Nàng Dâu Mưu Trí Đấu Mẹ Chồng Trà Xanh
Chương 12:
“Bố mẹ , mua xe cho em trai .” Sử Văn Bác vừa lau nhà vừa nói, tâm trạng tr vẻ hơi buồn.
khá thương , thừa nhận bản thân kh được cha mẹ yêu thương là một chuyện khó khăn và đau đớn.
“ kh cần ghen tị với em trai , những gì nó , chẳng cũng . Nó kh vợ, cũng chẳng vợ, hai em nhà , y chang nhau.” trêu chọc ta.
Sử Văn Bác cười bất lực.
“Em định mua nhà.” nói với Sử Văn Bác.
Khi ly hôn, kh đòi nhà cửa, chỉ l một khoản tiền.
“Được thôi, tiền đặt cọc đủ kh? Kh đủ cho em.”
“Kh cần đâu, em tự nghĩ cách.”
“Sợ gì chứ, cho con trai mà.”
“Vậy được thôi, chuyển khoản !”
Sử Văn Bác giỏi kiếm tiền, bất kỳ sự hỗ trợ nào về mặt tài chính mà đưa ra, đều kh từ chối, nhận hết.
Dù thì những thứ này, sớm muộn gì cũng là của con trai thôi.
Từ đó, sống một cuộc đời vừa được hưởng lợi, vừa giữ vững lập trường, vừa tiêu tiền của Sử Văn Bác, lại vừa kh làm con dâu nhà họ Sử.
Kh biết mẹ chồng cũ nếu biết những ều này, liệu tức c.h.ế.t kh.
Phiên ngoại
Trải qua đại dịch, căn nhà mua cuối cùng cũng được bàn giao.
Sử Văn Bác tất bật ngược xuôi, bỏ tiền bỏ sức, cuối cùng cũng giúp trang trí căn nhà thành đúng ý muốn.
Căn nhà này dùng khoản vay thương mại, áp lực trả nợ của kh nhỏ.
ta l lý do giảm bớt áp lực trả nợ cho , nhiều lần đề nghị tái hôn.
Nhưng đã từ chối.
Hôn nhân trong mắt , chưa bao giờ là một tờ gi chứng nhận.
Gi kết hôn đã giam cầm nhiều , họ gối đầu lên gi kết hôn nhưng lại đồng sàng dị mộng, tỉnh dậy còn dùng tờ gi đó để duy trì thể diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nang-dau-muu-tri-dau-me-chong-tra-x/chuong-12.html.]
gi kết hôn chưa chắc hôn nhân đã hạnh phúc, kh gi kết hôn vẫn thể sống qua ngày. Đời ngắn ngủi, thoải mái thế nào thì sống thế .
Mỗi tháng, Sử Văn Bác đều chuyển tiền trả góp nhà dưới d nghĩa tiền cấp dưỡng cho .
Về cơ bản, thu nhập m năm nay của đều dùng vào việc trang trí nhà cửa, mua sắm nội thất, nuôi dưỡng con cái cho .
Cứ cách một khoảng thời gian, lại chuyển số tiền tiết kiệm trong tay vào một thẻ khác dưới tên .
Tấm thẻ đó từng là nơi và sau khi kết hôn chuyên dùng để cất quỹ đen.
kh thích đọc sách nhưng lại làm một bức tường tủ sách trong phòng khách, thiết kế một thư phòng tràn ngập ánh nắng ấm cúng.
Sử Văn Bác là một mọt sách.
dò hỏi : “Em đâu thích đọc sách, làm cái tủ sách lớn như vậy làm gì!”
“Để trống chứ , để trống đẹp mà!”
cười hì hì kh nói nữa, kéo Mễ Bảo bắt đầu phân chia tủ sách, bố một tầng, con trai một tầng, hai bận rộn vô cùng vui vẻ.
Chẳng m chốc, Sử Văn Bác đã mang sách của đến, lấp đầy tủ sách của .
nuôi hai chú mèo con, trên ban c rộng rãi, trồng đầy hoa, pha trà, tắm nắng, sống ung dung tự tại.
“Này, chúng ta tái hôn !”
“Kh.”
“Toàn bộ gia sản của đều cho em , kh tái hôn kh cảm giác an toàn.”
“Cha mẹ kh đến làm phiền em, đó chính là cảm giác an toàn lớn nhất của .”
“Được được ...”
Hiện tại, và cha mẹ của Sử Văn Bác đã năm năm kh hề qua lại, thậm chí ngay cả Mễ Bảo cũng chưa từng để họ gặp mặt.
Muốn làm bà ư? Đi tìm con trai út mà làm !
Vì lý do dịch bệnh, trong năm năm Sử Văn Bác cũng chỉ về quê hai lần.
Thời gian còn lại, mỗi dịp lễ tết, ta đều ở bên và Mễ Bảo.
Xuân thu đến, hoa tàn hoa lại nở, về con đường phía trước, sống những ngày tháng vui vẻ, mới kh phụ lòng những gian khổ đã trải qua.
Chưa có bình luận nào cho chương này.