Nam Thần Học Đường Thâm Sâu Đã Nhắm Tôi Từ Lâu
Chương 4:
Bảy giờ?
Chết thật, quên mất tối nay hẹn ăn uống .
Sau khi Trình Nhạc , Hứa Trì với vẻ mặt lạnh nhạt ngồi xuống ghế.
"Béo Đại Hải đang phẫu thuật à?" hỏi.
"Ừ."
" muốn ăn trưa trước kh? Con phố này tiệm mì bò ngon đó." cười đề nghị.
Hứa Trì lặng lẽ nói một câu: "Thôi bỏ , bây giờ ăn tối sẽ kh ăn nổi nữa đâu."
" biết tối nay chúng ăn?" hơi ngạc nhiên.
Hứa Trì lặng lẽ đứng dậy: "Tiệm mì bò nói ở đâu? Đói ."
… gì kỳ lạ.
dẫn Hứa Trì đến một quán tên là Mì Bò Chu Ký.
Lúc này đang là giờ ăn trưa, bên ngoài quán khá nhiều đang xếp hàng.
đang phân vân kh biết nên chọn mì ớt ngâm hay mì kho tàu thì Hứa Trì đột nhiên nói: " mời ."
nghĩ một lát, khóe miệng nhếch lên: "Được nha, vậy kh khách sáo đâu."
Thế này sau này cớ để hẹn ăn , thầm vui mừng.
Hứa Trì xếp hàng, tìm chỗ ngồi.
Khoảng mười phút sau, Hứa Trì bưng khay đồ ăn tới.
Sau khi chậm rãi đặt xuống, đã sốc nặng.
Cả hai bát đều đầy ắp thịt, còn trứng, đậu phụ, xúc xích nữa.
Thật xa xỉ.
" gọi phần gia đình đặc biệt." Hứa Trì ngồi xuống, lại nhắc nhở, "Phần nhiều rau mùi là của ."
bất ngờ .
biết thích ăn rau mùi?
Hứa Trì thấu sự nghi hoặc của , giải thích tùy tiện:
" lần ở căng tin tình cờ th thêm m thìa rau mùi."
"Ra là vậy." suy nghĩ.
kh nhớ căng tin cấp ba chỗ nào thể tự thêm rau mùi nhỉ.
Hai mươi phút sau, cuối cùng cũng ăn xong bát mì lớn này.
Vô thức ợ một tiếng.
"No căng bụng, hôm nay nhất định kh ăn nổi bất cứ thứ gì nữa." dựa vào ghế nghỉ ngơi.
Ánh mắt đen láy của Hứa Trì lóe lên một tia cười, hỏi một cách như như kh:
"Vậy tối nay ăn uống thế nào?"
nhẹ nhàng nói: "Tối nay là tiệc liên hoan của khoa mười m , hầu như kh ăn nhiều, chỉ trò chuyện và uống rượu thôi."
Hứa Trì rũ mắt, chằm chằm mặt bàn kh biết đang suy nghĩ gì.
"À , lại đến tỉnh S?" hỏi.
Đây là câu hỏi quan tâm nhất và cũng thắc mắc nhất.
Là trao đổi sinh viên?
Nhưng trường của nếu trao đổi thì cũng với các trường d tiếng nước ngoài chứ.
Là đến thực tập?
Nhưng chúng mới học năm hai đại học, theo lý mà nói thì hơi sớm.
Vậy còn lý do gì khác?
Chắc kh là để gặp đâu nhỉ.
Hứa Trì: " đang cười gì vậy?"
lập tức gạt bỏ ý nghĩ tự luyến này.
"Kh, kh gì."
"Được , chúng ta về bệnh viện thôi." Hứa Trì đứng dậy ra ngoài.
" vẫn chưa trả lời mà." vội vàng theo.
Hứa Trì chậm rãi nói: "Kh nói cho biết đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nam-than-hoc-duong-tham-sau-da-nham-toi-tu-lau/chuong-4.html.]
nghẹn lời.
Trở lại bệnh viện, Béo Đại Hải vẫn chưa tỉnh thuốc mê, tr thủ chụp nhiều ảnh dở khóc dở cười.
Đang định đưa cho Hứa Trì xem thì ngẩng đầu lên đã kh th bóng .
" hình như ra ngoài ." Cô nhân viên lễ tân nhắc nhở.
Đi đâu nhỉ?
ôm Béo Đại Hải ngồi đợi, trước mắt xuất hiện một bóng trắng.
"Đang đợi bạn học của à?"
Trình Nhạc ngồi xuống bên cạnh .
ta mặc áo blouse trắng, nhất thời kh nhận ra.
Khí chất của Trình Nhạc thực ra kh kém Hứa Trì, ở trường cũng là đối tượng được nhiều bàn tán.
Thành tích xuất sắc, ngoại hình nổi bật, nghe nói còn chuẩn bị được giữ lại học thạc sĩ.
ta vuốt ve Béo Đại Hải, cười nói:
"Con mèo này chân sau từng bị thương."
"Hả?" kinh ngạc.
"Chắc là khá nặng, dù đã lành nhưng vẫn sẽ ảnh hưởng đến việc lại."
cẩn thận nhớ lại dáng vẻ nó lại ở nhà hôm qua, chân sau hình như hơi khập khiễng.
"À Khương Nại." Trình Nhạc mím môi, vẻ mặt lộ ra sự kh tự nhiên, " một chuyện..."
tò mò ta.
ta gãi đầu, vẻ hơi ngại ngùng, đang chuẩn bị mở lời thì đột nhiên Hứa Trì đẩy cửa bước vào.
"Béo Đại Hải tỉnh chưa?"
Trình Nhạc bằng ánh mắt sâu thẳm, nghiêng đầu hỏi .
"Chưa, đâu vậy?" hỏi.
tới, ngồi xổm xuống quan sát Béo Đại Hải, lạnh lùng nói: "Đi ngân hàng một chuyến."
Trình Nhạc khẽ cười, vỗ vỗ ống quần đứng dậy nói: "Hai cứ nói chuyện , tiếp tục bận đây."
Khoảng mười phút sau, Béo Đại Hải tỉnh dậy.
Nó trưng ra bộ mặt ủ rũ .
"Tiêu , chắc c nó hận ."
Hứa Trì đặt nó vào túi mèo, nhẹ giọng nói: "Kh đâu, nó kh dám."
nhớ lại lời Trình Nhạc vừa nói, hỏi: "Chân Béo Đại Hải bị thương à?"
Ánh mắt Hứa Trì khẽ lóe lên, khóe môi nở một nụ cười nhạt: "Ừ, trước đây nó là mèo hoang, lần bị xe đâm, gặp được một tốt bụng đã cứu nó."
"Vậy nó thật may mắn, gặp được hai tốt bụng."
"Hai ?"
gật đầu cười nói: "Một là cứu nó, một là nuôi nó."
Hứa Trì mỉm cười.
"Đi thôi, chúng ta về nhà nào." vặn chìa khóa xe về phía chiếc xe ện nhỏ của .
" muốn uống trà sữa kh?" Hứa Trì đột nhiên hỏi, về phía một quán trà sữa, "Quán họ đang khuyến mãi, mua hai cốc được rút thăm trúng thưởng."
liếc .
[ĐẠI TIỆC KHAI TRƯƠNG, MUA HAI CỐC ĐƯỢC THAM GIA RÚT THĂM, GIẢI NHẤT MƯỜI VẠN NDT!]
Hào phóng vậy ? Thế này thì kh thể bỏ qua được.
lập tức kéo Hứa Trì tới.
Sau khi gọi món xong, nhân viên đưa cho một hộp gi, bên trong đựng những tờ gi gấp hình trái tim.
"Chị gái thể tham gia rút thăm nhé." Nhân viên cười nói, "Hai ai rút đây?"
Hứa Trì bất đắc dĩ cười: " vận đen lắm, rút ."
cười nói: "Được."
Một lát sau, nhân viên mở tờ gi của ra, cô vô tình liếc Hứa Trì, sau đó chúc mừng:
"Chúc mừng nhé, hai bạn trúng giải ba, hai vé xem phim."
vừa vui vừa đắc ý Hứa Trì: "Kiếm , kiếm được ."
Hứa Trì dịu giọng nói: "Nhờ cả."
Nhân viên đưa vé xem phim cho chúng , lập tức cầm l xem, kh khỏi giật , ngẩng đầu hỏi: "Tối nay ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.