Năm Đói, Nàng Tới
Chương 8: Đồng Lòng Cứu Dân
Chương 8: Đồng Lòng Cứu Dân
Sau đêm hôm , An Nhiên kh còn th đơn độc. Lý Trường Phong, kẻ từng là quân nhân dày dạn, nay trở thành đồng hành bất đắc dĩ, nhưng lại vững chắc như một bức tường đá.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng mỏng m xuyên qua màn sương lạnh, Trường Phong đã đứng đợi trước cửa nhà tr của cô. Áo vải cũ sờn, gương mặt rám nắng, nhưng đôi mắt sáng quắc.
“Cô nương,” mở lời, “dân làng đang kiệt sức. lương thực thì sống được vài bữa, nhưng muốn thật sự thoát khỏi đói kém, gieo trồng lại từ đầu.”
An Nhiên khẽ gật. Từ trong kh gian, cô kh ít hạt giống lúa, ngô, khoai, thậm chí cả rau x. Nhưng cô hiểu, kh thể tùy tiện l ra quá nhiều, nếu kh sẽ lộ bí mật.
“Ngươi nói đúng,” cô đáp nhỏ, “nhưng ta làm để dân tin tưởng mà làm theo? Họ vốn chỉ biết cày c theo tập tục cũ, giờ mất mùa, niềm tin cũng chẳng còn bao nhiêu.”
Trường Phong cười khẽ, nụ cười hiếm hoi nơi khóe môi.
“Cứ để ta. trong làng nể trọng kẻ mạnh, kẻ nào dám cầm gậy đứng ra bảo vệ, họ sẽ nghe. Cô chỉ cần đứng sau, giả làm Bồ Tát của họ, gieo hy vọng thôi.”
Lời nói khiến tim An Nhiên rung động. Cô chưa từng nghĩ một kẻ sắc lạnh như lại hiểu lòng đến thế.
Ngày hôm đó, An Nhiên l ra một ít hạt giống từ kh gian. Nắm hạt lúa trong tay, cô bước ra giữa sân đình, nơi dân làng tụ tập. Ánh mắt họ cô, vừa kính sợ, vừa hy vọng.
“Các ngươi,” cô cất giọng trầm ấm, “đây là hạt giống trời ban. Nếu biết trân trọng mà gieo, mùa sau sẽ bội thu. Nhưng nhớ, kh được nghi ngờ, kh được lười biếng. Ai trái lời, phúc khí sẽ mất.”
Nghe đến “hạt giống trời ban”, dân làng liền òa khóc, cúi rạp đầu. Ai n như được tiếp thêm sinh lực.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trường Phong bước ra, vác cày trên vai, giọng rắn rỏi:
“ ban phúc, còn ta sẽ hướng dẫn các ngươi cách gieo trồng. Muốn cái ăn, đồng lòng. Ai dám ăn bớt, ta sẽ trừng trị thay trời!”
Tiếng hô vang dậy. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cả ngôi làng rộn ràng khí thế.
Chiều đến, An Nhiên lặng lẽ đứng bên bờ ruộng, những đôi bàn tay nứt nẻ đang gieo từng hạt lúa. Gió thổi tung mái tóc cô, mang theo mùi bùn đất ngai ngái. Bên cạnh, Trường Phong cũng đứng lặng.
“Th chưa,” khẽ nói, “chỉ cần một tia sáng, bóng tối cũng lùi.”
An Nhiên quay sang . Giây phút , tim cô khẽ lạc nhịp. Từ bao giờ, bóng dáng cao lớn của lại trở thành chỗ dựa đến vậy?
Cô khẽ đáp:
“Kh chỉ vì ta. Nếu kh ngươi… họ cũng chẳng dám tin.”
Ánh mắt Trường Phong giao với cô, sâu thẳm và khó lường. Nhưng lần này, thay vì sự nghi ngờ, trong đó lại chút ấm áp, như một ngọn lửa âm ỉ cháy.
Đêm đó, khi cả làng đã chìm vào giấc ngủ, An Nhiên lại mở kh gian. Những thửa ruộng x tốt trải dài trong ánh sáng dịu, kho thóc đầy ắp, giàn rau trĩu quả. Cô mỉm cười, thì thầm:
“Ta sẽ từng chút một đưa ra, để họ sống, để họ tin, để làng này tương lai.”
Nhưng từ ngoài cửa sổ, đôi mắt sắc bén của Trường Phong vô tình th luồng sáng thoáng hiện. nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ:
“Nàng rốt cuộc là ai? Kh Bồ Tát, nhưng cũng kh giống phàm nhân.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.