Nắng Ấm Chờ Anh
Chương 13: Em là người nhà… hay vẫn là người ngoài?
NẮNG ẤM CHỜ – Chương 13: Em là nhà… hay vẫn là ngoài?
Tác giả: Mr.Bin
Sáng sớm, một cuộc gọi đến từ trợ lý của mẹ Trần Hạo Thiên.
“Phu nhân Trần – mẹ Tổng giám đốc – mời cô về biệt phủ Trần gia vào chiều nay. Mong cô thu xếp.”
Giọng nói vô cùng lễ phép. Nhưng giữa những câu từ trang trọng , Lâm Nhã Chi nghe rõ một tầng nghĩa: cô kh quyền từ chối.
Cô cúp máy, lặng vài giây.
Lần cuối cùng cô gặp mẹ … là ngày cô để lại đơn ly hôn. Kh một lời giải thích. Kh một giọt nước mắt.
Chiều hôm đó, chiếc xe sang đưa cô rời thành phố, băng qua những rặng cây yên tĩnh, tiến về biệt phủ cổ kính nhà họ Trần – nơi mà trong kiếp trước, cô chưa từng thật sự bước vào với tư cách “ nhà”.
Cánh cổng lớn mở ra. hầu đứng thành hàng, kh ai nói một câu.
Khi cô bước vào phòng khách, bà Trần đang ngồi trên ghế bành, tay cầm ly trà. Gương mặt quý phái kh già nhiều, nhưng ánh vẫn sắc lạnh, thẳng thừng và kh chút cảm tình.
“Cô còn biết đường quay về nhà này ?”
Câu hỏi đầu tiên… kh là một lời chào.
Nhã Chi cúi đầu, lễ phép:
“Con xin lỗi vì đã khiến bác thất vọng.”
Bà Trần đặt ly trà xuống bàn, nhẹ nhàng nhưng đầy khí chất:
“ đã từng khuyên con trai rằng: Một phụ nữ nếu kh biết trân trọng, thì cho dù xinh đẹp cỡ nào… cũng kh xứng đáng ở cạnh một đàn như nó. Nhưng nó kh nghe. Và ? Nó mất ba năm, gánh chịu ều tiếng, đến giờ vẫn đứng ra bảo vệ một từng phản bội nó.”
Cô siết c.h.ặ.t t.a.y dưới lớp váy.
“Cháu biết. Cháu kh mong bác tha thứ, nhưng…”
“Kh. Cô đang nhầm.” – Bà Trần ngắt lời. “ kh cần tha thứ cho cô, vì chưa từng xem cô là nhà để mà giận hay tha thứ.”
Câu nói … như đ.â.m thẳng vào lòng n.g.ự.c cô.
Cô đứng im, kh cãi, kh rơi nước mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nang-am-cho-/chuong-13-em-la-nguoi-nha-hay-van-la-nguoi-ngoai.html.]
Chỉ nhẹ giọng:
“Cháu biết cháu từng sai. Nhưng lần này, cháu kh đến để xin lại một vị trí trong gia đình. Cháu đến… vì kh muốn để tiếp tục cô đơn chống chọi một .”
Bà Trần nheo mắt.
“Cô nghĩ những lời đó đủ khiến thay đổi cái ?”
“Kh.” – Cô mỉm cười nhẹ. “Nhưng ít ra, cháu dám nói. Dám đứng đây. Dám kh bỏ chạy.”
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên từ phía hành lang.
Trần Hạo Thiên xuất hiện. kh nói gì, chỉ đến, nắm l tay cô, kéo cô về phía .
“Mẹ, cô là vợ con. Là con chọn lại… bằng cả trái tim.
Mẹ kh cần thích cô . Nhưng con muốn mẹ tôn trọng cô như một đã dám quay lại… và ở lại.”
Ánh mắt bà Trần sững lại.
Lần đầu tiên, bà th con trai bà – đàn từng lạnh lùng, khép kín – nói bằng một giọng run run vì cảm xúc.
Sau khi rời khỏi biệt phủ, trên đường về, Lâm Nhã Chi kh nói gì.
Mãi cho đến khi xe rẽ vào cao tốc, cô mới khẽ hỏi:
“ kh sợ mẹ giận ?”
“ từng mất em một lần. Nếu chọn lại, sẽ kh để bất kỳ ai – kể cả mẹ – khiến mất em thêm một lần nữa.”
Cô siết tay .
Tim cô như nắng ấm – nắng mà suốt hai kiếp sống, cô chưa từng nghĩ sẽ lại cảm nhận được.
Nhưng ở phía sau biệt phủ Trần gia, một đàn vừa rời khỏi ghế sofa, gương mặt nở nụ cười đầy toan tính.
Phạm Tuấn.
vừa đến thăm bà Trần sáng nay với lý do “muốn khuyên can vì kh muốn Trần gia bị ảnh hưởng bởi một phụ nữ tai tiếng”.
Và vẻ như… cánh cổng nhà họ Trần chưa hẳn đã đóng lại với .
Chưa có bình luận nào cho chương này.