Nang Nang : Cô Gái Nhỏ Của Ta
Chương 2
“ bậy.” Nàng chịu thừa nhận, “ nhiều nơi .”
“Ồ? Những ?”
Nàng giơ tay đếm, kể cho : “Phủ Thành, Lương Thành, Tây Tùng Sơn, Lăng Thành… ờ, còn Giang Thành.”
đàn ông ngạc nhiên: “Đều gần . làm gì?”
Bởi mấy nơi một đường thẳng, tiện đường qua, mà vòng vèo mới tới đủ bốn phương. Hẳn đích đến riêng.
Thiếu nữ chỉ gọn: “Tìm .”
nàng đến Diệp Thành cũng “tìm ”.
đàn ông hỏi thêm, ngẩng đầu ngắm sắc trời, : “Sắp tới .”
Thiếu nữ theo , quả nhiên khi trời tối tìm một khác. Hai thả ngựa uống nước, gặm cỏ.
Thiếu nữ quanh, bảo : “ kiếm chút đồ ăn.”
đợi đáp, nàng mất.
Trong núi thú rừng nhiều, đang tự nhiên thứ gì đó vụt lướt sát cổ chân.
Thiếu nữ vung tay b.ắ.n một ngạnh tiêu, một con thỏ liền ngã gục.
Ngày thường thế đủ cho nàng ăn. hôm nay hai cùng đường, cùng trò chuyện suốt dọc đường, mà mấy ngày tới còn dựa mà nhận đường. nên nàng lo cả phần ăn cho .
Thiếu nữ săn thêm một con gà rừng, mới về.
về đến chỗ cũ, nàng nhịn “í” một tiếng.
bãi đất trống đào sẵn hố lửa, chồng củi, dựng giá gỗ, treo một cái nồi sắt nhỏ nấu nước; trong nước còn thả mấy lát gừng.
Quả gọn gàng, xem tay lão luyện.
Mắt thiếu nữ sáng rực lên.
đàn ông niềm nở bước đến đón lấy con thỏ và gà rừng: “Vất vả . Cô nghỉ , để làm.”
Thiếu nữ cũng khách sáo, đưa mồi cho , phịch xuống ngay đấy, bên bờ nước vặt lông, lột da, moi lòng.
Động tác thuần thục, d.a.o cũng bén, chẳng bao lâu xử lý xong.
lôi từ tay nải một chiếc hộp, mở , bên trong đủ loại lọ lọ bình bình xinh xắn. mở nút, hương thơm tỏa .
“Cái gì thế?” nàng hỏi.
“Gia vị,” , “ nêm, thịt ngon mấy cũng thiếu vị.”
Nàng thả vài thứ gia vị, cả mấy loại nấm khô nồi sắt, tiếp đó chặt gà bỏ .
trộn gia vị xoa đều lên thịt thỏ, xiên bằng một cành gỗ gọt vỏ, đặt lên lửa nướng.
“Ngươi rành mấy thứ ghê.” Nàng . Nàng vốn chỉ mang theo ít muối, thường thì nướng xong rắc muối ăn.
đàn ông khiêm tốn: “Bôn tẩu giang hồ, mấy món nghề cơ bản.”
thật ai cũng phần nhiều mang lương khô, dưa muối, khá hơn thì thịt muối, đường ăn tạm; đến quán trọ thì mới ăn ngon.
Chỉ kẻ mê ăn uống mới mang theo đầy đủ gia vị như thế.
Thiếu nữ hiểu điều ; khiêm tốn, nàng liền tin, gật đầu qua loa.
bên hố lửa, trở xiên thỏ thật nhịp nhàng để chín đều; chẳng mấy chốc mỡ rịn , nhỏ xuống lửa xèo xèo, mùi thơm bốc ngào ngạt.
Khác hẳn cách nàng vẫn nướng đây.
Nàng chằm chằm đôi tay , quan sát từng động tác thật lâu, : “Ngươi nướng khéo thật. nào cũng cháy khét.”
đàn ông mỉm : “Cô nương thường ngày chắc nấu nướng nhỉ?”
quả , mà nụ khiến chán ghét.
hiểu vì , thiếu nữ thấy chuyện với thư thái: “ lo chuyện bếp núc. chỉ lo ăn và luyện công. Trong nhà nô bộc lo nấu nướng, dọn dẹp.”
đàn ông hỏi: “Cô dùng kiếm, rõ sư thừa môn phái nào?”
Thiếu nữ đáp: “Môn phái gì?”
suốt quãng đường, nhận nàng thiếu nhiều thường thức về thế sự, bèn giải thích: “ hỏi sư môn cô phái nào?”
Thiếu nữ lắc đầu: “ phái nào. theo sư phụ luyện công.”
hỏi: “Tôn sư xưng hô ?”
Thiếu nữ : “Sư phụ thì gọi sư phụ, chỉ gọi sư phụ, cách xưng khác.”
“Thế… cũng họ tên chứ? giang hồ ngoại hiệu?”
“ .” Nàng lắc đầu, “Chỉ sư phụ. Dù , sư phụ cũng từng với .”
Nàng hỏi: “Việc đó quan trọng lắm ?”
“ quan trọng,” , “ chỉ hỏi thôi.”
“ quan trọng thì .” Thiếu nữ thở phào, “Tên chẳng gì quan trọng.”
Sắc mặt nàng chút kỳ quái, lời cũng lạ. đàn ông đào sâu, chỉ lựa chuyện xử lý nguyên liệu trong rừng, cách nấu nướng mà .
Thiếu nữ thích , vì nàng thấy hữu dụng.
ai dạy nàng mấy thứ .
Xem thêm: Thân Phận Của Cô Tiểu Thư Giả Làm Mọi Người Bất Ngờ - Trì Niệm, Lục Yến Từ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
đường gặp vài gã quái gở, chỉ “theo sẽ ăn ngon mặc ”, còn cái kiểu đáng ghét.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/nang-nang-co-gai-nho-cua-/2.html.]
Những kẻ đáng ghét quá mức , đều g.i.ế.c .
Khi mùi canh gà và thịt nướng tỏa ngào ngạt, trời cũng tối hẳn. đàn ông lôi trong tay nải mấy chiếc bánh nướng, xiên cành cây, để xa lửa một chút cho nóng giòn.
Trong tay nải còn bộ đồ ăn thìa và bát đủ cả.
múc một bát canh đưa nàng: “Nếm . Thịt vẫn nhừ, nấu thêm.”
Bát canh gà thơm đến mức suýt làm thiếu nữ nuốt cả lưỡi.
So với mỹ nô trong nhà nấu, ngon hơn nhiều. Chỉ tay nghề sư phụ nàng mới thể so . sư phụ ít xuống bếp, chỉ khi cao hứng mới đích nấu, mà nấu xong cũng cho nàng ăn.
Đều đám mỹ nô lén lấy phần thừa sư phụ cho nàng giải thèm.
“Bát gì đây? Gỗ ? giống.” Nàng giơ cái bát nhỏ lên hỏi.
nửa quả cầu rỗng tự nhiên, giống gỗ mà gỗ. nhẹ, tiện mang.
“Bát gáo dừa,” đàn ông , “Thứ phương Bắc , miền Nam cũng ít, xuống tận Quỳnh Châu mới . Dân thường dùng, trong quân khá nhiều. Bằng hữu đông, tam giáo cửu lưu đều . Cái bằng hữu trong quân tặng.”
Thiếu nữ “ờ” một tiếng.
qua thì nhiều nơi, quen nhiều.
Đợi bánh giòn, thịt chín, canh sánh, bữa tối thể ngon nhất nửa tháng nay nàng ăn. Hai húp sạch nồi canh, bánh cũng còn mẩu vụn.
Ngón tay dính mỡ vì ăn thịt nướng, thơm quá, nàng nhịn l.i.ế.m đầu ngón tay.
đàn ông thấy, cố nhịn , đôi mắt cong.
Ăn xong, để nàng động tay, thoăn thoắt chôn rác hố đào, lấp đất.
vốc tro trong đống lửa chà nồi, bát, thìa; dùng nước trong túi tráng qua sạch.
Thiếu nữ làm những việc lặt vặt mà thuần thục, trơn tru như nước chảy mây trôi; lau khô xếp hết tay nải.
Thu dọn xong, : “Cô rửa mặt . Bên để .”
Thiếu nữ hiểu “để ” , vẫn cầm bàn chải, bột đ.á.n.h răng, khăn bờ nước rửa ráy. Lúc thì thấy trải sẵn tấm nỉ cho nàng, còn cầm một nắm d.ư.ợ.c thảo đang cháy xông quanh: “Xông cái , muỗi mòng sẽ gần.”
Thiếu nữ “ồ” một tiếng.
Lo cho nàng xong, lấy bộ đồ chải răng và một miếng khăn, : “Nóng quá, tắm cái. ở tảng đá , cô đừng qua thấy gì .”
Thiếu nữ : “ qua ngươi làm gì? Ngươi lắm chắc?”
đàn ông ha hả, cầm đồ mất.
tắm nhanh, cạnh đống lửa với dáng vẻ sảng khoái, bỗng thấy thiếu nữ tấm nỉ, tháo dây buộc tóc, dùng lược gỗ chải.
Ánh lửa nhảy múa gương mặt nàng lông mi dài, cằm nhỏ. Cổ trắng ngần, mảnh dẻ lộ nơi cổ áo mùa hạ khuy áo mở rộng, ánh lửa hắt lên lúc tỏ lúc mờ.
đàn ông lỡ đắm, kịp dời mắt.
Rõ ràng, nàng đang thua trong cuộc vật lộn với mái tóc.
Lúc tóc còn nửa ướt nàng buộc lên để đường, giờ khô hẳn thì rối bời; nãy giờ nàng loay hoay mãi, mất kiên nhẫn.
Nàng ngẩng đầu , tức tối: “ đây! Giúp một chút!”
Dẫu bảo nữ nhi giang hồ câu nệ tiểu tiết, thì nam nữ xa lạ làm việc cũng tiện.
đàn ông “khụ” một tiếng, vội đặt đồ xuống, bước tới nhận chiếc lược, quỳ một gối lưng nàng, cầm đuôi tóc giúp nàng gỡ rối.
“ thể gỡ mạnh , gỡ từ đuôi lên từng chút…” lải nhải dạy, giúp nàng chải mượt mái tóc.
Sư phụ nàng thật .
Chuyện cần khi giang hồ thì chẳng dạy, thả nàng một xa đủ tệ . Đến chuyện sinh hoạt cũng cẩu thả như thế.
Rõ ràng vì nuôi dạy thô lỗ, nên tính khí nàng cũng khác .
lạnh gắt.
từng đối xử dịu dàng, từng kiên nhẫn dẫn dắt.
Xem thêm: Sinh Viên Trường Quân Đội Nhưng Lại Đam Mê Làm Ruộng (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Mái tóc theo gò má buông xuống, kẹp lấy khẽ vê, trơn mượt, gỡ xong.
Giọng trầm thấp, êm tai: “Xong .”
đau chút nào. Hồi nhỏ bọn mỹ nô chải tóc cho nàng đều gỡ mạnh. từng ai nâng niu nàng như .
Nàng kẹp một lọn tóc, vuốt đến đuôi tóc, thả , ngoảnh đàn ông lưng.
Hai khuôn mặt cách gần.
đàn ông nín thở.
Thực giờ nên dậy, nên lùi . ở cách , ngửi thấy mùi hương nàng; tâm viên ý mã như điểm huyệt, quả thật khó mà động đậy.
“Ngươi hình như hiểu nhiều thứ.” Nàng .
cách quá gần, khẽ đáp: “ giang hồ nhiều năm, thấy nhiều, việc gì cũng đôi chút.”
Nàng hỏi: “Chuyện nam nữ ngươi hiểu ?”
khí bỗng im bặt.
đàn ông chớp mắt.
Nàng hẳn , kiên nhẫn giải thích: “Chính chuyện một nam một nữ ngủ cùng , chỗ đó đàn ông sẽ thể đàn bà, chuyện đó.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.