Nam Đường
Chương 9:
15.
Vong quốc tám năm, ta mười bảy tuổi.
Tự tay g.i.ế.c phụ hoàng giành lại mạng sống và cũng chính thức trở thành nữ nhân của Thác Bạt Thần.
Ta kh biết miêu tả thế nào về nỗi đau đó.
Đau đớn đến mức cả bị xé thành hai nửa, đau đớn đến mức trái tim như bị móc ra đẫm máu.
Đau đớn đến mức mỗi lần đều vô thức nhớ đến các nương nương đã yêu thương ta.
Những gì họ trải qua, chắc c gấp ngàn vạn lần của ta!
"Làm hoàng hậu của ta ! Trường Lạc.
"Làm hoàng hậu của ta! Được kh!"
Mỗi lần trong cơn ên cuồng, ta luôn nghe th Thác Bạt Thần cầu xin nhục nhã như một con chó.
Năm đó, Thác Bạt Thần trở thành Tân Vương của Bắc Địch.
Thương Ngô Lục Châu thu hồi được phần lớn lãnh thổ, l s Hoàng Hà làm r giới, chia đôi thiên hạ với Bắc Địch.
Ta chưa từng đáp lại, nhưng nửa năm sau, vẫn truyền đến tin c chúa Nam Đường gả cho Bắc Địch Vương.
Thác Bạt Thần nói, muốn cho ta vinh quang lớn nhất.
Nhưng ta biết, là muốn nói với tất cả tướng sĩ Nam Đường, c chúa mà họ vô cùng trung thành cũng như phụ hoàng của nàng đã phản bội Nam Đường.
Như mong muốn.
Sau khi tin tức về hôn lễ được truyền ra, ta nhiều lần gặp nguy hiểm.
Trên đường cầu phúc cùng Thác Bạt Thần, trong yến tiệc triều đình tiếp kiến sứ thần cùng Thác Bạt Thần…
Ta kh làm gì cả.
Chỉ mở mắt những Nam Đường giả dạng binh lính hoặc nô tỳ, từng từng ngã xuống trong vũng m.á.u trước mặt ta.
Năm đó, năm thứ chín ta đến Bắc Địch!
Chín năm vong quốc nhục nhã!
Vết sẹo dữ tợn trên mặt trái gần như đã lành.
Ta đã kh còn khóc được nữa, cũng kh còn cười được nữa.
Nhưng Thác Bạt Thần vô cùng hân hoan!
Lý Trường Lạc đã hoàn toàn bị Nam Đường bỏ rơi .
Nàng chỉ thể thôi!
Vong quốc mười năm, ta mười chín tuổi.
bức màn trên giường thêu "Trăm t.ử đồ", lần đầu tiên ta chủ động quàng tay qua eo Thác Bạt Thần.
Trong đêm tối dày đặc, ta nghe th tiếng khóc nức nở của chính : "Thác Bạt Thần, ta chỉ còn ngươi."
Vậy nên, đừng làm ta thất vọng nhé!
Năm đó vào cuối xuân.
Hôn lễ Bắc Địch đã chuẩn bị từ lâu, cuối cùng cũng diễn ra đúng hẹn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trời trong x kh gợn mây, lễ nhạc vang rộn.
Bắc Địch gào rú theo tiếng nhạc như lũ súc vật.
Ta mặc áo cưới của c chúa Nam Đường, ngồi trên chiếc kiệu chẳng ra gì đến đài cầu phúc.
Ta l thân phận hoàng hậu Bắc Địch, cùng Thác Bạt Thần nắm tay bước lên tường thành, nhận lễ chúc mừng của mười sáu bộ tộc Bắc Địch, nhận lễ chúc mừng của vạn dân Bắc Địch.
Trên đài cao gió rít, Thác Bạt Thần nắm c.h.ặ.t t.a.y ta: "Trường Lạc, chúng ta sinh một đứa con nhé!"
"Được!"
Ta cười thỏa mãn, đưa tay vuốt lên đôi mày sâu thẳm của .
"L một con thú vật, sinh ra một con thú nhỏ!"
kinh ngạc.
Con d.a.o găm giấu trong tay áo rộng vung , ta hung hãn đ.â.m về phía .
Kh ngoài dự đoán.
Dao găm "keng" một tiếng rơi xuống đất.
Thác Bạt Thần nắm chặt cổ tay ta, lực mạnh đến nỗi gần như bẻ gãy tay ta.
"Trường Lạc, quả nhiên ngươi muốn g.i.ế.c ta!"
"Kh muốn g.i.ế.c ngươi!"
Ta loạng choạng lắc đầu, cười khẽ như ma quỷ: "Ta hận kh thể xé thịt uống máu, nghiền xương ngươi thành tro!"
Cùng lúc đó.
Một mũi tên sắc bén xé gió bay vào, phá tan th thế của hôn lễ lớn này.
Ngoài thành Bắc Địch vang lên tiếng giáp sắt và ngựa chiến.
Thác Bạt Thần hoàn toàn hiểu ra.
Nhiều lần bị ám sát, nhiều nô lệ Nam Đường bị g.i.ế.c, đều là vì hôm nay.
Mặt tái x, mắt đỏ ngầu.
"Trường Lạc, các ngươi kh thể tg!"
là Thác Bạt Thần! Là vương của Bắc Địch!
Trong ngày chuẩn bị hôn lễ, đã bố trí quân đội ngoài thành, chỉ chờ tinh binh Nam Đường tự chui đầu vào lưới.
Nhưng rõ thế c của quân Nam Đường, mặt gần như trắng bệch.
"Kh thể nào!"
Đúng vậy!
Để đề phòng bất trắc, tất cả bản đồ bố trí phòng thủ của thành Bắc Địch đã bị hủy.
Vậy nên, ta tìm mãi kh ra!
Nhưng rõ ràng, quân đội Nam Đường đã sự chuẩn bị, chuyên tấn c vào ểm yếu của thành Bắc Địch.
Trong tiếng giáp sắt và ngựa chiến, ta cười thoải mái.
Cuối cùng cũng hỏi ra câu hỏi đã chờ đợi mười năm!
"Thác Bạt Thần! Ngươi nghĩ rằng mất nước là gì?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.