Nắm Tay Nhau Vượt Qua Bão Tố
Chương 6:
"Lớp trưởng, vẫn còn học à?"
"Sắp... kiểm tra ..."
bên cạnh cười nói:
" Nhiên cứ thích trêu lớp trưởng thế, xem làm ta căng thẳng kìa."
Tạ Nhiên nhướng mày ghé sát mặt , vừa vừa nói: "Để xem nào."
vẫn luôn cúi đầu.
Lúc chơi bóng rổ, Tạ Nhiên từ chối nước của các cô gái khác đưa tới, cười nói:
"Ngại quá nha, lớp trưởng lớp chúng mang nước cho ."
l đâu ra nước mà mang cho chứ, nghe xong liền chạy mua nước cho .
Sau đó vào hội thao, Tạ Nhiên dẫn theo một cô gái.
Trong suốt thời gian đó, Tạ Nhiên thậm chí kh thèm liếc l một cái.
th dỗ dành cô gái đó:
"Cô cô tổ t của ơi, biết tìm ô cho cô ở đâu bây giờ, phơi nắng một lát kh được ?"
Cô gái đó da trắng trẻo, xinh đẹp.
im lặng đưa chiếc ô của qua.
Cô gái đó chẳng thèm l một cái, nói:
"Xấu quá , kh che đâu, ai thích che thì che."
Tạ Nhiên ném chiếc ô trả lại cho nói: "Được được được, kh che thì kh che, kh chơi bóng nữa là được chứ gì, tổ t của ơi, cô sẽ kh bị nắng nữa đâu."
Đây là lần đầu tiên th Tạ Nhiên dỗ dành khác như vậy.
"Hứa Tri."
Tạ Nhiên gọi tên .
định thần lại, xa cách gật đầu với : " sẽ khám bác sĩ, hứa trước đám cưới của , sẽ khỏe mạnh."
"Tạ Nhiên, kh cần lo lắng, sẽ kh phá hỏng đám cưới của đâu, xin hãy yên tâm, ."
Tạ Nhiên vốn dĩ đang đứng ở cửa, chỉ cần đóng cửa lại là ngăn cách được Tạ Nhiên và cô gái đó.
Tạ Nhiên gõ cửa, gọi lớn:
"Hứa Tri, Hứa Tri..."
Sau đó nghe th giọng nói của cô gái kia, nghe kh rõ.
Nhưng Tạ Nhiên kh gõ cửa nữa.
uống m viên t.h.u.ố.c nằm lên giường.
bất chợt mơ th bố mẹ.
Mùa hè năm lớp 11, nhà thu hoạch lúa.
Chu Ngọc để làm bẽ mặt đã kêu gọi phần lớn trong lớp đến giúp gặt lúa.
Bố mẹ đã mang những món ngon nhất ra để chiêu đãi họ.
Bố mẹ kh th ánh mắt khinh miệt trong mắt bọn họ, nhưng thì th.
Tạ Nhiên là đầu tiên lên tiếng: "Chú ơi, cá này ngon thật đ, cá s kh ạ?"
Bố mỉm cười gật đầu: "Đúng cháu, dưới s nhiều lắm, trong lu nhà chú còn m con nữa, lát nữa các cháu mang về mà ăn."
Tạ Nhiên ăn ngon lành, ăn xong liền giúp gặt lúa luôn.
kh biết làm, thế là dạy.
híp mắt cười nhéo má một cái nói: "Hứa Tri, em biết nhiều thứ thật đ."
Nói xong liền lầm lũi làm việc.
Những khác làm được một lúc là kh chịu nổi nữa, bắt đầu bày trò khác ra chơi.
Th vậy, chạy ra tiệm tạp hóa mua một túi lớn kem que.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nam-tay-nhau-vuot-qua-bao-to/chuong-6.html.]
Mang về phát cho bọn họ ăn.
Chu Ngọc kho tay: "Bọn tao làm việc cho mày, ít ra mày cũng mời bọn tao ăn cái gì ngon ngon chứ, loại kem rẻ tiền này mà mày cũng dám mang ra à."
khựng lại nói: "Cái này giải khát."
Trong suốt quá trình đó chỉ Tạ Nhiên là làm việc nhiều nhất.
Bố cứ khen mãi.
Những khác lục đục ra về hết, chỉ Tạ Nhiên làm đến tận trời tối.
Trời tối , đường xá lại kh thuận tiện.
Bố nói: "Cháu ơi, ở lại một đêm hẵng , để chú bảo Tiểu Tri dọn dẹp cho cháu một chỗ ngủ."
Phòng ở tầng hai, Tạ Nhiên nằm trải chiếu ở ngoài ban c tầng hai.
Nhà kh cách âm, thể nghe th tiếng Tạ Nhiên trăn trở mãi kh ngủ được.
Thế là đốt nhang muỗi mang qua đó.
vừa đến bên cạnh , liền mở mắt ra, cười nói:
", lớp trưởng định thừa lúc ngủ mà làm chuyện gì với à?"
đặt nhang muỗi xuống, ngồi thụp xuống khẽ hỏi:
" trên bị đau kh?"
Trong bóng tối kh rõ biểu cảm của Tạ Nhiên, im lặng một hồi khàn giọng nói:
" đau."
đặt tay lên cánh tay : " xoa cho nhé, xoa ra là sẽ hết đau thôi."
lặng lẽ xoa bóp cánh tay cho Tạ Nhiên, cảm nhận được nhiệt độ trên ngày càng cao, hỏi:
" th nóng à?"
khẽ ho hai tiếng nói: "Kh nóng..."
"Lớp trưởng em xoa giỏi thật đ, th đỡ hơn nhiều ."
Im lặng một lúc mới lên tiếng cảm ơn: "Tạ Nhiên, hôm nay cảm ơn nhé, nếu kh , với bố mẹ chắc gặt thêm nhiều ngày nữa."
Tạ Nhiên bất chợt đưa một tay giữ l gáy , ấn đầu thấp xuống một chút.
Thứ thể rõ nhất chính là đôi mắt của , ánh rực cháy.
hỏi: " hôn em một cái được kh?"
sững , nhưng vẫn gật đầu.
Sau khi gật đầu, đến lượt Tạ Nhiên ngẩn ra, bu tay: " đùa thôi."
Động tác trên tay kh dừng lại, chỉ "ừ" một tiếng.
Lúc khai giảng năm lớp 12, Tạ Nhiên trở nên lạnh nhạt với hơn.
Lúc đó đã bắt đầu tiết kiệm tiền, nghĩ coi như đó là để báo đáp việc Tạ Nhiên đã giúp đỡ nhà .
Vì thành tích học tập của tốt nên thường xuyên tìm hỏi bài.
Trong đó một tên là Dư Kiệt, một ngày thể tìm đến bảy tám lần.
Tạ Nhiên ngang qua, cười mỉa mai đầy âm khí:
"Dư Kiệt, coi lớp trưởng là giáo viên miễn phí đ à?"
Tiếp đó cúi xuống nói: "Hứa Tri, dựa vào cái này là thể phát tài làm giàu được đ nhỉ."
Giọng ệu đầy sự châm chọc, nhíu mày, kh biết đã đắc tội với ở chỗ nào.
Nhưng kh mở miệng nói lời nào.
Cho đến ngày đem chiếc đồng hồ mua bằng số tiền tiết kiệm b lâu nay tặng cho Tạ Nhiên.
Hôm đó vì về sớm nên đã tình cờ nghe th những lời Tạ Nhiên nói.
Lúc đó mới hiểu ra, dường như Tạ Nhiên chưa bao giờ thực sự coi trọng .
đối xử với giống như trêu đùa mèo ch.ó vậy.
Lúc vui thì trêu vài câu, lúc kh vui thì bỏ mặc sang một bên, hoàn toàn chẳng chút tình cảm nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.