Nam Sơn Có Nhành
Chương 1:
là kẻ nổi loạn nhất trong gia tộc.
đã từng quỳ ở nhà thờ tổ, đã từng ăn roi, bị nhốt, bị cấm túc. Chỉ là chưa bao giờ chịu khuất phục.
Bố chẳng biết làm với . Ông nói rằng bị Tô Tình nu chiều cho hư hỏng.
Tô Tình là vợ lẽ của .
Năm thứ hai sau khi mẹ mất, đã rước mụ ta về nhà.
Kể từ ngày đó, làm loạn đủ kiểu, khiến cả nhà kh được yên ổn.
Kết quả, bố và Tô Tình bàn bạc với nhau quyết định gửi về quê để chịu khổ, để biết thế nào là nhớ về những ngày tháng gian khổ.
Thế mà vẫn kh ngồi yên.
Ngày đầu tiên về quê, đã phát hết đống sô-cô-la và kẹo được chất đầy vali cho lũ trẻ trong làng.
Từ nhỏ, đám trẻ đã sống với bà, chỉ toàn ăn khoai tây nghiền, đã th sô-cô-la nhập khẩu bao giờ đâu?
Hơn chục đứa trẻ tụ tập lại và .
Dưới nụ cười vô hại của , cuối cùng, phòng tuyến của chúng cũng lung lay.
Sô-cô-la bị tr cướp sạch trơn.
Đám trẻ ăn kẹo của , gọi là "chị Thẩm” với thái độ thân thiết.
Kế hoạch của bố đã thất bại ngay trong ngày đầu tiên triển khai.
đã hòa nhập với quần chúng .
2
Bố sắp xếp cho ở nhà Trưởng thôn.
Trong căn nhà , phòng ngủ chỉ to bằng phòng tắm ở nhà .
Nhỏ thì nhỏ thôi, kh kén chọn.
Nhưng đến đêm, đám muỗi đáng ghét khiến kh ngủ được, phun hết cả chai t.h.u.ố.c xịt muỗi mà vẫn kh g.i.ế.c hết chúng.
Sáng sớm hôm sau, bác Giang ra sân giặt đồ.
Th mặc váy ngủ trắng mà ngồi bên giếng, bác sợ c.h.ế.t khiếp.
"Trời Phật ơi! Còn tưởng gặp ma chứ!"
- vừa thức trắng đêm - cố gượng cười để xin lỗi: "Xin lỗi bác ạ, làm bác sợ ."
Bác Giang hỏi là th lạ chỗ kh.
Tuy số c chúa, nhưng lại kh mắc bệnh c chúa.
vén váy lên, để lộ ra những vết muỗi c.ắ.n với đủ kích cỡ ở trên chân.
"Từ bé, thân cháu đã thu hút muỗi, t.h.u.ố.c xịt hết nên ra ngoài hóng mát chút thôi ạ."
Bác Giang liếc một cái, lập tức đặt chậu xuống.
Sau đó, bác cầm một bánh xà phòng cũ lên, thấm cho nó chút nước bôi lên chân .
"Đứa bé tội nghiệp, da thịt non nớt mà bị c.ắ.n ra thế này đây! Hôm nay Sơn T.ử về nhà, để bác bảo nó mang cái màn mới về treo cho cháu!"
đã gãi ngứa cả đêm, nước xà phòng thấm vào da thịt khiến xuýt xoa vì đau nhói lên. vội hỏi: "Bác ơi, Sơn T.ử là ai ạ?"
"Là con trai bác."
" bao nhiêu tuổi ạ?"
"Hai mươi ." Ồ, nhỏ hơn một tuổi.
" được nghỉ hè ạ?"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Năm ngoái đã về , ở nhà làm ruộng giúp gia đình."
gật đầu, kh nói thêm gì nữa. Những đứa trẻ ở đây học xong cấp Ba là đã giỏi lắm . Sơn T.ử được như thế cũng nhờ vào việc ta là con trai của Trưởng thôn.
Cảm giác ngứa rát trên chân dần dịu , vươn tay nhận l đống quần áo bẩn của bác Giang.
"Bác ơi, để cháu giúp bác giặt ạ."
Hôm qua, lúc mới đến, th bác trai đang nằm trên giường, hai chân teo tóp như hai cái que tre.
Bác gái là phụ nữ, chắc là bác vất vả lắm khi gánh vác chuyện gia đình.
Tuy kh biết làm việc gì cả, nhưng thể học.
Bác Giang liên tục xua tay.
"Chẳng cần cháu làm gì đâu, trên bàn khoai, ăn xong thì vào ngủ ."
Nói , bác Giang làm việc với tốc độ nh thoăn thoắt, đứng một bên còn cảm th thật thừa thãi.
Nghe tiếng chim hót trong rừng, ngáp một cái.
chẳng ăn gì cả, về phòng, nằm vật xuống giường là ngủ luôn.
3
bị đ.á.n.h thức bởi một làn khói dày đặc.
Cứ ngỡ là chỗ nào bị hỏa hoạn, nhảy xuống giường chạy biến ra ngoài.
"Cháy ! Cháy … Á!”
Còn chưa kịp chạy ra khỏi cửa, đã đ.â.m sầm vào một “bức tường”.
Cú đ.â.m khiến đau đến mức ngồi thụp xuống đất, ôm mũi mà chảy nước mắt.
“Bức tường” đó cúi xuống trước mặt : "Cô kh chứ?”
rơm rớm nước mắt. Vừa ngước lên, đã th gương mặt của một đàn trẻ tuổi - một gương mặt đường nét rõ ràng, nước da hơi sẫm màu, sống mũi cao thẳng. Đôi mắt của ta sáng, con ngươi đen láy.
Nhưng dù đẹp trai đến m thì ều đó cũng kh bù đắp nổi việc ta t trúng .
vốn dĩ chẳng bao giờ thái độ tốt với đàn .
Thế là đứng dậy, chỉ tay vào mũi ta mà mắng: " là ai thế? Đi đứng kh mắt à? Làm bị thương , đền nổi kh?”
đàn đó kh nói gì nữa.
ta đứng thẳng , rũ mi .
Lúc này, mới phát hiện rằng đàn đó cao, còn thì chỉ cao đến tầm vai ta.
Thấp hơn một cái đầu, khí thế cũng thua ta một bậc một cách tự nhiên.
May mà bản lĩnh cãi lộn của thuộc hàng nhất đẳng.
" cái gì mà hả đồ nhà quê! Bẩn thỉu quá , ám mùi lên biết kh? Cút xa ra!”
đàn đó kh lên tiếng.
ta lùi vài bước về phía sau.
Gặp kiểu đàn mắng mà kh cãi lại, lửa cũng kh biết trút vào đâu.
lườm ta một cái thật sắc ra ngoài tìm bác gái Giang.
Nhà trong làng toàn là những ngôi nhà cũ đã xây từ m chục năm trước , nếu mà cháy thật thì toàn bộ gia sản coi như tiêu tùng.
Từng luồng khói bốc ra từ cửa sổ.
"Bác ơi! Nhà bị hỏa hoạn ! Bác trai còn đang ở trong phòng đ, bác mau theo cháu về !”
kéo bác gái Giang chạy lạch bạch, cũng chẳng buồn nghe bác đang nói gì.
Đến khi chúng về tới nhà, đàn trẻ tuổi kia vẫn còn đang ở đó. ta kh giúp dập lửa mà cứ lẩn quẩn bên giường , kh biết đang mưu đồ quỷ quái gì.
Nhà Trưởng thôn đã nghèo đến mức này mà còn đến trộm.
Trong cơn tức giận, vớ l cái chày gỗ x vào phòng.
"Cái đồ nhà ! Còn dám ăn trộm đồ à! nện c.h.ế.t !”
"Ơ… Đừng đ.á.n.h! Đừng đ.á.n.h! Đó là thằng con bác!”
4
Ngoài sân.
cúi đầu, đếm đếm lại m ngón chân .
Lúc nãy kh rụng mất một ngón nhỉ?
Như thế thì còn cớ quay lại tìm mà tránh mặt đám trẻ.
Giờ thì hay .
Đám trẻ con trong làng đều vây qu giếng, và cười nhạo.
"Ha ha ha ha! Chị Thẩm bảo là cháy nhà, hóa ra chuyện là Sơn đang hun lá ngải cứu!”
"Chị còn đ.á.n.h Sơn nữa chứ!”
" Sơn ăn một gậy đau ếng mà vẫn tiếp tục mắc màn cho chị !”
"Ha ha ha ha ha ha ha! Buồn cười c.h.ế.t mất thôi!”
Lũ trẻ cười mãi kh ngừng, tiếng cười của chúng cứ như là bị lây lan vậy.
nhắm tịt mắt lại, giả vờ như kh nghe th gì.
đâu biết chuyện đốt lá ngải cứu để đuổi muỗi chứ.
càng kh biết cái gã lầm lì như hũ nút kia lại là con trai bác gái Giang. Tr ta cứ lén lén lút lút, lại còn trẻ, khỏe như vầy, lỡ là kẻ gian thì ? mà kh ra tay trước thì dựa vào sức của , bác gái Giang, cộng thêm bác trai đang liệt giường, làm mà tg ta được chứ?
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.