Nắng Ấm Chờ Anh
Chương 21: NẮNG ẤM CHỜ ANH – Chương 21: Gặp lại người phụ nữ mang tên mẹ
NẮNG ẤM CHỜ – Chương 21: Gặp lại phụ nữ mang tên mẹ
Tác giả: Mr.Bin
Một tuần sau lễ cưới, Trần Hạo Thiên vẫn sinh hoạt, làm việc như thường. Kh ai nhắc lại di chúc của cha , cũng kh ai dám hỏi suy nghĩ gì về thân thế thật sự.
Chỉ Nhã Chi là duy nhất hiểu…
Đằng sau vẻ ềm tĩnh đó là một tâm hồn đang lặng lẽ rối loạn.
Tối hôm đó, khi hai ngồi cạnh nhau trong phòng đọc, cô khẽ hỏi:
“ định tìm mẹ ruột của kh?”
Hạo Thiên kh cô, chỉ đáp:
“. cần gặp bà. Kh để đòi lại ều gì… mà để biết rốt cuộc tại .”
Ba ngày sau, nhờ một mối liên hệ từ luật sư riêng của cha nuôi, tìm được m mối. phụ nữ tên Lệ Hương, hiện sống tại Đà Lạt, trong một căn nhà nhỏ, lặng lẽ ẩn d hơn hai mươi năm.
Khi họ đến nơi, bà Hương đang ngồi trong vườn, cắt tỉa hoa hồng. th lạ, bà hơi sững .
Nhưng khi ánh mắt bà chạm ánh mắt của Trần Hạo Thiên…
Bà bu kéo, đứng dậy, lùi một bước.
“Hạo… Hạo Thiên?”
gật đầu, giọng trầm và bình thản đến lạ:
“Bà nhớ ?”
“Bà…” – Bà Hương run rẩy. “Bà là mẹ con…”
“Là đã bỏ con lại cho khác nuôi từ khi con chưa biết gọi hai tiếng ‘cha mẹ’.” – nói tiếp, kh run, kh tức giận, nhưng từng lời như xé lòng.
Bà Hương bật khóc.
“Bà… kh xứng. Nhưng bà kh lựa chọn…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nang-am-cho-/nang-am-cho--chuong-21-gap-lai-nguoi-phu-nu-mang-ten-me.html.]
“Lựa chọn?” – cười nhẹ. “Năm đó, cha – tức là trai của cha ruột – đã cố giữ con lại. Mẹ cũng thể ở lại. Nhưng mẹ đã .”
Bà Hương quỳ xuống:
“Lúc đó mẹ mới mười chín… kh dám đối mặt, kh chỗ nương tựa. Mẹ tưởng rằng… để con lại nhà họ Trần là con sẽ cuộc sống tốt nhất.”
Nhã Chi đứng phía sau, lặng .
Đây là lần đầu tiên cô th đàn lạnh lùng … rung rẩy.
“Bà sống m mươi năm th thản kh?” – hỏi, mắt đỏ hoe.
“Kh. Kh đêm nào mẹ ngủ yên. Mẹ dõi theo con lớn lên từ xa… mẹ biết con thành đạt, con giỏi… nhưng mẹ kh dám xuất hiện.”
bước đến, kh đỡ bà dậy.
Chỉ khẽ nói:
“Mẹ kh nuôi con. Cũng chưa từng yêu con như một mẹ. Nhưng… con vẫn gọi mẹ một tiếng cuối cùng: ‘mẹ’.
Từ ngày mai, con sẽ kh quay lại đây.
Nhưng con sẽ gửi tiền chu cấp hàng tháng – kh vì tình mẫu tử. Mà vì… con kh muốn mang thêm hận thù trong lòng.”
quay . Bà Hương òa khóc sau lưng.
Trên đường về, Nhã Chi im lặng mãi. Mãi đến khi ngồi lại trong xe, cô mới nắm l tay :
“… ổn kh?”
quay sang, ánh mắt ngập trong ánh chiều tàn:
“Kh ổn. Nhưng lần đầu tiên… cảm th nhẹ lòng.
Vì cuối cùng, đã khép lại quá khứ – bằng sự tha thứ, chứ kh oán hận.”
Cô gục đầu vào vai .
Và – lần đầu tiên – khóc.
Những giọt nước mắt kh thuộc về một kẻ mạnh, mà thuộc về một con… vừa rũ bỏ gánh nặng cả đời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.