nhan Phú Minh và Chu Quế Trân đã sớm coi Vân lão và Bạch thúc là nhà. Xây nhà thì dứt khoát xây cho hai vị lão nhân một cái sân nhỏ, mọi ở chung một chỗ, bình thường lại cũng thuận tiện hơn.
Ngay khi Uyển Bảo chuẩn bị xuống núi, Vân lão lại gọi nàng lại,
“Đại ca con mười sáu tuổi kh? Mẫu thân con giúp xem mắt cô nương nào kh?”
Uyển Bảo sững sờ một chút lắc đầu,
“Hình như là kh ạ? Nhưng con nghe th trong thôn m vị đại nương, thẩm mợ muốn làm mai cho đại ca, mẫu thân con kh đồng ý nhưng hình như cũng kh từ chối. Con th đại ca con còn nhỏ, chắc sẽ kh sớm tìm đối tượng đâu ạ. Kh đúng ạ, sư phụ lại quan tâm đến đối tượng của đại ca con vậy? Chẳng lẽ sư phụ muốn giới thiệu đối tượng cho đại ca con? sẽ kh ở bên ngoài lén sinh một cô nữ nhi chứ ạ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.