Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Nàng Thôn Nữ Bé Nhỏ Xuyên Không, Ác Bá Thợ Săn Lại Là Tướng Công Của Nàng

Chương 151:

Chương trước Chương sau

Chu Thành đưa quần áo và gà quay cho gã, “Cái này là ta mua cho Giang lão nhị. Đợi y tan ca trở về, ngươi giúp ta đưa cho y.”

Ngục tốt tươi cười hớn hở, nhận l những thứ đưa qua, “Kh thành vấn đề.”

Sau đó lại l ra một bộ y phục của ngục tốt, “Mau đổi bộ y phục này vào. Mặc cái này vào sẽ kh gây nghi ngờ cho khác.”

Chu Thành lúc đến còn lo lắng gã bán đứng hay kh.

Bây giờ xem ra là lo lắng quá , nếu gã muốn bán đứng , tuyệt đối sẽ kh thừa thãi làm việc này.

Chu Thành nh liền thay xong y phục, sau đó theo gã ra ngoài.

“Ta sẽ c gác ở cổng chính cho ngươi, ngươi nh chóng nh chóng về. Thời gian càng ngắn, khả năng bị phát hiện càng ít. Ta đang mạo hiểm lớn để giúp ngươi, ngươi đừng hại ta.”

Vừa vào cửa nhà lao, ngục tốt đã dặn dò .

“Ngươi yên tâm, ta sẽ kh liên lụy ngươi đâu.”

Ngục tốt gật đầu, cùng xuống nhà giam.

theo ngục tốt mãi cho đến cuối nhà lao, dừng lại trước một nhà giam.

ngươi tìm ở ngay đây.”

Trong góc nhà giam một đang ngồi, tay chân y đều bị trói, tóc tai rối bù, trong nhà giam tối tăm, kh rõ mặt. một mùi rượu nồng, trên đất còn những hũ rượu bị vỡ.

“Tôn gia.” Chu Thành kh biết Tôn gia kh, dò hỏi kêu một tiếng.

ngồi ở đó ngẩng đầu lên, y từ dưới đất bò dậy, khập khiễng tới, th là Chu Thành, cả liền tinh thần.

“Ngươi lại đến đây?”

Chu Thành liếc ngục tốt bên cạnh.

Ngục tốt hiểu ý, “Các ngươi gì mau nói , ta c gác cho các ngươi.”

Nói xong liền rời .

Khóe miệng Tôn gia máu, mặt đều sưng vù, vừa đã biết là y đã bị dùng hình.

“Tôn gia, ngươi kh chứ?” Chu Thành y như vậy chút lo lắng.

“Ta kh . Tiểu tử, ngươi làm biết ta ở đây?”

"Hôm qua ta bán hết băng, bèn đến Xuân Mãn Lâu tìm ngài. Từ chưởng quỹ nói tối hôm trước ngài việc rời . Lúc đó ta cũng kh nghĩ nhiều, về đến nhà, nương tử của ta nói ều bất ổn. Ngài đã hẹn với chúng ta, kh thể nào gấp đến thế. Nàng lo ngài gặp chuyện, liền bảo ta đến đây theo dõi Từ chưởng quỹ.

Chiều hôm qua ta th mang vò rượu đến đây.

Cho nên ta đã dùng tiền mua chuộc ngục tốt, biết được ngài bị giam vào đây đúng đêm đó. Ta nghi ngờ là ngài. Bởi vậy, nhân lúc ban ngày các tù nhân ở đây làm việc, ta lén vào để xác nhận xem ngài hay kh."

Tôn lão gia nghe xong vô cùng cảm động, "Tiểu tử, ngươi làm vậy quá mạo hiểm ."

Chu Thành biết thời gian kh còn nhiều, "Tôn lão gia, chúng ta nói vắn tắt. Từ chưởng quỹ vì lại giam ngài ở đây? Ta làm để cứu ngài ra ngoài?"

"Từ chưởng quỹ kia cấu kết với quan phủ, muốn đoạt lệnh bài của Tôn gia ta. được khối lệnh bài của Tôn gia ta, là thể kiểm soát toàn bộ sản nghiệp Tôn gia ta. Bọn chúng sói lòng, ta đương nhiên sẽ kh giao lệnh bài cho chúng. Bởi vậy, chúng đã hại c.h.ế.t hai tùy tùng của ta, giam ta vào đây.

Hôm qua Từ chưởng quỹ cầm vò rượu đến, chính là muốn thuyết phục ta giao lệnh bài ra. Nói rằng sẽ thả ta .

Ta biết bọn chúng sẽ l mạng ta ngay khi đoạt được lệnh bài.

Bọn chúng còn chưa được lệnh bài ngày nào, thì ta vẫn còn an toàn.

Ngươi muốn cứu ta, một chuyến đến Cẩm Châu thành, tìm tri phủ Tống Nhiễm đại nhân ở đó, ngài là tri giao thân thiết của ta. Đây là ngọc bội của ta, ngươi hãy cầm l, ngài th sẽ tự nhiên đến cứu ta."

Tôn lão gia gỡ ngọc bội từ xuống đưa cho Chu Thành.

Chu Thành vươn tay nhận l, "Được. Ngài giữ gìn thân thể cho tốt, hai cái bánh bao thịt này xin dâng ngài. Ta sẽ Cẩm Châu thành tìm Tống Nhiễm đại nhân."

Tôn lão gia vươn tay nắm l tay , "Tiểu tử, đa tạ ngươi. Lần này nếu ngươi thể giúp ta, ngươi chính là ân nhân của ta. Ta nhất định sẽ trọng tạ ngươi."

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

"Tôn lão gia, ngài kh cần nghĩ nhiều như vậy. Ta cứu ngài kh để ngài báo đáp ta. Ta kh thể nán lại lâu, bây giờ rời . Ngài hãy bảo trọng thân thể. Ta đây."

"Được, ngươi mau ."

"Ngài bảo trọng." Chu Thành nói xong liền rời .

Tôn lão gia cầm bánh bao trong tay, vành mắt đã ướt lệ. Ngài kh ngờ lại gặp được quý nhân cứu mạng.

Vốn đã nguội lạnh lòng, ngài lại bắt đầu nhen nhóm hy vọng.

Cầm bánh bao lên cắn ăn ngấu nghiến.

Chu Thành chạy đến trước mặt ngục tốt.

"Ngươi cuối cùng cũng về , ta sợ c.h.ế.t mất. Mau ra ngoài ."

Hai vừa định , bỗng nghe th tiếng nói vọng xuống từ bên trên, "Cửa nhà lao này lại mở?"

" lẽ là quên đóng."

"Một nơi quan trọng thế này mà thể quên đóng , mau vào xem."

Tim Chu Thành nhảy đến tận cuống họng, nếu bị phát hiện, sẽ kh ra ngoài được, cũng kh thể thay Tôn lão gia gửi thư.

Ngục tốt kia cũng chẳng khá hơn là bao, căng thẳng nói với Chu Thành: "Xong , nghe tiếng nói hình như là Giám trấn lão gia của chúng ta, làm bây giờ?"

"Ở đây tối tăm như vậy, kh lại gần thì kh rõ mặt. Ngươi căng thẳng như thế sẽ lộ tẩy. Cứ bình thường là được." Chu Thành chỉ thể an ủi .

Ngục tốt gật đầu, "Ngươi nói đúng. Ngươi nói đúng. Ngươi cúi đầu, đừng ngẩng đầu theo ta."

Ngục tốt hít một hơi thật sâu, về phía cửa.

Chu Thành theo phía sau , trong lòng cũng vô cùng căng thẳng.

đã gặp Giám trấn hai lần, một lần là đưa Giang lão nhị đến quan phủ, một lần là đưa Giang Minh Huy đến quan phủ.

Nếu Giám trấn th mặt nhất định sẽ nhận ra, thì sẽ lộ tẩy.

Bên cạnh Giám trấn một ngục tốt theo.

Th phía dưới còn hai , cũng sững sờ một chút.

"Các ngươi làm gì ở đây?" Giám trấn nói giọng nghiêm khắc, bọn họ với vẻ nghi ngờ.

Tim ngục tốt đập thình thịch, th cái chổi đặt ở góc tường, "Mùi hôi thối trong ngục tù này thật khó ngửi, chúng ta xuống đây th gió, nhân lúc mọi đều ra ngoài, dọn dẹp một chút. Nếu kh, mỗi lần vào ngửi mùi này đầu ta lại đau."

Ngục tốt cố gắng tỏ ra vẻ thoải mái.

Giám trấn lão gia nghe lời giải thích của , lại th cái chổi bên cạnh , bèn thả lỏng cảnh giác, "Ừm, các ngươi cứ tiếp tục dọn dẹp ."

Nói xong, ngài ngang qua Chu Thành, bước được hai bước lại dừng lại.

Lòng Chu Thành vừa mới thả lỏng, lúc này lại nhảy lên đến tận cuống họng, thầm nghĩ xong đời , chắc c sẽ bị phát hiện.

đã chuẩn bị sẵn sàng trong lòng, nếu Giám trấn bắt ngẩng đầu, sẽ lập tức tiễn vị Giám trấn lão gia này lên Tây Thiên.

Ngục tốt căng thẳng kh kém Chu Thành, sợ đến nỗi mặt trắng bệch, nếu kh dưới đất tối tăm, chắc c đã lộ tẩy. Cả cứng đờ tại chỗ.

Giám trấn lão gia quay lại, về phía Chu Thành.

"Ngẩng đầu lên."

Kh khí tĩnh lặng như chết, tim Chu Thành như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. đang định ra tay.

Bỗng nghe th tiếng "A" từ bên trong.

Lúc này trong nhà lao chỉ một Tôn lão gia. Âm th đó chính là do ngài phát ra.

---


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...