Nắng Ấm Chờ Anh
Chương 26: Một đêm mưa, hai người lạc nhau giữa máu mủ và nghĩa tình
NẮNG ẤM CHỜ – Chương 26: Một đêm mưa, hai lạc nhau giữa m.á.u mủ và nghĩa tình
Tác giả: Mr.Bin
Trưa hôm đó, Diệp An để lại một mảnh gi ngắn trên bàn ăn:
“Em xin lỗi. Em kh muốn trở thành gánh nặng của ai cả.
lẽ em nên quay về với đã nuôi em suốt hai mươi năm.
Nhưng em sẽ kh quên những ngày sống ở đây… nơi em lần đầu biết còn một thật sự.”
Hạo Thiên đọc xong, chỉ ngồi im lặng lâu.
Nhã Chi bước tới, nhẹ nhàng nắm l tay .
Cô cũng kh nói gì.
Vì cô hiểu – cảm giác bị rời bỏ… là ều đau đớn nhất với từng đánh mất cả tuổi thơ.
Chiều đó, trời bất ngờ đổ mưa lớn.
Trần Hạo Thiên lái xe một , chạy vòng qu từng khu mà Diệp An từng nhắc đến. Quán sách nhỏ cô hay ngồi. Khu chợ đêm cô từng ăn bánh tráng nướng. Cả quán trà sữa cô từng viết bài review đầu tiên.
Kh th.
Tối muộn, ghé lại khu trọ cũ – nơi mẹ nuôi của Diệp An từng sống.
Đèn tắt. Cửa đóng. Một tờ gi dán bên ngoài: “Chuyển – kh để lại địa chỉ.”
ngồi trong xe, mưa đập vào kính. Mắt cay xè.
Trong đầu vang lại tiếng Diệp An từng nói:
“Em kh chắc em là m.á.u mủ… nhưng nếu được bảo vệ một lần thôi, em sẽ tin thật sự là em gái của .”
Và – luôn mạnh mẽ trước mọi sóng gió – bỗng th chẳng là gì trong khoảnh khắc này.
Ở nhà, Nhã Chi bất ngờ lên cơn đau bụng dữ dội.
Máu rỉ ra. Bụng gò cứng.
Bác sĩ được gọi đến khẩn cấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nang-am-cho-/chuong-26-mot-dem-mua-hai-nguoi-lac-nhau-giua-mau-mu-va-nghia-tinh.html.]
Cô cố giữ tỉnh táo, chỉ kịp n cho Hạo Thiên một dòng:
“Về … em và con cần .”
Điện thoại đổ chu.
Hạo Thiên bật dậy như bị ện giật.
quay xe giữa cơn mưa, phóng như bay về nhà.
Trong đầu là một nỗi sợ lớn hơn cả mất mát – nỗi sợ chọn giữa em gái vừa tìm th… và vợ đang đối mặt sinh tử.
Bệnh viện.
Cô được đưa vào phòng cấp cứu lần hai.
May mắn… chỉ là cơn co thắt cảnh báo. Nhưng bác sĩ dặn:
“Từ giờ tuyệt đối tránh xúc động mạnh. Cả mẹ lẫn con đều yếu.”
ngồi ngoài hành lang, tay ôm đầu, lòng hoang mang rối bời.
Đêm đó, Diệp An bất ngờ quay lại bệnh viện.
Cô đứng ngoài phòng, lặng lẽ qua cửa kính.
Hạo Thiên bước ra, sững lại.
“…” – Cô nghẹn ngào.
chỉ khẽ hỏi:
“Em đã định bỏ bao lâu?”
Cô cúi đầu, nước mắt rơi:
“Em kh biết. Em chỉ… sợ rằng nếu ở lại, em sẽ phá vỡ gia đình của .”
tiến lại gần, vòng tay ôm cô thật chặt:
“Gia đình này… chỉ vỡ khi em chọn .
Máu mủ là ều kh chọn được. Nhưng gia đình… là ều thể giữ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.