Nàng Là Ánh Sao Giữa Nhân Gian - Lương Phi Thành + Kiều Nam
Chương 312: Không thể quay lại được nữa
Những lời quả nhiên thể .
Trái tim Kiều Nam như đột nhiên xé toạc, lộ bên trong ngàn vết thương sớm lở loét chảy mủ, nơi đó m.á.u nóng đang chảy, từng chút một ăn mòn sự bình tĩnh và kiềm chế cô.
Nước mắt kiểm soát mà rơi xuống.
Cảm xúc đến mãnh liệt và dữ dội, cô gần như thể chống đỡ, mỗi lỗ chân lông cơ thể đều đau nhức, như lửa đang thiêu đốt, khiến cô run rẩy ngừng.
Cô đột nhiên cúi đầu, Lương Phi Thành ôm chặt cô lòng, ghì chặt cô, cúi đầu áp vành tai cô, giọng run rẩy : "Nam Nam, đừng ."
đưa tay chạm mắt cô, cảm thấy một vùng ấm nóng ẩm ướt, cả trái tim thắt , chua xót và đau đớn.
" khốn nạn."
Kiều Nam co giật đau đớn, những khớp ngón tay nắm chặt cổ áo trắng bệch, c.ắ.n răng nghẹn ngào : " đồ khốn nạn, đừng tưởng vài lời ho thể tha thứ cho ? mơ!"
Cô từng yêu nhiều như , làm cô thương khắp mẩy, mang đến cho cô quá nhiều tuyệt vọng và đau khổ.
Những quá khứ đó làm thể cân bằng ?
Cái c.h.ế.t bà ngoại cô làm thể coi như từng xảy ?
Cô nghẹn ngào, "Lương Phi Thành, yêu một thể cầu báo đáp, thể hồi đáp. Khi mang một bầu nhiệt huyết đến mặt , chỉ coi đó lời dối, dễ dàng chà đạp thành tro bụi, dùng một cây kéo, từng chút một cắt nát trái tim , đau, khi đau đến c.h.ế.t sống , đối xử với như thế nào?"
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Cánh tay Lương Phi Thành ôm cô như đúc bằng sắt thể phá vỡ, cánh tay ngừng run rẩy nhẹ, giống như trái tim , đau thắt .
Khi cô cuối cùng đầu tiên đặt những tủi và đau khổ đó rõ ràng mặt .
Vành mắt đỏ hoe từng chút một, ôm chặt cô, tham lam ấm cô, ôm cô gần như cảm thấy cô như sắp rời xa giây tiếp theo.
"Nam Nam..."
Đừng bỏ lỡ: Hà Tổng Tuyệt Tử? Kết Hôn Với Người Câm - Nguyễn Thanh Âm + Hạ Tứ, truyện cực cập nhật chương mới.
Một tiếng nhẹ thoát từ cổ họng cô, cô với đôi mắt đẫm lệ, dù tầm mờ ảo như , vẫn thể dễ dàng phác họa khuôn mặt , khắc sâu tâm trí cô.
Cô chậm rãi đưa tay chỉnh cổ áo , cổ họng nghẹn , nhạt : " thể nữa, Lương Phi Thành, thể nữa."
Cô đầu , tầm mờ ảo, vặn tay nắm cửa nhà vệ sinh, bước nhanh ngoài, cầm lấy túi và áo khoác ghế, chạy khỏi phòng riêng.
Phàn Thất và Tiểu Cửu đang chờ bên ngoài tưởng Lương Phi Thành , lập tức bước tới, kết quả chỉ thấy Kiều Nam .
Phàn Thất theo bản năng định ngăn cô , cô ngước mắt lên, đôi mắt đỏ hoe như thỏ, Phàn Thất sững sờ một chút, đó cô đẩy , bước nhanh về phía thang máy.
Xuống lầu, cô ngoài chặn một chiếc taxi và .
Tài xế đầu hỏi: "Cô gái, ?"
Kết quả đầu thấy phụ nữ ở hàng ghế ngoài cửa sổ lặng lẽ rơi nước mắt.
Tài xế cũng từng trải, sống nửa đời thấy quá nhiều xe , bao giờ nào thể cảm nhận rõ ràng nỗi buồn đối phương.
Ai...
thở dài một , đợi đến khi phụ nữ cuối cùng mở miệng : "Khu dân cư Đông Lâm."
Tài xế lái xe đường chính, về phía đường Giang Tân, hai mươi phút , lẩm bẩm: " một chiếc xe cứ theo mãi?"
"""Kiều Nam thu suy nghĩ, trong lòng vang lên hồi chuông cảnh báo, đầu qua kính chắn gió, quả nhiên thấy một chiếc Bentley màu đen biển vàng.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nang-la---giua-nhan-gian-luong-phi-thanh-kieu-nam/chuong-312-khong-the--lai-duoc-nua.html.]
xe Lương Phi Thành.
Cùng lúc đó, đối phương cảm ứng , điện thoại cô nhận một tin nhắn WeChat, ảnh đại diện WeChat một chú ch.ó Golden Retriever.
Xem thêm: Mạo Danh Nhiều Năm (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Khi chú ch.ó Golden Retriever mà Lương công quán nuôi ngày còn sống, cô dùng điện thoại Lương Phi Thành chụp một bức ảnh, đó đặt làm ảnh đại diện WeChat .
Lúc đó cô bạo dạn, từ khi lau tóc, sấy tóc, xoa đầu Lương Phi Thành, cô dám kiễng chân xoa xoa mái tóc mềm mại , tủm tỉm : "Tam ca giống như một chú ch.ó lớn ."
Lúc , ảnh đại diện chú ch.ó Golden Retriever đó gửi đến một tin nhắn WeChat: [ đang theo em, thấy em lên lầu sẽ .]
Tay Kiều Nam run rẩy vuốt qua ảnh đại diện đó, hít một thật sâu.
Xe taxi xe trong khu dân cư nên phép , Kiều Nam xuống xe ở cổng, đầu chiếc Bentley đang theo phía .
Chiếc Bentley chạy chậm rãi, bảo vệ khu dân cư thấy biển xe liền lập tức cho qua.
Chiếc xe bám sát phía Kiều Nam, cuối cùng dừng tòa nhà B.
Tiểu Cửu kéo cửa xe xuống, bước nhanh về phía Kiều Nam, đưa túi đồ trong tay cho cô, cổ cô, : "Tam thiếu bảo đưa t.h.u.ố.c cho cô, dặn cô nhớ bôi thuốc."
khi đưa t.h.u.ố.c cho cô, Tiểu Cửu bỏ .
Tim Kiều Nam thắt , cầm t.h.u.ố.c lên lầu, như rã rời, cả ngã vật xuống ghế sofa.
Bình thường cô ngủ ngon, vì khi trút bỏ hết oán hận mặt Lương Phi Thành, lòng cô nhẹ nhõm hơn nhiều, giấc ngủ kéo dài lâu.
May mắn trong phòng máy sưởi, giấc ngủ cũng khiến cô cảm lạnh.
Cô mơ một giấc mơ dài, trong mơ kỳ lạ đủ thứ, lúc mặt Lương Phi Thành, lúc Uất Văn Châu, lúc ông Thẩm, còn Uất Hiển Lễ mà cô mới gặp tối qua.
Khi cô tỉnh dậy, trời tối, hai mắt sưng húp.
Cô dậy phòng, tiên phòng tắm rửa mặt, đó đến bên cửa sổ mở máy tính.
Cô đang điều tra Uất Hiển Lễ, việc Uất Hiển Lễ nhầm cô Vệ Ương ở bệnh viện tối qua khiến cô luôn canh cánh trong lòng.
Lúc đó Uất Hiển Lễ mở miệng quá đột ngột, cô nhất thời cũng để ý gì, bây giờ nghĩ kỹ , khi Uất Hiển Lễ gọi tên Vệ Ương, giọng điệu tràn đầy tình cảm.
Giữa một đàn ông và một phụ nữ, nếu tình bạn thuần túy sẽ tình cảm như , thì chỉ thể tình yêu nam nữ.
ngờ, năm đó và hai đàn ông nhà họ Lương và nhà họ Uất một đoạn chuyện tình.
Cô từng trang tài liệu tìm thấy, tài liệu hữu ích nào.
Ngay cả cơ sở dữ liệu trong tổ chức S cũng tìm thấy nội dung hữu ích nào.
Khi cô đang chằm chằm những dòng chữ tài liệu, điện thoại reo lên, một lạ.
tại , cô linh cảm đó cuộc gọi từ Uất Hiển Lễ.
Bắt máy, quả nhiên, giọng trầm ấm đàn ông từ đầu dây bên truyền đến: "Cô Kiều, cha Văn Châu."
mở miệng Kiều Nam nhận giọng ông, đặc trưng.
Trong đầu cô hiện lên hình ảnh đôi mắt sâu thẳm đàn ông trung niên, như thể thể thấu lòng .
"Ông Uất." Quá trình gặp gỡ đầu tối qua mấy vui vẻ, cô cũng thể hiện bình tĩnh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.