Nam Đường
Chương 1:
1.
Ta là c chúa duy nhất của Nam Đường, ta bị phụ hoàng túm tóc kéo ra giữa ện để lĩnh thưởng.
Lúc đó, hoàng cung đã hoàn toàn bị Bắc Địch chiếm đóng.
Nữ quyến hoàng gia Nam Đường như con mồi, chờ đợi vận mệnh bị lăng nhục và tàn sát.
ta lảo đảo ngã xuống đất, Bắc Địch trong ện cười cợt đến mức kh đứng thẳng nổi thắt lưng.
Ai thể ngờ rằng: vị vua Nam Đường thất thế, để xin một cây kim vá chiếc long bào cũ nát trên , lại dâng đứa con gái mới chín tuổi của ra.
Nhưng khi rõ mặt ta, tiếng cười lập tức dừng lại.
Vị Bắc Địch Vương ngồi cao trên ngai vàng, mặt mày biến sắc, đá phụ hoàng ta đang hăm hở lên báo c ngã lăn ra đất.
Chỉ vì c chúa Nam Đường bọn họ mong đợi lại là một xấu xí.
lẽ ngay cả phụ hoàng cũng quên mất: nữ nhi vội vàng dâng lên, cách đây nửa tháng trước đã bị vị Quý phi mà sủng ái tự tay rạch mặt vì làm vỡ cây trâm ngọc.
"Đây là thành ý của Nam Đường các ngươi ?"
Phụ hoàng run rẩy, sớm đã như ch.ó nằm bò dưới đất, kh ngừng dập đầu cầu xin tha thứ.
Dập đầu được một nửa, bỗng nhớ ra ều gì đó, vội vàng kéo Quý phi kiều diễm bên cạnh.
"Quý phi biết nhiều chiêu trò… đảm bảo làm đại vương hài lòng, đảm bảo làm đại vương hài lòng…
Kh đủ ? Kh đủ ta còn … Ta biết những nữ nhân đó trốn ở đâu, ta sẽ dâng hết cho đại vương!"
Trong tiếng cười độc ác của Bắc Địch, ngày càng nhiều nữ quyến Nam Đường bị áp giải lên.
Hiền phi dạy ta múa kiếm, Thục phi cùng ta đọc sách, ngay cả hoàng tẩu mới gả vào hoàng gia nửa năm trước…
Mặt trời lặn trong cảnh hoang tàn, thành đô nhuốm máu.
Bắc Địch x tới, tiếng kêu gào đau đớn và thê lương của các nữ nhân vang khắp đại ện.
Phụ hoàng như ý nguyện xin được cây kim vá áo, ngồi ở ngoài ện, chỉ cách một cánh cửa, vẻ mặt hài lòng vá chiếc long bào cũ nát trên .
Kh biết đã bao lâu, cửa ện cuối cùng cũng mở ra.
đầu tiên bước ra là Thục phi bên cạnh phụ hoàng mười năm.
Bà là phụ nữ dịu dàng và đoan trang nhất trong hậu cung, th khiết như đóa mai trắng giữa mùa đ.
Thế nhưng vào hôm nay, quần áo rách rưới, búi tóc tán loạn.
Thi thể nằm khắp nơi trước ện Kim Loan, bà thẳng vào vị Đế Vương chuyên tâm khâu long bào kia. Sau đó, bà run tay lau nước mắt của ta, ôm l ta khi chỉ vừa tròn chín tuổi, gắt gao bảo vệ trong ngực.
"Đứa bé ngoan, đây là năm thứ mười lăm của Hy Ninh."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Ngươi nhớ kỹ, đây là năm Hy Ninh thứ mười lăm."
2.
Năm Hy Ninh thứ mười lăm, ta mới chín tuổi.
Đối với một đứa trẻ đã trải qua cảnh nước mất nhà tan, đã kh còn gì để gọi là ngây thơ.
Năm đó,
Thiết kỵ Bắc Địch một đường xuôi nam, l thế mạnh c phá Lăng Đô.
Phụ hoàng của ta coi trọng thể diện, nói rằng quân vương c.h.ế.t vì xã tắc, nói rằng con dân Nam Đường thà c.h.ế.t chứ kh chịu hàng.
Vì một câu nói này, binh lính và dân chúng Lăng Đô đã cầm l đao kiếm và cuốc xẻng, dùng thân thể để chống cự; ngay cả những đứa trẻ bảy tuổi cũng lên tường thành ném đá và đốt lửa.
Vậy mà chỉ ba ngày sau, phụ hoàng, đã quyết định l mạng sống để bảo vệ quốc gia, lại tự mở cửa thành quỳ gối đầu hàng.
Chỉ vì Bắc Địch hứa rằng sẽ để ta sống một đời kh lo cơm áo.
Thể diện của một vị vua mất nước đã được giữ lại, nhưng cơn ác mộng của các nữ quyến hoàng gia Nam Đường còn xa mới kết thúc.
Họ bị trói vào cột, bị đè xuống đất, bị những tên Bắc Địch thô bạo biến thái cưỡng hiếp.
Nửa tháng sau, họ lại bị đối xử như súc vật, bị đuổi đến thành Bắc Địch, trở thành nô lệ cho Bắc Địch tùy ý giày vò.
Còn phụ hoàng được phong là "Tích Mệnh Hầu", được phép mặc chiếc long bào cũ nát và sống những ngày ăn chơi trác táng ở Bắc Địch.
Phụ hoàng của ta là một hôn quân bán nước cầu vinh.
Vị Bắc Địch Vương hơn năm mươi tuổi đó, cũng kh là tốt.
Ông ta biết nữ nhân Nam Đường coi trọng trinh tiết nên ép các phi tần mặc những bộ vũ y hở hang quyến rũ, đeo chu vàng ở chân để khiêu vũ.
Mỗi khi như vậy, phụ hoàng tinh th âm luật của ta lại quỳ bên cạnh tấu nhạc.
Tới lúc Bắc Địch Vương hứng khởi, uống m.á.u hươu cùng các tướng sĩ, xé váy lụa của các phi tần, giao hoan tại chỗ.
Phụ hoàng mặc chiếc long bào cũ nát thì tự tay mang nước đến lau rửa cho họ, kh quên vỗ tay tán dương:
"Đại vương thật lợi hại! Các tướng sĩ Bắc Địch thật oai phong!"
Lưng mang nỗi nhục mất nước, sống là sự tra tấn vô tận.
Năm ta chín tuổi, vì xấu xí nên ta thường bị bọn Bắc Địch nhốt trong lồng, ép ăn thức ăn cho heo để chúng giải trí.
Ta cố gắng tự sát nhưng bị kéo lên từ ao nước.
Khi tỉnh dậy, Thục phi vốn luôn thương yêu lại tát mạnh vào mặt ta.
"Lý Trường Lạc, nỗi hận mất nước chưa báo, con tư cách gì mà c.h.ế.t"
"Chúng ta đã cố gắng hết sức để bảo vệ con, con tư cách gì mà c.h.ế.t!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.