Nàng Dâu Bá Đạo
Chương 4:
Thôi được , dù cũng tốt hơn lần trước im re như câm.
Chưa đầy nửa tháng, dì Hai lại dẫn chồng và con gái đến nhà.
Nói là "đến xin lỗi", nhưng tay lại kh mang gì, vừa vào cửa đã ngồi phịch xuống ghế sofa, mắt cứ liếc đĩa trái cây trên bàn.
Con gái bà ta đứng bên cạnh, rụt rè Văn Tuấn, khiến th ghê tởm.
Dì Hai g giọng: "Kiều Kiều à, lần trước là dì Hai kh đúng, cháu đừng để bụng nhé."
Chưa đợi nói, bà ta đã đổi giọng: "Mà nói thì cũng nói lại, cháu là con gái con lứa mặc đẹp thế này làm gì? Một bộ quần áo bằng m tháng lương của ta, Văn Tuấn áp lực biết bao nhiêu? Mau thay bộ đồ cũ , đưa số tiền tiết kiệm được cho dì một ít, để dì mua cho con gái dì bộ mới."
còn chưa mở miệng, mẹ Văn Tuấn đã vội lắc đầu: "Kiều Kiều kh cho phép."
Văn Hiểu bên cạnh lí nhí hô: "Chị dâu nói đúng!"
: còn chưa nói gì mà...
Dì Hai mặt sầm xuống: " nói chuyện với Kiều Kiều, m chen vào làm gì?"
Bà ta trừng mắt : "Nghe th kh? Mau thay quần áo! Con gái con lứa biết tiết kiệm, nếu kh đàn sẽ bị cô phá hết gia sản đ!"
dựa vào ghế sofa, thong thả bóc quýt: " tiêu tiền nhà , phá gia sản nhà ai chứ? Còn bà, tay kh đến nhà xin lỗi, mà còn dám quản mặc gì à?"
Chồng của dì Hai hừ một tiếng: "Đều là một nhà, nói m lời này làm gì? Kiều Kiều à, cháu xem dì Hai bận rộn cả nửa đời , cũng nên hưởng phúc . Hôm nay cháu vào bếp nấu cơm , chúng ta ngồi đây đợi cháu phục vụ, cũng để cháu học cách làm dâu."
"Đúng vậy!" Dì Hai vỗ đùi, " đã bận rộn cả nửa đời , cháu còn trẻ, thì nên vào bếp đợi để phục vụ chúng !"
Văn Tuấn siết chặt nắm đấm, mặt đỏ bừng, nhưng chỉ dám nói: "Cái việc này chúng kh giúp được."
Bố Văn Tuấn cũng gật đầu theo: "Kiều Kiều kh cho phép."
Dì Hai bị họ chọc tức đến bật cười: "? Bây giờ học được cách tụm lại bắt nạt khác à? Văn Tuấn tao nói cho mày biết, cơm hôm nay nó kh làm cũng làm! Nếu kh tao sẽ nằm vạ ở đây kh đâu hết!"
Bà ta vừa nói vừa định ngồi phịch xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nang-dau-ba-dao/chuong-4.html.]
quăng vỏ quýt lên bàn, đứng dậy.
"Phục vụ bà? Bà cũng xứng ?"
đến bên bàn, chiếc bàn gỗ lim. Chiếc bàn này vẫn là do bố Văn Tuấn đặc biệt mua cho , nói rằng thích kh gian rộng rãi khi ăn cơm.
Dì Hai vẫn đang ăn vạ: " lại kh xứng? là bề trên! Cô phục vụ !"
kh thèm để ý đến bà ta, quay vào bếp, xách con d.a.o chặt xương ra.
Lưỡi d.a.o lóe lên ánh sáng lạnh, dọa cả nhà dì Hai lập tức im bặt.
Cả nhà Văn Tuấn cũng sợ hãi, Văn Tuấn định kéo : "Kiều Kiều em làm gì vậy?"
kh thèm để ý đến , đến cạnh bàn, nhắm vào giữa bàn, giơ d.a.o lên và bổ xuống!
"Rầm!" một tiếng động lớn, chiếc bàn gỗ lim bị bổ ra một vết nứt lớn, mùn cưa văng tung tóe khắp sàn.
Cả căn phòng lập tức im phăng phắc, đến mức một cây kim rơi xuống cũng thể nghe th.
Cả nhà dì Hai sợ đến tái mét mặt, con gái bà ta chân mềm nhũn suýt quỳ xuống.
cắm con d.a.o xuống bàn, cán d.a.o vẫn còn rung lên.
"Muốn phục vụ bà ?" chằm chằm dì Hai, giọng nói lạnh lẽo. "Chỉ bằng bà thôi à? Cũng kh tự tiểu soi xem là cái thá gì! Hôm nay cái bàn này là ví dụ đ, lần sau mà còn dám giở trò trước mặt , thứ bị c.h.é.m sẽ kh là cái bàn nữa đâu!"
Dì Hai môi run lập cập, kh nói được lời nào.
Chồng của dì Hai kéo bà ta chạy về phía cửa: "Chúng ta thôi! Nhà ên này kh ở được!"
Cả nhà họ bò lăn bò càng chạy , cửa cũng kh thèm đóng.
quay đầu cả nhà Văn Tuấn, họ vẫn còn ngây ra đó, mắt trợn tròn xoe.
Nhưng trong mắt họ kh sợ hãi, ngược lại còn sáng lấp lánh, đầy vẻ sùng bái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.